Lúc nhận được wechat, vừa vặn Ninh Uyển vừa rửa mặt xong đang nằm ở trên giường. Sau khi xem xong, khóe miệng không tự chủ được giương lên. Hiện tại trên mạng tràn ngập lịch trình và ảnh đẹp của họ, Ninh Uyển đương nhiên biết họ vừa mới chụp xong bìa tạp chí Tân Tú.
Mười ngày không gặp người thật, Ninh Uyển cũng có chút nhớ hắn, vì thế gửi qua một tin: "Xong việc rồi sao? Ở một mình à?"
Bên kia trả lời nhanh chóng: "Ừm, một mình😢"
Ninh Uyển cũng không làm ra vẻ, trực tiếp gửi yêu cầu video call, không ngờ chưa đầy ba giây đã bị Du Miểu từ chối. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ước chừng ba phút sau bên kia mới gửi lại lời mời, Ninh Uyển nhấp máy bật cười thầm, bên kia hắn rõ ràng đã chỉnh trang lại ngoại hình —— nào ai lại mặc áo sơ mi trắng nằm trên giường sau khi tắm vậy chứ?
Camera điện thoại có hiệu ứng làm đẹp nhẹ, làm nổi bật đôi môi hồng và hàm răng trắng sáng của hắn, đôi mắt đen láy như chứa đầy ngàn lời muốn nói mà không dám, sợi tóc mềm mại rủ xuống, ngoan ngoãn đẹp mắt đến lạ, hắn cố tình hé mở áo sơ mi, lộ ra cơ bụng săn chắc chỉnh tề, hai điểm hồng trên ngực thoáng ẩn hiện.
"Chị, em đẹp không?"
Ninh Uyển từng nói, giọng hơi khàn khàn của hắn khi truyền qua điện thoại sẽ cực kỳ quyến rũ. Lúc này tiếng thở khàn khàn vang sát bên màng nhĩ khiến cả người cô mềm nhũn, da đầu hơi tê dại, kích thích cơ thể yếu đuối dưới áo choàng tắm run rẩy không ngừng.
Cô chớp chớp mắt: "Đẹp, hơn nữa thoạt nhìn ăn rất ngon."
"Ừm..."
Lời khiêu khích trắng trợn của cô khiến Du Miểu ở đầu dây bên kia thở gấp, trên hình có thể thấy rõ yết hầu gợi cảm của hắn trượt lên trượt xuống, đôi mắt đẹp đăm đăm nhìn cô, hắn vươn đầu lưỡi đỏ liếm liếm môi: "Chị... cởi quần áo ra đi... Cho em xem, em muốn xem."
Đầu ngón tay Ninh Uyển nóng ran, dù hai người cách xa nhau ngàn dặm, nhưng trong lòng lại sinh ra một loại ảo giác, hắn đang ở ngay trước mặt nhìn cô. Ngón tay đặt lên dây buộc bên hông, hơi dùng sức kéo một cái, phong cảnh xinh đẹp trước ngực lập tức từng chút từng chút hiện ra trên màn hình điện thoại di động nho nhỏ.
"Núm vú đã cứng rồi này, chị, chị thường tự sờ phải không?"
Như cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của hắn, hai quả anh đào đỏ dần sưng lên mà chưa cần chạm vào, Ninh Uyển híp đôi mắt lại, có chút ủy khuất nói: "Không có, chị chưa tự sờ bao giờ."
Giờ phút này cô không phải là phó tổng nói một không hai trong công ty, mà là một cô gái nhỏ bị kích thích dục vọng.
"Vậy chị có muốn em sờ không? Ngoan, đặt tay lên ngực đi, cảm nhận được không? Là em đang sờ chị đấy, ngực chị vừa to vừa mềm, nắm trong tay còn mềm hơi đậu phụ, nào, véo nhẹ hai núm vú nhỏ đáng thương đi, thoải mái không?"
Theo lời dẫn dắt đầy khiêu gợi của hắn, Ninh Uyển tự tay nâng một bên ngực, xoa tròn mân mê, trong động tác xoa nắn bầu ngực no đủ căng đầy, cảm giác nặng trĩu trướng đầy lan tỏa, đầu ngón tay véo nhẹ núm vú đã cứng đờ, một luồng điện giật tê dại chạy khắp người khiến cô rên rỉ ra tiếng, thiếu chút nữa không nâng được phần mềm mại trong tay: "Ưm... Thật thoải mái, nữa đi, Miểu Miểu, liếm núm vú chị được không..."
"Ừ... Núm vú bảo bối ngon nhất vừa cứng vừa mềm, ngậm trong miệng mút nhẹ, có thể hút ra sữa ngọt."
"A..." Như thể thực sự được hắn ngậm trong khoang miệng ẩm ướt, bị đầu lưỡi linh hoạt xoay vòng đỉnh lộng, khoái cảm tinh tế và dày đặc làm toàn thân cô nhũn ra, Ninh Uyển ngửa cổ kêu lên thành tiếng.
"Bảo bối, tiểu huyệt bên dưới ướt chưa? Đưa điện thoại xuống một chút, mở rộng chân cho em xem nào."
Ninh Uyển nghe lời mở rộng chân, camera trước của điện thoại hướng vào trung tâm phong cảnh bên dưới, miệng ậm ừ kêu: "Hưm... Ướt rồi, chảy rất nhiều nước."
Bạn thấy sao?