Chương 6: Thực tập sinh thần tượng 19

Sau hai ngày nghỉ ngơi, Ninh Uyển và Du Miểu cùng trở lại công ty, bốn chàng trai lập tức vây quanh Du Miểu, hỏi han ân cần.

Biểu tình ân cần của bọn họ không giống giả vờ, đặc biệt là đội trưởng Diệp Tử Thần, ngay cả hốc mắt cũng hơi phiếm hồng. Ninh Uyển xúc động, cùng ăn cùng ở cùng luyện tập, tình anh em cũng sẽ nảy sinh.

Nhưng việc cần giải quyết vẫn không thể nương tay. Cô lần lượt gọi bốn chàng trai vào văn phòng, mỗi người tâm sự nửa tiếng.

Cuối cùng đến lượt Lãnh Phong, Ninh Uyển nhìn khuôn mặt mộc của hắn, vẫn mày kiếm mắt sáng chỉ là sắc mặt không tốt, ánh mắt ẩn có tơ máu, môi hơi thâm. Hai chân hắn hơi dạng ra, hai tay nắm chặt trước người, chặt đến mức đốt ngón tay trắng bệch.

Ninh Uyển không nói một lời, ước chừng im lặng đúng năm phút, cho đến khi hàm răng hắn hơi run lên cắn môi dưới, mới nhẹ giọng mở miệng: "Biết sai chưa?"

Thắt lưng thẳng tắp của Lãnh Phong trong chốc lát gục xuống, môi mấp máy, giọng khàn khàn đã nghẹn ngào: "PD, em biết lỗi rồi, em thật sự biết lỗi rồi."

Vốn dĩ hắn mới là dancer chính của đội, Du Miểu kia đến, không chỉ chiếm vị trí vũ đạo chính của hắn mà ở chung với mấy người khác còn hòa hợp như vậy. Hắn chỉ là không hay thích cười, không giỏi ăn nói, rõ ràng chính hắn mới là đồng đội của bọn họ, họ ngược lại lại đi hỏi ý kiến Du Miểu khi tập vũ đạo.

Cho nên hắn không phục, vô cùng không phục, luôn luôn nghĩ cách dạy cho Du Miểu một bài học, hôm đó suýt dẫm phải mảnh kính trong nhà vệ sinh, hắn đã nghĩ ra kế hoạch nhét mảnh kính vỡ để Du Miểu mất mặt trước ban giám khảo.

Lúc đó hắn bị đố kỵ che mắt, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này sẽ mang đến hậu quả gì. Cho đến khi Du Miểu được PD đưa đến bệnh viện, các đồng đội nhỏ giọng nghị luận, Du Miểu thích nhảy như vậy, sau này không nhảy được thì sao, mười ngày sau công diễn bị thiếu một người biểu diễn làm sao... Ngay cả ánh mắt bọn họ thỉnh thoảng nhìn về phía hắn, cũng khiến hắn thần hồn nát thần tính, cảm thấy đó là một loại chỉ trích và khinh bỉ không lời.

Lãnh Phong càng nghĩ càng hối hận, càng hối hận càng sợ, khóc đến nỗi nấc lên, mũi đỏ ửng, Ninh Uyển lấy hai tờ giấy ăn đưa cho hắn, hắn cầm lấy dùng lòng bàn tay che mặt, thân hình cao lớn gục xuống, dứt khoát ngồi xổm trên mặt đất nức nở.

Ninh Uyển chờ hắn bình tĩnh lại, mới nói tiếp: "Một nhóm nhạc nếu không có tinh thần đồng đội, không có tình nghĩa giữa các thành viên, thì nó lấy gì để thu hút fan, còn ý nghĩa gì để tồn tại? Tôi cho phép các cậu cạnh tranh lành mạnh, nhưng tuyệt đối không cho phép nội bộ đấu đá lẫn nhau, hôm nay cậu bỏ kính vào giày tôi, ngày mai tôi ghim kim vào trang phục biểu diễn của cậu, ngày kia lại cho kim loại vào mỹ phẩm của người khác. Một nhóm như vậy lấy gì để cạnh tranh tài nguyên với nhóm khác, những thành viên như vậy có tư cách gì để trở thành thần tượng, để được fan hâm mộ?"

Lời cô càng nói càng thẳng thắn, càng nghiêm trọng, khiến Lãnh Phong như bị nghìn cân đè nặng, thở không nổi: "PD... Em sai rồi... Em sẽ không ra mắt nữa..."

"Công ty đã đầu tư nhiều nguồn lực để đào tạo cậu như vậy, chỉ một câu không ra mắt là xong sao?"

Lãnh Phong ngẩng đầu mông lung: "Vậy..."

"Phạt là phải phạt, trong một quý đầu tiên sau khi ra mắt, ngoài các hoạt động nhóm, cậu sẽ không có bất kỳ nguồn tài nguyên cá nhân nào. Hình thức kỷ luật này sẽ được giữ bí mật, không công khai trong nhóm, cậu có ý kiến gì không?"

Tài nguyên giai đoạn đầu ra mắt là yếu tố then chốt nhất cho sự phát triển tương lai của một thần tượng, hình phạt này không hề nhẹ. Lãnh Phong nghe xong lại thấy dễ chịu hơn, gật đầu: "Em không có ý kiến gì."

"Vậy thì, chuyện này dừng lại ở đây. Biết lỗi sửa lỗi cũng là một đức tính, làm thần tượng thực chất là làm người, hy vọng cậu có thể rút kinh nghiệm và không tái phạm."

"Vâng, PD..."

Ninh Uyển trong lòng cũng thở phào, rốt cuộc vẫn là trẻ con, chàng trai lạnh lùng ngày thường giờ khóc đến mắt sưng húp, cô dịu giọng: "Lãnh Phong, cậu lại đây đo chiều cao, tôi cảm giác cậu lại cao thêm hai centimet rồi đấy."

"Thật vậy sao? Hức..." Chiều cao vẫn là tâm bệnh của Lãnh Phong, hắn vui buồn lẫn lộn như vậy, không kịp thở đều, bắt đầu nấc.

Cởi giày đứng lên máy đo, bíp bíp hai tiếng, màn hình điện tử hiển thị: 181.5cm, 64kg.

"Hức ~ Thật sự cao thêm rồi!"

Ninh Uyển mỉm cười: "Cậu mới 18 tuổi, về sau vẫn còn cao hơn nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...