Du Miểu lấy điện thoại di động ra, mở phần mềm âm nhạc, âm nhạc triền miên uyển chuyển vang lên, Ninh Uyển có chút bối rối. Dù đã từng tiếp xúc nhiều nghệ sĩ ca múa, khi xem có thể bình phẩm vài câu, nhưng bản thân cô chưa từng nhảy múa bao giờ.
"Theo em." Thân thể Du Miểu uyển chuyển như một con cá đong đưa trong nước, theo tiết tấu âm nhạc, mỗi một tế bào đều nhảy lên, bàn tay to của hắn ở bên hông Ninh Uyển, trái phải luân phiên dùng lực, cuối cùng, Ninh Uyển không khỏi khẽ lắc hông theo sự điều khiển của hắn.
Một khi nhịp điệu bắt đầu, những động tác sau đều diễn ra tự nhiên, Du Miểu ôm cô rất chặt, một giây trước khoảng cách hai thân thể còn cách nhau hai nắm tay, nhịp kế tiếp, cổ tay Du Miểu dùng lực, kéo cơ thể mềm mại của cô áp sát vào mình.
Phần hông theo tiết tấu mơ hồ chạm nhau, bộ ngực mềm mại va vào bụng cứng cáp của hắn, hõm eo mẫn cảm đằng sau bị hắn dùng ngón tay ấn xoa, chóp mũi ngửi thấy hương thơm dễ chịu từ người hắn, Ninh Uyển nhanh chóng thở gấp, phải dựa vào hắn mới đứng thẳng thân thể.
Đây nào phải là nhảy múa, rõ ràng là một cuộc tán tỉnh thầm lặng. Toàn thân Ninh Uyển mềm nhũn như sắp tan thành nước, răng cắn chặt môi dưới, ngẩng đầu lên nhìn thấy đường hàm thanh tú của hắn. Cô cũng không nhảy nữa, chỉ đơn giản ôm chặt eo hắn, nhón chân cắn nhẹ lên cằm hắn.
"Ư... Chị là cún sao?" Du Miểu đã sớm bị loại cọ xát này trêu chọc kích thích, giờ nơi cằm lại truyền thêm chút hơi đau, tựa như một mồi lửa thổi bùng ham muốn trong người.
Ninh Uyển ôm chặt hơn một chút, một vật hình trụ nóng bỏng ép vào bụng cô, như thể cảm nhận được nhịp đập không kiềm chế được trên bề mặt nó. Chỗ nhạy cảm giữa đùi đã ướt át từ lúc nhìn hắn vén áo đỉnh hông, giờ càng thêm trơn trượt. Du Miểu khom lưng bế cô lên, ôm đặt ngồi trên lan can trước gương, đôi tay chống hai bên sườn cô, nghiêng đầu hôn lên đôi môi ẩm ướt.
Hắn hôn rất say đắm, há miệng bao trọn bờ môi anh đào của cô, vừa mút vừa cắn, Ninh Uyển bị hắn đẩy ngả ra sau, phải ôm vai hắn giữ thăng bằng, trông như đang thụ động tiếp nhận sự cuồng nhiệt, lưỡi nóng cuốn lấy lưỡi cô, kéo vào khoang miệng mình liếm mút, rất nhanh nước bọt tràn đầy không phân biệt được của ai.
Ninh Uyển cảm giác mình chính là một cây kẹo que, bị mặt lưỡi thô ráp của hắn liếm bao lấy, cả người đều muốn hòa tan ở khoang miệng cực nóng của hắn.
Nụ hôn sâu gần như hít thở không thông khiến cô thở hổn hển liên tục, đôi mắt khép hờ nhìn vào gương đối diện, dáng vẻ thanh niên nghiêng người bao phủ hoàn toàn cơ thể cô, trong lòng cô bỗng dưng tràn đầy sự mềm mại và thỏa mãn không thể tưởng tượng nổi.
Du Miểu chôn mặt vào cổ cô, hít sâu một hơi, say mê nói: "Chị ơi, em muốn chị sắp phát điên rồi."
Lần đầu tiên tổ chức buổi biểu diễn lớn như vậy, trên sân khấu chỉ thuộc về riêng họ, hắn khao khát vội vàng muốn chứng minh với cô, chia sẻ với cô. Trong khoảnh khắc mãnh liệt tận hứng ấy, cô vẫn luôn ở đây, điều này làm cho cả người Du Miểu đều ngứa ngáy hứng phấn, chỉ muốn được gần cô hơn nữa, gần hơn nữa, thậm chí muốn xoa nát cô vào trong cơ thể mình để giảm bớt sự bồn chồn xao động của thân thể.
Ninh Uyển bị nhiệt tình của hắn làm cho run rẩy, nhưng rốt cuộc lý trí còn tồn tại, chịu đựng tê dại truyền đến từ xương quai xanh, cô thở hổn hển dỗ hắn nói: "Đừng ở đây, về khách sạn đi."
Du Miểu ngẩng đầu, đôi mắt đẹp ướt át, bên trong lấp lánh tia lửa, như chó đói bị cướp thức ăn, bị hắn nhìn như vậy, Ninh Uyển suýt nữa mất kiểm soát, muốn hành quyết hắn ngay tại chỗ.
-----------------
Đạm Y nữ sĩ: À, vốn định làm luôn ở đây, nhưng nghĩ đến trang phục của Ninh Uyển, khó cởi quá (゜ロ゜)
Bạn thấy sao?