Hắn ban đầu muốn chết chứ không chịu, nghĩ một mình nàng cũng không thể vào động phòng, nào ngờ lại hoàn toàn đánh giá thấp thủ đoạn xảo quyệt của đối thủ. Chỉ thấy nữ ma đầu vung dao múa trước mắt hắn vài vòng, bộ lễ phục nghe nói tốn mười lượng bạc liền nát vụn như cánh hoa, ngực trần lạnh toát...
Mùi rượu hòa quyện với hương thơm dịu dàng của nữ tử từ từ áp sát, lưỡi dao bạc như rắn áp vào vị trí ba tấc dưới rốn của Chúc Vãn Dật, lượn một đường, những sợi lông cứng cáp liền rụng lả tả, cảm giác rợn tóc gáy khiến Chúc Vãn Dật ngay lập tức run rẩy hai chân. Tuy nhiên, khi lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào bộ phận bí ẩn mà hắn thường ít chạm vào, hắn chứng kiến vật mềm oặt của mình như được bơm căng phồng lên, từng chút một nứt da thân, lộ ra đầu nấm màu hồng thịt.
"Tướng công còn trách ta, ta còn chưa sờ đã thấy tiểu huynh đệ của ngươi kích động như vậy, có xấu hổ không, có đáng hổ thẹn không?"
Chúc Vãn Dật thầm niệm chú thanh tâm, mong nó dịu xuống, nhưng khi nàng đến gần, mùi hương thoang thoảng trên người nữ nhân luồn vào mũi, cổ tay trắng nõn tôn lên vẻ hung dữ nơi ấy càng thêm hùng vĩ, khí huyết dồn xuống từng đợt.
Ninh Uyển như thưởng thức vuốt ve chỗ căng cứng của hắn, vứt dao đi, đôi tay ngọc đặt lên khuy áo lễ phục: "Tướng công đừng nóng vội, ta đến đây."
Trong chớp mắt, áo đỏ như vỏ măng bị bóc ra, lộ ra nửa vầng tuyết tròn trịa, Chúc Vãn Dật sợ hãi lập tức nhắm mắt, thầm nhủ "phi lễ chớ nhìn".
"Mở mắt ra, bằng không ta xé sách quý của ngươi."
Dưới lời đe dọa tàn nhẫn của nữ lưu manh, hàng mi cong của Chúc Vãn Dật run rẩy như cánh bướm, cuối cùng cũng mở đôi đồng tử đen như ngọc thạch, chứng kiến nàng cởi từng lớp áo, lộ ra thân hình trắng mịn, thon thả săn chắc.
Đôi gò bồng đào căng mọng thơm theo động tác nàng nhẹ nhàng rung rinh, đúng là "mồ hôi thơm phấn ướt gối ngọc, hơi xuân tan chảy cả bạch phượng cao*". Uốn lượn xuống dưới là vòng eo thon nhỏ khó nắm trọn, chỗ đùi khép chặt là thung lũng bí ẩn, chỗ ấy lại phồng lên mập mạp, không một sợi lông
*Bạch phượng cao: cao thơm tên "Bạch Phượng", một dạng mỹ phẩm xưa.
Câu văn gợi tả cảnh phòng khuê: phấn thơm vì nóng mà ướt, gối đàn ngọc phảng phất hương, và hơi ấm mùa xuân khiến cả lớp cao thơm cũng mềm lại.
Chúc Vãn Dật chỉ từng thấy miêu tả thân thể nữ nhi trong thơ văn dã sử, cũng từng mơ tưởng tới những từ ngữ cấm kỵ bí ẩn ấy, nhưng cũng không bằng thân hình chấn động của nữ tử trước mặt.
Nữ tử vì người mình thích mà trang điểm, nhìn thấy ánh mắt ngây ra của hắn, Ninh Uyển trong lòng vô cùng hài lòng. Lần này nàng xuyên thành một nữ thủ lĩnh thổ phỉ thô lỗ bá đạo, bình thường làm việc tùy tiện, chữ nghĩa không biết, những thứ con gái khuê các biết đều không rành, từ nhỏ luyện võ công, suốt ngày lăn lộn với đám đàn ông thô kệch chém giết.
Cũng may ngoại hình không phải là người to lớn xồ xệ, nàng vốn định sửa tính nóng nảy, nào ngờ mới làm tiểu thư được một ngày, hôm sau liền cảm mạo phải nằm liệt giường, bị hệ thống nhắc nhở nhiệm vụ lần này không được thay đổi tính cách nhân vật, nếu không cơ thể sẽ luôn bị bệnh.
Nguyên thân vốn cũng sinh ra trong gia đình giàu có, cha mẹ từng mời tiên sinh, tú nương tới dạy thơ văn cùng nữ công, nhưng nguyên thân vừa nhìn chữ chấm mực kia đã hoa mắt, chữ "đại" (大) viết cả nửa tháng vẫn không ngay ngắn, đành chuyển sang học võ, lại rất có thiên phú, tiến bộ thần tốc.
Nói theo ngôn ngữ hiện đại, nguyên thân chính là mắc chứng chướng ngại đọc viết. Chính vì không thể đọc viết, nguyên thân vô cùng yêu quý kính trọng những nho sinh học rộng.
Sau này gặp lũ quét làng, cả nhà tan tác, nguyên thân lưu lạc đến vùng núi La Lam, dựa vào võ công cùng đầu óc nhanh nhẹn chiếm núi làm vua, tính tình phóng khoáng không câu nệ tiểu tiết, lại có tình có nghĩa, tập hợp được một đám lưu manh vô gia cư, lập ra Hắc Phong trại.
Trong nguyên tác, Chúc Vãn Dật thực sự bị Hắc Phong trại bắt, nhưng nguyên thân nghĩ hắn còn phải lên kinh ứng thí, cho chút lộ phí, bảo đao sẹo đánh ngất xỉu hắn rồi ném ở giữa sườn núi La Lam.
--------------Ninh Uyển: Ta siêu hung dữ~~
Bạn thấy sao?