Chương 10: Thực tập sinh thần tượng 23 (H)

Ở đầu dây bên kia, Du Miểu nhìn thấy cảnh tượng mất hồn như thế, đã sớm không thể khắc chế, hắn cởi khăn tắm vây quanh bên hông, một tay khác đặt lên gậy thịt cứng rắn đến toát ra bọt nước, trượt lên trượt xuống.

Miệng không quên dụ dỗ: "Bảo bối, tách hai môi thịt kia ra đi, tìm thấy âm đế nhỏ không? Màu đỏ hồng, vô cùng đẹp, xoa xoa nó, sẽ rất thoải mái. Đúng, chính là như vậy, dùng đầu ngón tay ấn nó xoa tròn..."

"A..." Ninh Uyển cơ hồ chưa từng tự an ủi, lúc này tự mình nhéo lấy hạt châu nhỏ thường ngày giấu kín, hơi dùng lực, cả vùng bụng dưới lập tức trướng lên chua xót, da thịt mềm mại bên trong đùi cô run rẩy, lỗ nhỏ chỉ bằng hạt đậu mấp máy, phun ra dòng chất lỏng trong suốt.

Du Miểu nhìn đến miệng lưỡi khô khốc, tốc độ loát động tăng nhanh: "Bên trong có phải rất ngứa không? Cho ngón giữa với vào đâm vài cái giải ngứa được không?"

"Ừm..." Ninh Uyển nghe lời, mò mẫm đưa ngón tay vào miệng nhỏ đang đói khát, khớp ngón tay lập tức bị lớp thịt mềm mại cắn chặt, nhiệt độ rất cao, rất nóng, nhưng mà không đủ, giọng nói kiều mỵ của cô đã mang theo tiếng khóc nức nở.

Trên hình ảnh chỉ có thể nhìn thấy nơi riêng tư rộng mở của người phụ nữ, lớp lông thưa thớt, đôi môi hồng hào mập mạp tách ra hai bên, cái miệng đỏ thắm ngậm lấy ngón tay thon dài như tước hành, mơ hồ còn có thể thấy hạt châu nhỏ lấp ló, giống như một đóa hoa mềm mại ướt sương mai, cực kỳ xinh đẹp.

Ngón tay Du Miểu dùng sức, lực siết chặt khiến gậy thịt hơi phát đau, hắn chậm rãi di chuyển ống kính xuống, hướng vào côn thịt đang được vuốt ve: "Bảo bối khóc gì, có phải ngón tay không đủ dài, không đủ lớn không? Có muốn gậy thịt lớn của em cắm vào ma sát không?"

"Muốn... Rất muốn gậy thịt lớn cắm vào..." Đôi mắt như hạnh nhân của Ninh Uyển bịt kín một tầng nước, liếc nhìn màn hình điện thoại, côn thịt hồng hào trướng to của thiếu niên bị bàn tay thon dài của hắn nắm chặt, thân gậy thẳng tắp, quy đầu to như trứng gà, lỗ chuông hơi mở ra, rỉ ra từng giọt chất lỏng trong suốt. Chất lỏng đó khiến côn thịt bóng loáng, Ninh Uyển nhìn thấy, cổ họng nghẹn lại.

Ngón tay cắm trong tiểu huyệt không khỏi dùng lực, bắt đầu ra vào khuấy động, mang theo chất nhờn dính nhớp làm ướt tay cô.

"A bảo bối... Cắm vào đi, làm huyệt nhỏ của chị mở ra hết cỡ, bên trong chị nóng và ướt quá... Ư, giống như cái miệng tham ăn cắn lấy gậy thịt của em vậy, không cho em rút ra, thả lỏng nào bảo bối, đừng siết chặt như vậy..."

Bên tai là giọng nói dụ hoặc gợi cảm của hắn, ngón tay tự thủ dâm phía dưới đã tự động thêm tới ba ngón, nhanh chóng ra vào, khuấy ra tiếng nước rõ ràng, ma sát mang lại cảm giác nóng bỏng hư ảo, như thể chính côn thịt to lớn của hắn đang chọc vào, khiến toàn thân cô xụi lơ, cô kêu lên yếu ớt: "Ha a... không được, huyệt nhỏ sắp bị cắm hỏng rồi..."

"Chính là muốn cắm hư huyệt nhỏ của chị, chặt như vậy, cắm lỏng một chút về sau để gậy thịt ngủ bên trong được không..."

"Oa... không... a, chị sắp tới rồi..."

"Bảo bối chúng ta cùng nhau." Du Miểu cũng không chịu được nữa, dù không thực sự cắm vào, nhưng nhìn cảnh cô bị mình dụ dỗ tự an ủi cũng kích thích gậy thịt lâu ngày chưa phát tiết của hắn, hắn nắm lấy thân gậy loát động mười mấy cái, dùng lực đến mức sắp bốc cháy, sau đó thở gấp, phun ra từng dòng chất lỏng trắng đục.

Có một chút vừa vặn vẩy ra camera, lúc Ninh Uyển đạt cao trào, điện thoại di động đã bắt đầu nóng lên, hình ảnh trước mắt đột nhiên mờ đi... Khi cổ tay cô đau nhức trải ở trên giường, kết thúc một hồi hoang đường này, màn hình sáng trở lại rõ ràng, truyền tới lời nói sâu kín của Du Miểu: "Thật muốn thực sự ăn chị... Chị gái."

Ninh Uyển cầm lấy điện thoại di động, lần nữa video call với hắn, thiếu niên trong hình khóe mắt đuôi mày tràn đầy ý xuân, thành thật mà nói, tự an ủi cũng không làm cô thỏa mãn, vì vậy cong môi mị hoặc cười: "Đến đi, lần sau gặp lại cho cậu làm đủ."

Ánh mắt Du Miểu sáng ngời: "Chị, tuần sau chúng em có concert ở thành phố H, chị tới xem được không?"

"Không được, hôm đó chị có việc phải đi công tác."

"Ồ..."

Du Miểu cố gắng kiềm chế, không để lông mày xìu xuống, lòng như ngâm trong nước chanh, hơi hơi uể oải. Nhưng mà không sao, may mắn là lúc nãy hắn đã bật chế độ ghi hình, về sau nhớ cô, còn có thể xem lại bộ phim nhỏ của hai người bọn họ.

Ninh Uyển làm bộ không thấy tâm trạng xuống dốc của hắn: "Cậu tuyệt đối không được lưu lại hình ảnh lúc nãy nhé."

"Tại sao?"

"Tại sao? Bây giờ cậu là thần tượng đó, lỡ điện thoại bị mất, thứ này sẽ mang đến bao nhiêu rắc rối cho cậu."

"Ồ..."

---------------------

Đạm Y nữ sĩ: Miểu Miểu tội nghiệp có nghe lời không ^_^

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...