Hắn hiếm khi nói chuyện gần với các cô gái như vậy nên có chút bối rối: "Ra cửa rồi rẽ trái... à không, rẽ phải đến lối thứ hai... hình như là lối thứ ba..."
Du Miểu càng nói càng loạn, Ninh Uyển rõ ràng đang rất vội, hai chân dài khép chặt, cô cười ngượng ngùng: "Hay là cậu dẫn chị đi được không?"
"Được... được thôi."
Cũng không biết xuất phát từ tâm trạng gì, sau khi đưa cô đến phòng vệ sinh trong hội trường, Du Miểu cũng không lập tức rời đi. Khi Ninh Uyển dùng khăn giấy lau những giọt nước trên tay bước ra, đôi môi đỏ khẽ nhếch, rõ ràng rất ngạc nhiên.
Mặt Du Miểu bỗng đỏ bừng. Nào ngờ Ninh Uyển đứng yên trước mặt hắn một lúc, mở miệng nói: "Em trai nhỏ, cậu có cốt tướng rất khá, khung xương cân đối, về sau có thể trở thành một ngôi sao thần tượng đấy."
"Thật sao?" Lúc đó hắn lần đầu nghe đến thuật ngữ "cốt tướng", từng bị gọi là hàm răng hô sau lưng, thực sự rất ngạc nhiên.
Nụ cười của Ninh Uyển chân thành mà ngọt ngào: "Đương nhiên là thật, chúng tôi chính là công ty giải trí mà. Nhưng phải tự tin lên, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, toàn thân sẽ tỏa ra sức hút hơn."
Lời nói của cô vô cùng kiên định, khiến Du Miểu theo bản năng mở vai, thẳng người, sau này nhớ lại, khí chất quả quyết đó của cô chính là sự tự tin. Buổi nói chuyện đó giống như mở ra một cánh cửa sổ cho thời niên thiếu hơi u ám của hắn, hắn bắt đầu tích cực tham gia hoạt động thể thao, cho dù mang theo niềng răng cũng dũng cảm nở nụ cười, tính cách dần dần cởi mở, kết giao được rất nhiều bạn bè.
Hai năm sau Du Miểu tháo hàm răng, đường hàm từng bị cho là lồi lõm giờ lại trở thành điểm nhấn đặc biệt nhất. Cộng thêm chiều cao tăng vọt, khi lên cao trung, hắn được bầu là nam thần của trường, hàng loạt bức thư tình màu hồng được nhét vào bàn học, nhưng hắn lại không hứng thú với các bạn nữ cùng tuổi.
Nụ cười của Ninh Uyển trước giờ vẫn khắc sâu trong đầu hắn. Thời đại thông tin điện tử phát triển, Thiên Minh Entertainment dần vươn lên, chỉ cần lên mạng tìm kiếm Thiên Minh Entertainment liền có thể nhìn thấy bóng dáng cô.
Chức vụ của cô thăng tiến nhanh chóng, từ trợ lý giám đốc lên giám đốc bộ phận thị trường, rồi kiêm nhiệm phó tổng giám đốc. Trong ảnh báo chí, cô không còn nở nụ cười ngọt ngào như hồi 21 tuổi mới vào nghề, mà bắt đầu được gọi là "nữ ma đầu công sở", nhưng đôi mắt hạnh đầy sự tự tin và kiên định thì không đổi.
Du Miểu cảm thấy, trong cuộc đời mỗi người, đều sẽ có một người như vậy, có một người ảnh hưởng sâu sắc đến sự trưởng thành của họ.
Ninh Uyển chính là người đó trong cuộc đời hắn.
Hắn vòng tay dài ôm lấy người phụ nữ đang rửa bát từ phía sau: "Nếu em nói, em chỉ là người qua đường bị giám đốc kéo đi cho góp đủ quân số, chị có tin không?"
Ninh Uyển giảm biên độ khuỷu tay hoạt động để tránh đụng phải hắn, lắc đầu bất đắc dĩ nói: "Tin chứ, lũ trẻ tuổi các cậu bây giờ thực sự dám làm bất cứ chuyện gì.."
Xem đi, biết ngay là trong lòng cô, hắn vẫn là chú chim non chưa rời tổ. Bọt nước nhẹ nhàng văng khắp nơi, có một giọt bọt trắng bay xuống khuỷu tay Ninh Uyển, cánh tay nhỏ nhắn của cô tinh tế, đường nét đẹp, như một mô hình được vẽ bằng nét bút đơn giản trong truyện tranh, khiến Du Miểu nhìn mà tâm thần nhộn nhạo, vươn ngón cái lau đi giọt bọt kia. Hắn chán nản hai giây, rồi lại tràn ngập ý chí chiến đấu, một ngày nào đó, hắn sẽ trở thành cây đại thụ che gió che mưa cho cô.
Rửa xong chiếc đĩa cuối cùng, Ninh Uyển dặn dò chàng trai sau lưng: "Mối quan hệ của chúng ta, nhớ đừng để đồng đội của cậu biết."
Du Miểu hôn vành tai cô: "Chúng ta có quan hệ gì?"
Phần sau tai cô nhạy cảm nhất, bị hơi thở nóng rực của hắn phả vào, eo đã mềm đi vài phần. Ninh Uyển ép mông về phía sau, xoa xoa dục vọng nóng bỏng cứng rắn kia, dẫn tới Du Miểu thở nhẹ ra tiếng, không khí nhanh chóng nóng lên, giọng nói Ninh Uyển đã nhiễm vài phần quyến rũ: "Chúng ta... ừm, là quan hệ đáp ứng nhu cầu lẫn nhau đó~"
------
Đạm Y nữ sĩ: Hahaha lại là "mối quan hệ không thể để người khác biết". Lại nhớ đến Đô Bảo tội nghiệp.
Bạn thấy sao?