Trộm sữa uống
Tác giả: Trái Dừa Trên Mây (Vân Thượng Gia Tử)
Editor: Sặc Fructose
____________________________
Chương 13:
Khi tỉnh lại, thân thể còn chưa khôi phục, Lục Trạch tự mình đút dịch dinh dưỡng vào miệng Lương Uẩn.
Nghỉ ngơi một lúc sau đó, Lương Uẩn bị Lục Trạch bế ngang vào phòng tắm. Cậu như một con thú bông lớn, bị Lục Trạch yêu thích không rời mà đùa nghịch thân thể, cũng không phản kháng, ngoan ngoãn vô cùng.
Lúc hai người ngồi trong bồn tắm tròn lớn, Lương Uẩn không khỏi nhớ đến hai đứa con của mình.
"Bọn chúng đã không nhìn thấy tôi cả ngày nay rồi..."
"Sợ gì chứ? Dù sao cũng có người chăm, không đói chết được."
Lương Uẩn không nói nữa, tùy ý Lục Trạch tắm rửa cho mình.
Một lát sau Lục Trạch mới từ trong không khí trầm mặc mà phát hiện cảm xúc của đối phương không đúng.
"Anh giận sao?"
Cũng không thể nói là Lương Uẩn tức giận, chỉ là cậu không thích thái độ Lục Trạch đối xử với hai đứa nhóc quá mức xem nhẹ, nên thấp giọng lặp lại: "Tôi nhớ hai đứa nhỏ."
"... Buổi chiều tôi sẽ bế hai đứa nó lại đây."
Nói rồi lại cúi người vùi đầu vào ngực Lương Uẩn, một giọt sữa cũng không để lại cho hai em trai.
Qua mấy giờ ngủ, bầu vú Lương Uẩn lại tích trữ một ít sữa, Lục Trạch ngậm lấy núm vú tròn trịa bên ngực phải, cằm ấn vào bầu vú mềm mại, mãnh liệt hút vào đầu vú mềm tản ra mùi sữa thơm. Một bàn tay bóp núm vú bên kia, hắn biết thân thể Lương Uẩn có bao nhiêu dâm đãng, hai núm vú đều phải đồng thời được người hầu hạ, mới lại không ngứa không dâm.
Hai bên vú Lương Uẩn đều bị người đùa giỡn, vừa thoải mái vừa khó chịu, hơi hụt hẫng, trong bồn tắm hơi vặn eo, muốn thoát khỏi khoái cảm nửa vời này.
Dương vật của cậu cọ vào Lục Trạch, dương vật hai người cùng dính sát, cương cứng lên. Lục Trạch cũng không để mình thiệt thòi, nhanh chóng để côn thịt đã cương cứng của mình phía dưới nơi riêng tư của Lương Uẩn, nương theo dòng nước ấm áp, cắm vào hậu huyệt của cậu, đâm đến người liên tục rên rỉ. Trên mặt nhòe nước mắt, còn ngoan ngoãn ưỡn ngực cho Lục Trạch bú sữa.
......
Vào buổi chiều, Lục Trạch bế hai đứa bé lại đây, Lương Uẩn ôm lấy đứa con nhỏ, nựng nựng hôn hôn. Đứa nhóc ngửi được mùi sữa từ ngực ba ba, ê ê a a, hai tay nhỏ bắt tới bắt lui muốn bú sữa. Lương Uẩn khó xử, nhưng lại không thắng nổi sự trìu mến với đứa con, chỉ có thể lộ ra bầu vú, đưa núm vú đút vào miệng đứa nhỏ cho bú.
Nhưng mà đứa nhỏ ngậm núm vú cắn cắn, lại mút mút, phí sức lực hơn bình thường vẫn không bú ra được miếng sữa nào. Lập tức đáng thương mếu mếu, muốn khóc cũng khóc không được, cũng may Lương Uẩn kịp thời vừa chọc vừa cười, mới dỗ được nhóc con trong lòng.
Lương Uẩn dịu dàng dỗ con tựa hồ tỏa ra ánh sáng nhu hòa, trên người cậu chỉ mặc một cái váy ngủ, còn mở vạt áo ra cho con bú, Lục Trạch nhìn đến ngứa ngáy trong lòng, thò tay lại gần nhấc váy Lương Uẩn lên, đưa dương vật đã cứng ngắc của mình dùng làn váy che lại, sau đó đút vào dâm huyệt nóng ướt.
Điều này khiến Lương Uẩn sửng sốt, quả thực không biết nên nói gì cho phải, ôm bé con trong lòng không dám buông tay, mông lại nhịn không được dẩu lên, bị Lục Trạch mạnh mẽ thọc vào rút ra.
Lương Uẩn cho bú cũng suýt khóc, cậu chưa từng trải qua cảnh tượng dâm loạn như vậy, bé con được cậu ôm vào lòng, cái miệng nhỏ nhắn cắn cắn núm vú cậu, cắn đến đau đớn mới có thể mút ra vài giọt sữa. Mông Lương Uẩn bị một Alpha trẻ tuổi nắm lấy, hậu huyệt dâm loạn không biết xấu hổ hầu hạ côn thịt to lớn của Alpha. Nhìn xuống, còn một đứa nhỏ nữa đang nằm trên giường, mở đôi mắt to tròn đen bóng, tràn ngập tò mò nhìn vẻ mặt rưng rưng nước mắt của ba ba, sau một lát đại khái cảm thấy thú vị, còn cười như một đóa hướng dương nhỏ.
"Ưm... A Trạch, xin cậu đừng như vậy, bé con, bé con còn đang nhìn kìa... A ... A......"
Lại mạnh mẽ đâm rút thêm vài lần, Lương Uẩn bị đâm đến chảy ra một ít sữa, tay nhỏ ú nú của bé con ấn vào bầu vú của Lương Uẩn, nhắm mắt yên tĩnh bú sữa, mặc kệ ba ba vừa khóc vừa rên, miệng bé con cứ ực ực ực, cuối cùng cũng bú được vài ngụm sữa.
...
Sau khi bế hai đứa bé ra ngoài, Lương Uẩn cũng không dám nhắc đến hai đứa bé nữa.
Ban đêm một đợt phát tình lại tới, Alpha xoay người đè lên người cậu, Lương Uẩn chủ động mở chân ra, vòng qua eo Lục Trạch, đón dương vật đút vào.
"Ưm... ưm..." Tiếng rên của cậu mềm mại kéo dài, hậu huyệt nóng ướt chặt khít, ánh mắt mê ly nhìn hắn, trong mắt đầy hơi nước.
Cậu lại bị Lục Trạch ăn hiếp đến chảy nước mắt lần nữa.
Bởi vì quá sung sướng.
Tựa như nằm mơ, rất sợ tỉnh mộng, ánh mắt chuyên chú này sẽ biến mất.
Ngày thứ 5 của kỳ động dục, cậu vẫn bị Lục Trạch ôm đến trước bức tường ốp gương, bộ ngực mềm mại áp vào gương, núm vú bị chơi đến đỏ tươi bị đè ép đến biến dạng, giống như hai quả cherry đỏ thẫm. Ngón tay Lục Trạch bóp lấy, nhéo hai cái núm vú mềm mại kia, Lương Uẩn vừa đau vừa sướng, hai mắt đẫm lệ nhìn vú mình chảy ra sữa tươi.
Cậu không hề có trở ngại bị tiến vào, hai đầu gối quỳ trên mặt đất, chu mông lên nhận lấy hoan ái.
Khi cậu chống tay quỳ sấp xuống sàn, mái tóc dài phủ trên mặt đất như một bức tranh thủy mặc, Lương Uẩn quay đầu đi, nhìn đến bản thân hai mắt dâm mỹ, đôi má ửng hồng, mông vểnh bị Lục Trạch cắm vào. Bị đụ đến vô cùng sung sướng, chính cậu cũng không biết xấu hổ làm một ít việc, tỷ như quay đầu đi, cầm lấy côn thịt Lục Trạch ngậm trong miệng liếm láp, nắm tay Lục Trạch muốn hắn sờ sờ vú mình, còn vạch mông ra yêu cầu Lục Trạch tiến vào lần nữa.
Lục Trạch thỏa mãn cậu không điều kiện.
Đắm chìm trong sắc đẹp và sự dịu dàng của Lương Uẩn, từ thiếu niên biến thành một thanh niên lỗ mãng, nóng bỏng.
Sau khi kết thúc kỳ động dục, hắn tắm cho Lương Uẩn, lại bế người lên giường.
"Trước khi ngủ tôi muốn hôn hôn anh." Lục Trạch nhìn Lương Uẩn, ánh mắt chăm chú.
Lương Uẩn cười dịu dàng, nâng hai má Lục Trạch, tiến lên hôn hắn một chút.
"Không đủ." Lục Trạch nói, "Tôi nói hôn, là hôn khắp người anh, bắt đầu hôn từ nơi nào trước đây... Từ vú dâm trước nhé?"
"Đừng quậy nữa." Lương Uẩn lấy tay đè lại môi Lục Trạch, mắt ánh lên tia ôn nhu, "Vừa mới chơi với cậu trên sô pha, nghỉ ngơi một chút được không?"
Cậu nói đầy ẩn ý, thậm chí là cậu cũng không muốn kết thúc chuyện này.
Nếu sau khi tỉnh dậy mà Lục Trạch còn muốn, sợ là cậu sẽ tiếp tục thỏa mãn đối phương.
Lục Trạch cũng thông cảm, hôn hôn môi Lương Uẩn: "Vậy anh mau ngủ đi, đến tối tôi lại ăn anh thêm một lần."
Lương Uẩn nghe vậy vội vàng nhắm mắt lại, không lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.
Máy truyền tin nội bộ đầu giường sáng lên, ôn nhu kiều diễm trong phòng bị đánh vỡ.
Lục Trạch kết nối, bên đầu kia nói Nguyên soái gọi đến, muốn Lương Uẩn đến nhận.
Lục Trạch nói: "Tôi sẽ đi tiếp."
"Này, thiếu gia, cậu còn chưa thể tiếp xúc..."
Lục Trạch không kiên nhẫn cắt ngang: "Một lát, có sao đâu!"
Hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua Lương Uẩn còn đang ngủ say, trên người đối phương còn lưu lại rất nhiều dấu vết của Lục Trạch. Lục Trạch cẩn thận nhấc chăn đắp cho Lương Uẩn, còn kéo kín mít lại, mới nhẹ tay nhẹ chân đứng dậy xuống giường.
Tùy tiện khoác một cái áo ngủ màu đen, đến thư phòng.
Lúc máy liên lạc bật lên, hình ảnh giả thuyết toàn thân của cha Lục Trạch hiện trên bàn làm việc. Ngày nay, độ tuổi trung bình của một người là 300 tuổi, Alpha đương quyền mới hơn 40 tuổi, như một con sư tử hùng dũng, có được năng lượng vô hạn và khó đoán.
Nhưng ông ta cũng đã là một người cha rồi.
Nhìn đến quần áo con mình, vẻ mặt không tốt, bắt bẻ nói: "Sao lại là mày? Còn mặc như vậy đến gặp tao?"
"Bằng không? Bây giờ đã là buổi tối."
Lục Trạch ngồi trên ghế bành, hắn cũng không muốn nhìn đến cha mình, nhưng lại không thể khống chế lực chú ý đến trên người cha mình, bắt đầu lưu ý một Alpha trưởng thành là như thế nào, có sức hấp dẫn gì mà có thể thu hút Omega? Nhưng đánh giá tới lui, hắn vẫn cảm thấy cha mình là một ông già xấu xa.
Một ông già xấu xa đáng giận.
"Ánh mắt của mày là sao?" Cha hắn hiển nhiên đã chú ý đến ánh mắt của con mình, hắn quát Lục Trạch: "Hết bệnh rồi nhanh lăn về quân bộ."
Lục Trạch nhíu mày.
Đưa mắt nhìn cha mình một chút: "Tại sao phải về quân bộ?"
Hắn vẫn chỉ là một học viên quân sự, cho dù trở về cũng phải về trường quân đội Đế quốc, không phải sao?
Lúc này đến lượt cha hắn nhíu mày.
Hai cha con đều cau mày, song song đối diện, tựa hồ như đang quan sát kỹ đối phương, trong đầu xẹt qua không ít suy nghĩ.
Một lát sau, cha hắn nói: "Thân thể và ký ức của mày tạm dừng ở thời kỳ thiếu niên, nhưng Lương Uẩn không nói cho mày tình hình thực tế sao?"
Lục Trạch quả thực bị lời nói của cha hắn làm chấn động.
Gì mà tạm dừng ở thời kỳ thiếu niên?! Ký ức của hắn không có sai lầm, trước đó hắn còn ở trong trường học, chẳng lẽ đây là giả?!
Cha hắn nhìn vẻ mặt của hắn, đã hiểu rõ: "Gọi Lương Uẩn đến đây."
"Khoan đã," Lục Trạch nhìn cha mình, trong mắt là nghiêm túc chưa từng có, "Ba ba, trước tiên nói cho con biết, Lương Uẩn là ai?"
Cha hắn tức giận mắng: "Là vợ mày!"
Tựa như bị một cục kẹo marshmallow nhét đầy miệng, quả thực hạnh phúc muốn nghẹt thở.
Lục Trạch nhếch môi, khi làm tình cùng Lương Uẩn, một ít nghi vấn trong lòng lúc đó đã được giải đáp. Mặc kệ cái gì mất trí nhớ với không mất trí nhớ, hay là có ẩn tình gì khác.
Hắn cười một chút: "Không cần thiết gọi anh ấy lại đây, ngài cứ giải thích tình huống cho tôi một chút đi."
Hắn nhìn cha mình cũng thuận mắt hơn, cũng lại không cảm thấy đối phương là một ông già xấu xa nữa.
Chương 14:
Lục Trạch, năm nay 27 tuổi, quân hàm Thiếu tá.
Khi đang chấp hành nhiệm vụ chống khủng bố, Lục Trạch phụ trách cản phía sau đã bị quân địch khống chế hành tinh đó bao vây 143 giờ.
Đây là một loại thuốc bí mật có tác dụng ngụy trang, thời gian phát huy tác dụng có hạn, cũng có tác dụng phụ.
Liên tục bảy ngày không có cách nào thoát thân, hắn dùng thuốc liên tục, sau khi trở về được ký ức đã xuất hiện hỗn loạn và thiếu hụt.
Phải làm hai đợt trị liệu phục hồi.
Đợt thứ nhất, thân thể lớn lên thêm 10 tuổi, ký ức phục hồi đến năm 17 tuổi.
Tĩnh dưỡng một thời gian, sau khi thân thể thích ứng rồi, lại tiến hành đợt trị liệu phục hồi thứ hai, lại tiếp tục lớn thêm 10 tuổi, ký ức phục hồi hoàn chỉnh đến 27 tuổi.
......
Nhưng hắn vừa về đến nhà, đã bị Omega của mình bày một trò lừa.
Ký ức của hắn đến năm 17 tuổi không có bất luận sai lầm nào, cha hắn thật sự cưới vợ mới, chính hắn cũng xác thực hai năm chưa về nhà.
Thời gian vừa vặn chồng lên nhau, mà khi Lục Trạch về nhà, lập tức lầm vợ mình thành mẹ kế.
Trên lý thuyết hắn biết mình là một người đã 27 tuổi, nhưng thực tế hiện tại mà nói, hắn vẫn chỉ là một thanh niên 17 tuổi, bỗng nhiên phải tiếp nhận sự thật rằng mình đã có vợ rồi.
Việc này thật không chút nào kinh hách, quả thực chính là kinh hỉ!
Hắn xụ mặt về phòng ngủ của mình, vừa vào phòng liền bắt đầu đánh giá phòng mình, trong giai đoạn trí nhớ hiện tại, đây xác thực là phòng của hắn, nhưng thật ra, phòng ngủ dưới lầu mới là tân phòng của hắn với Lương Uẩn?
Lòng hắn mang sự vui sướng thiếu niên, nghĩ đến bản thân bỗng nhiên có một người vợ "niên thượng" trưởng thành, vẫn là khó ức chế được hưng phấn.
Lương Uẩn là của hắn, là người mình vô cùng thích, là người vợ hai năm trước mình cưới về!
Đi qua tấm bình phong, hình thấy Lương Uẩn đã ngồi dựa vào đầu giường, vẻ mặt cậu ôn hòa, tóc dài tùy tiện xõa bên vai phải, nhìn thấy bóng dáng Lục Trạch, cười một cái vô cùng xinh đẹp.
Lục Trạch như bị đánh trúng, muốn nhào qua ngay, lại ôm Lương Uẩn đặt dưới thân mình.
Nhưng mà hắn nhịn xuống, cố ý cau mày giữ căng mặt: "Sao anh tỉnh dậy rồi?"
Lương Uẩn cười cười: "Quản gia hẳn là vẫn không yên tâm cậu đi nhận cuộc gọi, lại gọi tới cho tôi, gặp cha cậu rồi?"
Trong mắt cậu chứa ý cười thản nhiên.
Lục Trạch vừa vui vừa tức, cuối cùng vẫn nhào tới, một tay ôm Lương Uẩn vào lòng, tâm hoa nộ phóng nghiến răng nghiến lợi bảo: "Đùa tôi vui lắm phải không? Hại tôi tìm mọi cách kìm chế với anh!"
Lương Uẩn cười rất vui vẻ, đưa tay sờ sờ khuôn mặt Lục Trạch: "Nếu không cậu muốn tôi làm sao bây giờ, cậu vừa về đã có vẻ rất hứng thú với "mẹ kế", nếu tôi nói mình là vợ cậu, có phải cậu sẽ không để ý đến tôi đúng không?"
"Anh nói xem." Lục Trạch hung hăng hôn hôn xương quai xanh của cậu.
Lương Uẩn hôn lại trán hắn, dịu dàng nhìn hắn: "Hơn nữa tôi nhìn đến bộ dáng thiếu niên của cậu, ít nhiều cảm thấy cậu cứ như một người khác, cậu giống như một bé cưng vậy, nếu cậu ngủ cùng tôi, tôi sẽ có chút ngại ngùng."
Cậu đã là vợ của người khác, nghĩ đến việc ngủ cùng chồng hiện tại chỉ như một con cún nhỏ, xác thực có chút thử thách điểm mấu chốt của cậu. Nhưng mà sự thật chứng minh, cún nhỏ vẫn là một con chó săn, bản chất hai thứ khác nhau.
Chương 15:
Lục Trạch vui mừng đến sau nửa đêm, mới nhớ đến một chuyện còn quan trọng hơn, đột nhiên từ giường nhảy lên, dọa sợ Lương Uẩn.
"Sao vậy?"
"Bọn nhỏ!"
"......"
"Thì ra bọn chúng là con của tôi." Lục Trạch mở to mắt, lại không thể tin mà nhìn Lương Uẩn, lúc nãy hắn vẫn luôn dính bên người Lương Uẩn, chỉ lo vui vẻ, quên mất chuyện này.
Bọn em trai mỗi ngày hắn ở nhà nhìn không vừa mắt, thật ra lại là con ruột của hắn.
Chuyện này đối với Lục Trạch "17 tuổi" mà nói, bản thân vẫn là một thanh niên không có kinh nghiệm gì, đùng một phát phải làm ba ba, thật là vừa kinh hoảng lại kinh hỉ!
Lương Uẩn cười hắn: "Tôi còn tưởng ngày mai cậu mới ý thức được việc này."
Lục Trạch sao còn ngồi yên được, nhấc chân xuống giường, tay hấp tấp buộc lại đai lưng áo ngủ: "Vậy sao anh không nói sớm cho tôi biết một chút, tôi vui đến hồ đồ rồi, chưa từng cảm thấy đầu óc khó dùng đến vậy."
"Tôi sợ cậu quá hưng phấn, đêm nay không ngủ được." Lương Uẩn theo hắn xuống giường, hai chân còn chưa mang dép vào, đã bị Lục Trạch bế ngang lên.
Lục Trạch nói: "Tôi bế anh qua đó, cùng nhau xem cục cưng của chúng ta."
Lương Uẩn tự nhiên câu lấy cổ hắn, cười nói: "Được."
......
Bọn bé con đã sớm đi ngủ rồi, lúc đi vào phòng, chỉ mở đèn ngủ vàng nhạt.
Lục Trạch đứng bên giường em bé, tay dựa vào thanh vịn giường, cúi người, cẩn thận quan sát con mình, sau một lúc lâu, hắn quay đầu nói với Lương Uẩn: "Bọn chúng thật đáng yêu."
Lương Uẩn cười cười, cậu cảm thấy Lục Trạch đêm nay cũng rất đáng yêu.
Trong mắt thiếu niên như lóe cả Ngân Hà, thời điểm nhìn mình vô cùng trong trẻo mà ôn nhu.
Lục Trạch nhẹ giọng nói: "Trước kia chỉ cảm thấy hai đứa nhỏ còn tạm được, bây giờ cảm thấy bọn chúng dễ thương muốn chết."
Hắn nhịn không được đưa tay sờ sờ gương mặt ú nu của bọn nhỏ, lại sờ sờ tay nhỏ mum múp thịt. Khi hắn còn muốn sờ sờ gót chân thịt thịt của bọn nhỏ, bị Lương Uẩn cầm tay lại.
Lương Uẩn dựa sát vào hắn nhẹ giọng nói: "Đừng gãi chân bọn nhỏ, sẽ tỉnh lại đó."
"Trẻ con cũng sợ nhột?"
Lương Uẩn gật gật đầu: "Ban ngày cậu có thể thử lại, bây giờ chọc bọn chúng tỉnh lại, tôi sẽ không dỗ giúp cậu đâu."
Trên mặt Lục Trạch hiện lên vẻ cẩn thận, lặng lẽ rụt ngón tay lại, lại cảm thấy chưa đủ, còn giúp bọn nhỏ kéo kéo chăn lên, đắp kín chút nữa.
Cho đến khi ra khỏi phòng, mới dám thở mạnh một hơi.
Lục Trạch ôm Lương Uẩn đi trên hành lang dài yên tĩnh, đôi mắt hắn nhìn về phía trước, nhưng trong lòng vẫn không quá bình tĩnh.
"Trước đây tôi với anh làm sao quen nhau?"
Lương Uẩn nói: "Là có người giới thiệu."
"Vậy trước đó anh nói trước khi cưới bị chồng... là tôi?" Lục Trạch nhìn không được nhìn cậu.
Lương Uẩn thở dài: "Nếu không còn ai đây?"
Lục Trạch nghe vậy nhếch môi cười: "Xin lỗi, nhưng nhất định là bởi vì anh quá đẹp, tôi nhịn không được."
Lương Uẩn nói: "Vâng, cậu xấu xa nhất."
"Xem ra anh có bất bình không nhỏ với "tôi" 27 tuổi?"
Lương Uẩn ngoan ngoãn dựa vào vai Lục Trạch, nhỏ giọng nói: "Cậu bận công tác nhiều, trước đây thật sự rất ít ở bên tôi."
Lục Trạch nghe xong không hiểu sao cảm thấy áy náy, tuy rằng hắn không có những ký ức đó, những chỉ tưởng tượng một chút, liền vội vàng nói: "Thật xin lỗi..."
"Đây là lời xin lỗi thứ hai cậu nói đêm nay rồi." Lương Uẩn sờ sờ khuôn mặt Lục Trạch, ánh mắt mê luyến nhìn hắn nói: "Cậu không cần vì chuyện thân bất do kỷ này mà xin lỗi, nếu không tôi cũng sẽ cảm thấy có lỗi."
_____ Hoàn _____
Lúc đã biết sự thật thì t định đổi xưng hô thành anh – em vì thực chất Lương Uẩn nhỏ hơn Lục Trạch, nhưng mà nghĩ đến hiện tại Lục Trạch vẫn là thiếu niên 17 tuổi nên thôi bỏ đi.
Lúc t đọc truyện này (bản tiếng Trung) t đã bị cái plot làm té sml, nên t xin lan tỏa sự sml này đến quý vị.
Bản edit còn nhiều sạn, sẽ beta lại sau~
Hẹn gặp lại quý vị ở các truyện sau~
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?