CHƯƠNG 461: CỞI ĐỒ CỦA TÔI RA LÀM GÌ
Trong một đêm, cô mất hết ký ức của năm năm qua.
Ngồi trước gương, cô nhìn vào diện mạo của cô gái hốc hác trong gương, nhất thời cô không có cách nào để chấp nhận được hình ảnh hiện giờ của bản thân.
Lại còn có một đứa con trai!
Bắc Minh Dục đưa cho cô một cốc nước: "Có nhìn thêm cả trăm lần nữa thì em cũng đã kết hôn và sinh con rồi, anh là chồng của em, em là vợ của anh."
Bệnh tình của cô cũng hết sức kì lạ, nói không chừng ngày mai lại trở về cái giai đoạn khi còn nhỏ xíu đi tìm ba mình cũng nên.
Nghĩ vậy, anh cảm thấy thật khó để chấp nhận sự thật này.
Lương Nặc không kìm được khóc òa lên, nắm lấy tay anh: "Có phải tôi bị bệnh rồi không? Kể cả tôi đã 24 tuổi rồi, vậy sao nhìn tôi lại già thế này? Có phải anh đã ngược đãi tôi không?"
"Không phải!" Bắc Minh Dục có phần tức giận trợn mắt lên nhìn cô, rồi lại cảm thấy nên nhẫn nhịn, kìm nén một chút, anh lại nói nhẹ nhàng: "Đó là vì gần đây em liên tục hôn mê, da bị khô, đợi một thời gian nữa sẽ trở lại như trước thôi."
"Tôi không tin, ông trời sao lại đối xử với tôi như vậy chứ?"
Lương Nặc ôm đầu mình gục xuống bàn, cô khóc thút thít, miễn cưỡng chấp nhận hiện thực, cô nói muốn nhìn thấy con trai mình, nhưng Bắc Minh Dục nói đứa trẻ đang ở một thành phố khác, Lương Nặc chỉ có thể lắc đầu thở dài ngao ngán.
"Tôi già rồi!"
Cô đã dành cả buổi sáng để tiêu hóa những ký ức lộn xộn về những sự việc trong đầu, điều may mắn duy nhất đó là, chồng của cô vẫn có rất nhiều tiền.
Buổi tối, Bắc Minh Dục đưa Lương Nặc lượn vòng quanh, hi vọng cô có ấn tượng gì đó với thành phố này.
Khi chiếc xe đỗ bên đường, Lương Nặc đột nhiên nắm lấy cánh tay Bắc Minh Dục: "Tôi muốn ăn cái đó!"
"Kem thì làm gì có chất gì!"
"Không, tôi muốn ăn cái đó!" Lương Nặc nhoài người ra cửa xe định đi xuống, khi cô trèo qua chân anh định đi xuống, mũi anh ngửi thấy mùi sữa tắm thơm nhè nhè từ cơ thể cô.
Anh đưa tay đẩy Lương Nặc trở lại, ấn cô ngồi xuống ghế: "Đừng động đậy, anh đi xuống mua cho em, ngồi im đấy!"
"Ừm Ừm, anh tốt thật đấy!"
Tâm hồn thiếu nữ của Lương Nặc làm cô chẳng ý thức được điều gì, cô lại vui mừng thơm lên má anh.
Bắc Minh Dục xuống xe đi mua kem cho cô, Lương Nặc ngơ ngác quay đầu nhìn bốn phía xung quanh, đột nhiên, ánh mắt của cô hướng về phía đầu một con ngõ nhỏ, trong lúc ngẩn ngơ, cô cảm giác trong đầu mình có rất nhiều thứ lướt qua, đưa đi đưa lại như con thoi, rất nhanh mà cô không có cách nào nắm giữ lại được.
Hình như cô từng cứu một người đàn ông, người đàn ông đó còn chạm vào túi của cô.
Cô lập tức đưa tay vào túi quần mình, nhưng trống không không có gì cả.
Bắc Minh Dục mua kem trở lại liền cảm thấy bầu không khí trong xe có chút kì lạ, nhìn Lương Nặc ngây ra như một đứa trẻ, anh cũng không nghĩ nhiều, đưa kem cho cô: "Em ăn đi, ăn cẩn thận chút, đừng làm bẩn ra xe."
Lương Nặc bĩu môi: "Bẩn rồi thì vẫn có thể rửa mà, chẳng phải anh có nhiều tiền lắm mà."
"..........."
Lương Nặc cầm lấy cốc kem, vừa ăn vừa nói: "Về nhà về nhà, tôi muốn về nhà!"
Bắc Minh Dục nheo mày: "Không muốn lượn phố phường nữa à?"
"Tôi muốn về nhà đi vệ sinh." Lương Nặc nói rất vô tư, Bắc Minh Dục đột nhiên nhìn cô với ánh mắt chế nhạo: "Em có thể ăn hết đi rồi hãy nói không?"
"Không thể, dù sao thì cũng phải nói, nói sớm nói muộn thì khác gì nhau, ồ, không được nói rằng tôi không có giáo dục đâu đấy, anh là chồng tôi, mắng tôi chính là tự mắng bản thân anh đấy!" Lương Nặc như một đứa trẻ, nghĩ gì nói nấy, Bắc Minh Dục đúng là khóc không được, cười chẳng xong.
Lương Nặc về tới nhà liền đi lật tung tủ quần áo để tìm bộ quần áo mặc hôm cứu người đàn ông đó.
Tìm hết một lượt mà chẳng phát hiện gì, cô thở dài chán nản.
"Em đang tìm gì đấy?" một giây sau, Bắc Minh Dục đột nhiên đẩy cửa đi vào, trong tay vẫn cầm một bộ đồ ngủ màu trắng, Lương Nặc sợ hãi lùi về phía sau: "Anh làm gì đấy, đột nhiên đi vào phong tôi?"
Bắc Minh Dục liếc nhìn cô: "Vừa nãy vừa mới thừa nhận anh là chồng em cơ mà? vậy thì căn phòng này một nửa cũng là của anh, như thế chẳng phải là bình thường à?"
Lương Nặc lấy tay che trước ngực một cách thận trọng: "Tôi không muốn ngủ cùng anh đâu!"
"Không ngủ cùng anh vậy thì em chỉ có thể ngủ ngoài đường thôi!" Bắc Minh Dục vứt bộ đồ lên giường , nhướn mày nói: "Đi tắm đi."
"Tôi không đi, anh làm gì mà cởi quần áo của tôi, không muốn! Tự tôi làm!"
Bắc Minh Dục tiến lại gần cô, anh không nói gì, chỉ dùng hành động, làm cho Lương Nặc vừa sợ hãi vừa lo lắng, tranh thủ lúc anh vẫn nhẹ tay, cô cầm lấy bộ đồ ngủ chạy vào nhà tắm, toàn thân run lên lẩy bẩy.
Khi Lương Nặc đi ra, nước mắt đầm đìa.
"Tôi biết anh là chồng tôi, thế nhưng tôi không hề có một chút ấn tượng nào về anh, tôi cũng không muốn ngủ ngoài đường, anh đừng ép tôi có được không, tôi chịu không nổi!"
Bắc Minh Dục nhìn bộ dạng sợ hãi của cô, con tim anh như bị kim đâm vậy, rất đau.
Nhìn cô một lúc lâu, anh nói nhẹ nhàng: "Được, anh không ép em!"
"Có thật không?"
"Em nói không có chút ấn tượng nào về anh, vậy bây giờ anh giúp em có ấn tượng, chúng ta quen biết nhau lại từ đầu nhé, anh tên là Bắc Minh Dục, còn em?"
"Tôi....tôi tên là Lương Nặc!"
Khó khăn hai người mới nói chuyện được với nhau, đột nhiên điện thoại của Bắc Minh Dục đổ chuông, anh cúi đầu nhìn số máy gọi đến, liền đi ra ngoài để trả lời điện thoại, ra hiệu bảo cô ngủ trước đi.
Lương Nặc nằm trên giường, tay ôm đầu suy nghĩ một lúc, đột nhiên cô nhớ ra trong tủ quần áo ngăn dưới cùng để túi xách đó vẫn chưa tìm.
Cô nhanh nhảu chạy xuống khỏi giường lại gần tủ mở cửa tủ ra.
Bên trong một dãy các loại túi xách hàng hiệu được xếp ngăn nắp, cô nheo mày cúi người xuống tìm.
Nhìn thấy thứ gì thú vị cô đều cố gắng suy nghĩ xem việc liên quan tới nó là thế nào, hi vọng có thể tìm lại ký ức, đột nhiên, từ một chiếc túi màu tím tuột ra một chiếc bút ghi âm, trong túi còn có một số hóa đơn.
Cô tò mò nhìn thứ đó, hoàn toàn không có một chút ấn tượng nào.
Tiện tay ấn nút phát, một đoạn đối thoại vang lên trong căn phòng.
Ngày kia anh ta sẽ đưa con trai ra biển, anh tìm cơ hội mà ra tay.
Nhưng đó là người anh cả mà từ trước tới nay vẫn luôn vô cùng tin tưởng anh mà, anh đúng là thật nhẫn tâm, nói muốn lấy mạng là lấy mạng, không sợ ngay đến cả trong mơ anh ta sẽ tìm anh tính sổ à?
Tôi sớm đã nói muốn kiếm tiền thì không được từ thủ đoạn, phải tranh thủ cướp lấy thời cơ, thế nhưng ông ta cứ nhất định ngăn con đường tài lộc của tôi lại, anh xem rồi tự mình xử lý, phải liên minh lại để làm một vụ lớn, chẳng lẽ cả đời cứ chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt à?
Được! Tôi sẽ làm một cách sạch sẽ!
Bút ghi âm có chất lượng rất tốt, dường như không hề có tạp âm, hai người trong đoạn hội thoại nói rất rõ ràng, giọng nói còn thể hiện dã tâm và lòng tham lam của tuổi trẻ.
Cô không hiểu rốt cuộc đoạn ghi âm nói về cái gì, lại đặt chiếc bút ghi âm về chỗ cũ, sau đó lại tìm những chiếc túi khác, sau cùng mệt quá mà dựa đầu vào thành tủ ngủ mất.
Khi Bắc Minh Dục trở lại, nhìn thấy cảnh này anh chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng bế cô đặt lên giường.
Anh cũng đi vệ sinh cá nhân rồi trèo lên giường.
Một tay ôm lấy cô vào lòng, đột nhiên anh có một cảm giác rất yên bình.
Lương Nặc bây giờ không lo chẳng nghĩ điều gì, ngây thơ đơn thuần giống như một đứa trẻ vậy, những khó khăn, những nỗi đau từng trải qua cô đã đều quên hết.
Cũng có lẽ đây là một chuyện tốt.
Sau khi Lương Nặc ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ nhưng lại không yên giấc, trong đầu cô thỉnh thoảng lại có những kí ức xuất hiện với những hình ảnh không thật rõ ràng, loạn hết cả lên, kí ức và hiện thực hoàn toàn đều không rõ.
Trong cơn mơ màng, hình ảnh cuối cùng đọng lại trong đầu cô là một cảnh tượng – Đặng Vũ toàn thân đầy máu nằm trước mặt cô, nói: "Ta là cha của con!"
Lương Nặc đột nhiên bừng tỉnh.
CHƯƠNG 462: EM LÀ LỢN À
Mỗi buổi sáng tỉnh dậy, ký ức của Bắc Minh Dục lại như một mớ hỗn độn.
Những việc trước đây cũng quên đi sạch sẽ.
Có khi cô còn tưởng bản thân mình vừa mới gả cho Bắc Minh Dục, cũng có lúc dừng lại ở khoảng thời gian mất đi Tiểu Bắc, thậm chí còn có lúc ở Âu Thành, nhưng cô tự mình biết những ký ức đó là rất loạn.
Mỗi ngày, Kỷ Sênh lại đến để kể cho cô nghe về thân phận của cô, chồng cô, con trai cô.
"Bọn họ là người thân của cậu, đều rất thương cậu!"
Cô chuẩn bị cho mình một quyển ghi các điều cần ghi nhớ đặt ở đầu giường, hàng ngày vào mỗi buổi sáng, việc đầu tiên là đọc lại những điều cần ghi nhớ.
Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên len qua rèm cửa chiếu vào hai người, Lương Nặc đưa tay ra vươn vai, đột nhiên cô phát hiện bên cạnh mình còn có một người nữa, cô lập tức hét lên: "A...."
Bắc Minh Dục mở mắt ra rồi lại dụi dụi: "Hét lên cái gì thế? Ngủ thêm một lúc đi!"
"Anh....anh là ai? Sao anh lại ở trên giường của tôi?"
Bắc Minh Dục đã quen với phản ứng thế này của cô, anh lặng lẽ nhướn người lên phía trên mặt tủ ở đầu giường với lấy một quyển vở đưa cho cô: "Em tự xem đi, xem xong sẽ tự hiểu."
Anh đi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, khi đi vào liền nhìn thấy Lương Nặc đang đờ đẫn ôm lấy quyển vở ghi nhớ ngồi ở đó.
"Có phải rất khó để chấp nhận không?" Bắc Minh Dục hỏi cô thăm dò.
Lương Nặc lắc đầu, chỉ tay vào quyển vở ghi nhớ: "Nếu trong đó viết đều là thật, vậy thì tôi nhất định không phải là người buồn nhất, mà là anh!"
Bắc Minh Dục không nói gì, Lương Nặc lại tiếp tục nói: "Ký ức của tôi chẳng có một trình tự nào, việc nhớ việc không, cũng quên mất những gì chúng ta đã trải qua, nhưng anh thì vẫn còn nhớ...."
"Anh sẽ làm cho em trở lại như xưa."
Buổi chiều, Đặng Vũ đột nhiên gọi điện tới, nói rằng sức khỏe ông đã khôi phục khá tốt, đã đặt vé máy bay để trở về, hơn nữa còn đưa một người nữa về cùng, Bắc Minh Dục cho thư ký Tôn đi đón ông, đó là một người phụ nữ hoàn toàn xa lạ.
Đặng Vũ chỉ tay vào người phụ nữ nói: "Đây là em gái của Tăng Tử Hào, liều thuốc đó là do sư phụ cô ấy nghiên cứu ra."
Ánh mắt Bắc Minh Dục sáng lên: "Cô có cách trị cho Lương Nặc?"
"Đúng vậy, loại thuốc đó sẽ dẫn tới rỗi loạn kí ức vì làm cho bộ não bị tổn thương, tôi có thể làm ra thuốc giải." Tăng Du và Tăng Tử Hào luôn ở trong Tống gia, đương nhiên cũng rất kiêu ngạo: "Nhưng Đặng tiên sinh phải thả anh tôi ra trước đã, bằng không, mọi chuyện miễn bàn."
Đặng Vũ lập tức nói: "Đợi khi nào cô ấy nhớ lại tất cả, tôi đương nhiên sẽ thả anh cô ra."
"Tôi vẫn còn một điều kiện nữa." Tăng Du lại nói: "Đặng tiên sinh, ông bảo tôi cùng ông tới đây, tôi cũng không chút do dự, vậy thì các người cũng nên cho tôi một chút lợi lộc gì chứ?"
Bắc Minh Dục nhìn cô ta ánh mắt sắc như dao: "Cô muốn lợi lộc gì?"
"Tôi muốn gặp anh trai tôi hàng ngày."
"Được!"
Bắc Minh Dục cho người điều tra toàn bộ về Tăng Du, đúng là tính cách cô ta tuy là kiêu ngạo nhưng y thuật thì rất cao siêu, anh cũng điều tra được hai anh em nhà họ Tăng tình cảm rất tốt, như vậy anh cũng yên tâm hơn, sau đó cho người chuẩn bị tất cả những dược liệu mà Tăng Du cần.
Trước đây Tăng Du đi theo một thây thuốc đông y để học châm cứu, sau đó Tăng Tử Hào khi mà thành đôi với Tống Thần Mặc thì cô ta mới học tây y.
Vì vậy lần điều trị này cần kết hợp cả đông và tây y.
Còn về việc Tống gia, Bắc Minh Dục cũng đã nói rất rõ ràng với Đặng Vũ, Đặng Vũ cũng có quan hệ với Tống gia, lại thêm việc vết thương của Đặng Vũ là do Tống gia gây ra, vì vậy anh đã đem toàn bộ việc của Tống gia giao lại cho Đặng Vũ.
Lúc này, tuyệt đối không thể để người của Tống gia lại gây rắc rối.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa, thư ký Tôn đột nhiên vội vàng chạy tới: "Thiếu gia, không hay rồi?!"
"Hốt hoảng gì thế?" Bắc Minh Dục liếc nhìn thư ký Tôn, nheo mày nói: "Nói, có chuyện gì?"
"Thiếu phu nhân cô ấy...không thấy cô ấy đâu nữa!"
..............
Bắc Minh Dục lập tức trở về nhà, trong phòng không có một ai, trên đầu giường quyển vở ghi nhớ cũng không thấy đâu nữa, ngay cả ví tiền, quần áo, và cả vali hành lý cũng không thấy đâu.
Thư ký Tôn hít thở thật sâu, có vẻ lo lắng: "Thiếu phu nhân sao lại bỏ nhà ra đi như thế?"
"Đi tìm camera ở khu vực gần đây, nhất định cô ấy chưa đi xa đâu."
"Vâng!"
Tâm trí Lương Nặc hiện giờ chỉ là của một cô gái mười mấy tuổi, tấm lòng của một cô thiếu nữ dâng trào, buổi sáng sớm cô nghe thấy trong bản tin buổi sáng có nói năm này toàn quốc mưa nhiều, rất nhiều địa phương, đặc biệt là những làng xóm ở gần sông đều bị ngập lụt, không ít người mất nhà cửa, chẳng còn gì.
Vì vậy, cô đã cầm một ít quần áo đẹp nhưng không mấy khi mặc đến vào tiền đi quyên góp.
Sau khi quyên góp xong, cô ngẩng đầu nhìn lên trời, bầu trời trong xanh, ánh sáng rực rỡ, cô lặng lẽ đặt hai tay lên má, hi vọng những ngày tháng tiếp theo, ngày nào cũng là ngày trời trong xanh.
Cô cũng hi vọng trí nhớ của bản thân sớm được hồi phục.
Không biết điện thoại từ khi nào hết pin và tự động sập nguồn, cô thấy trong túi vẫn còn tiền liền lập tức đi lượn một vòng siêu thị....
Buổi tối cô vừa về tới nhà, thư ký Tôn cũng từ bên ngoài trở về.
Hai người gặp nhau, thu ký Tôn nhìn cô vẻ ngạc nhiên: "Thiếu phu nhân chẳng phải cô đi rồi à?"
"Đi đâu cơ!" Lương Nặc giơ túi trên tay lên: "Tôi ra ngoài đi quyên góp một số quần áo và tiền, anh tưởng tôi đi đâu rồi?"
"Thiếu gia tìm cô đến phát điên lên." Thư ký Tôn không nhịn được mà nói: "Chúng tôi về nhà thấy tiền và quần áo đều không còn nữa, đều tưởng cô bỏ nhà đi, thiếu gia bây giờ vẫn ở ngoài để tìm cô đấy...."
"Hả?" Lương Nặc tròn xoe mắt, vội vàng nói: "Vậy anh mau gọi anh ấy về đi, điện thoại tôi hết pin, vậy nên mới không gọi cho các anh được, tôi không biết các anh lại tưởng tôi bỏ nhà đi...."
Khi Bắc Minh Dục trở về, mặt anh đỏ bừng, dây thần kinh hai bên thái dương giật lên đùng đùng, toát cả mồ hôi nữa.
Lương Nặc sợ hãi mím chặt môi, lắp ba lắp bắp nói: "Tôi...tôi không phải cố ý không nói cho anh biết tôi ra ngoài, chỉ là...."
Bắc Minh Dục đột nhiên chạy lại ôm chặt cô vào lòng, làm cho cô không nói hết câu được.
Nghe thấy nhịp tim hai người một đập nhanh một chậm, Lương Nặc cảm thấy cái cảm giác này thật quen thuộc, quen thuộc tới mức làm cô muốn khóc, nhưng còn chưa kịp khóc, trên đầu lại vang lên một tiếng nói lạnh lùng.
"Em là lợn à? Rõ ràng biết bây giờ tâm trí em không được bình thường mà lại còn chạy ra ngoài, ngộ nhỡ bị người ta bắt đi thì làm sao? Có phải em muốn tất cả mọi người phải lo lắng cho em em mới hài lòng không, rốt cuộc tới khi nào em mới có thể ghi nhớ một chút hả?"
Lương Nặc hoàn toàn không ngờ lại có cảnh này, cô không nói gì.
Hai bờ vai run lên.
Cơn tức giận của Bắc Minh Dục khó mà hạ nhiệt được, anh nhìn chằm chằm vào cô, trách móc: "Nói với em bao nhiêu lần rồi, điện thoại nhất định phải giữ trong tình trạng luôn còn pin, anh không hề có ý định kiểm soát sự tự do của em, em vẫn còn tưởng em là một người bình thường chắc?"
Anh vừa dứt lời, trong ánh mắt cô là sự vụng về và hối lỗi.
Hóa ra, trong mắt anh bản thân cô là một người không bình thường.
Cũng đúng, vợ mình không nhận ra mình nữa, ngày nào cũng như người xa lạ, cứ như thế này, làm sao được coi là bình thường? Lại làm gì có người nào có thể chịu đựng được chứ?
Thời gian sẽ làm cho tình cảm mờ nhạt đi, nếu cô cứ như thế này, li hôn cũng có thể chỉ là chuyện sớm muộn.
"Xin lỗi...." giọng nói lí nhí phát ra từ miệng cô, cô tỏ ra hối lỗi: "Sau này tôi sẽ chỉ ở trong nhà, không chạy lung tung nữa, đã gây ra phiền phưc cho các anh, tôi vô cùng xin lỗi!"
CHƯƠNG 463: ANH KHÔNG NÊN ĐỘNG VÀO EM
Nói rồi cô cúi người xuống để xin lỗi rất chân thành.
Ánh mắt lạnh lùng và thờ ơ của cô làm cho tâm trí Bắc Minh Dục như ngưng lại, anh chỉ có thể quay đầu đi để che giấu cảm xúc và tránh ánh mắt đó, vừa quay đầu anh vừa nói: "Đặt những thứ linh tinh đó xuống, về phòng đi ngủ, ngày mai sẽ có người đến trị bệnh cho em."
"Vâng!"
Lương Nặc ngoan ngoãn đặt chiếc túi trong tay xuống, bước nặng nề về phòng.
Bắc Minh Dục liếc nhìn chiếc túi trên ghế sô pha, thư ký Tôn lập tức hiểu ý thu dọn, đột nhiên kêu lên: "Thiếu gia, hóa ra thiếu phu nhân mua quà cho cậu."
"Anh nói cái gì?"
Anh bước nhanh tới chiếc túi đựng đầy những thứ linh tinh, thư ký Tôn từ bên trong rút ra một chiếc hộp, trên chiếc hộp còn dán một tấm thiệp hình con bướm rất đẹp, bên trong là một tờ giây trắng nho nhỏ.
"Em sẽ cố gắng nhớ lại mọi thứ, anh nhất định phải vui lên đấy!"
...........
Bắc Minh Dục vào phòng thì phát hiện Lương Nặc đang nằm co mình trong chăn, trên giường còn có mấy chiếc túi xách, cũng không biết rốt cuộc cô đã ngủ hay chưa.
Nhớ tới chiếc cà vạt đố, tinh thần anh có chút phức tạp.
Đi vào phía trong hai bước, chỉ lờ mờ nhìn thấy trán cô ló ra ngoài, hơi thở ổn định, hình như cô đã ngủ say rồi, nhưng đôi vai đang rung lên đã tố cáo hành động giả vờ của cô.
Không nói gì, Bắc Minh Dục đi vào trong nhà tắm vệ sinh cá nhân.
Khi đi ra, anh nhẹ nhàng bỏ chăn lên và nằm xuống, Lương Nặc đột nhiên di người mình tới mép giường, anh kịp thời đưa tay ra kéo cô lại: "Em làm gì đấy?"
Lương Nặc nhanh chóng kiếm cớ: "Hình như hơi lạnh, em đi lấy thêm một cái chăn nữa."
"Điều hòa luôn để ở nhiệt độ không thay đổi mà!"
Lương Nặc lại lạnh nhạt nói một câu: "Em ít mỡ, sợ lạnh."
Bắc Minh Dục nhìn bộ dạng cô lúc này anh đột nhiên cảm thấy rất giống với hình ảnh những ngày đầu anh gặp cô, anh cười, đáp lại: "Lúc chiều khi em ta ngoài anh đã bảo thư ký Tôn đem những chiếc chăn khác đi giặt rồi, không còn cái nào đâu."
Căn phòng bỗng nhiên yên lặng vài giây.
Lương Nặc giống như một quả bóng xì hơi, lại nằm xuống, cơ thể cô co rúm lại căng thẳng, cô nói: "Anh...anh chê em không bình thường, vậy thì anh không nên đụng vào em đâu đấy!?"
"Anh chê em khi nào?"
Lương Nặc mím chặt môi không nói gì, Bắc Minh Dục đột nhiên đưa tay ra, luồn qua eo cô kéo cả người cô ôm trọn trong lòng mình, Lương Nặc lập tức muốn thoát ra, muốn kéo tay anh ra, cô nói: "Không muốn!"
"Đừng làm ồn, anh có làm gì đâu!" anh kịp thời nói một câu trấn tĩnh cô lại, rồi lại từ từ nói: "Cũng muộn rồi, chúng ta ngủ thôi."
Anh giữ yên người cô, ôm chặt lấy cô áp sát vào cơ thể mình.
Một luồng hơi ấm nóng truyền ra từ lưng cô, Lương Nặc vốn dĩ đã không vui rồi, anh làm thế này khiến cô thấy khó chịu, cô dùng tay mình đẩy anh ra: "Anh đừng có mà dựa sát như thế, em không ngủ được."
"Ừm."
"Vậy anh dậy đi, hoặc là em sẽ ra ghế sô pha ngủ."
"Ừm."
Một lúc lâu sau, bàn tay anh ôm lấy em cô vẫn không bỏ ra.
Tuy anh không có thêm hành động gì, thế nhưng cái tư thế bị động này, lúc nào cũng có thể bị anh tấn công làm cho Lương Nặc thấy thật nguy hiểm, hơi thở phía sau lưng dần dần ổn định, cô nhẹ nhàng gỡ tay anh ra và muốn thoát ra.
Người đàn ông cơ thể cứng đơ cô có làm gì cũng không làm anh động đậy.
Cứ như thế hình như cũng phải mười mấy phút đồng hồ, Lương Nặc không có cách nào thoát ra khỏi bàn tay anh, ngược lại, cơ thể cô toàn thân nóng lên, toát hết mồ hôi.
Ức chế, tức giận, tủi thân.
Một loạt những cảm xúc xuất hiện và kéo dài, cuối cùng mệt quá cô cũng ngủ thiếp đi trong vòng tay anh.
........
Tối hôm đó, Tăng Tử Hào được Đặng Vũ cho người đi thâu đêm đưa tới Âu Thành.
Tăng Du nhìn người đàn ông trước mặt với cơ thể gầy còm, tóc tai bù rù, người đàn ông này quá khác so với người anh trai tuấn tú, sạch sẽ và bóng bẩy của cô ta, cô ta nheo mày hỏi: "Anh?"
"Em gái!" Tăng Tử Hào dường như muốn nhảy bổ lại ôm lấy Tăng Du nhưng bị cô ta giữ lại, nói: "Sao anh lại thành ra bộ dạng thế này?"
"Tất cả đều tại lão già Đặng Vũ đó!" Tăng Tử Hào nghiến răng nói: "Ông ta nhốt anh dưới tầng hầm, nhiều ngày không được nhìn thấy ánh mặt trời, em gái em biết không, dưới tầng hầm đó có chuột, chỗ nào cũng đầy mùi mốc, anh sợ lắm, sợ sau này sẽ không được gặp em nữa."
Tăng Du vỗ vỗ nhẹ vào vai Tăng Tử Hào, an ủi: "Anh đừng sợ, sau này anh sẽ rất an toàn."
"Cũng không biết Tống Thần Mặc thế nào rồi? Kể từ sau khi anh bị bắt, chưa có khi nào liên lạc được với anh ấy."
Tăng Tử Hào trùng hai mắt xuống, nhưng vẫn không thể che giấu được sự quan tâm của anh ta đối với Tống Thần Mặc.
Tăng Du thở dài: "Lo cho bản thân chúng ta trước đã!"
"Em...em nói thế là ý gì? Tống Thần Mặc làm sao rồi?"
"Anh ta...."
"Em mau nói đi!"
"Nhà máy cũ đó bốc cháy, Tống Thần Mặc lại ở bên trong đó, hơn nữa chân anh ta bị thương, vì thế...."
Hơi thở của Tăng Tử Hào như dừng lại: "Anh ấy chết rồi?!"
"Không!" Tăng Du vội vàng giải thích: "Chỉ bị rơi vào tình trạng hôn mê sâu thôi, được sư phụ cứu chữa nên đã thoát khỏi sự nguy hiểm về tính mạng rồi, anh cứ yên tâm, Tống Thần Mặc là người anh yêu, em sẽ không để cho anh ấy xảy ra chuyện đâu."
"Còn chưa hỏi em, sao em lại ở đây?"
"Lương Nặc trúng loại thuốc do sư phụ mới nghiên cứu ra, bây giờ bọn họ mời em tới đây để điều trị cho cô ta."
Tăng Tử Hào nghiến răng, ánh mắt anh ta đầy thù hận, anh ta cười hắt ra một tiếng lạnh lùng: "Em gái, anh muốn nhờ em giúp một việc, có được không?"
Tăng Du dường như rất biết thời thế, nói: "Anh à, chúng ta bây giờ đang ở vào thế yếu, anh đừng có được voi đòi tiên nữa."
"Nhưng bọn họ đã ngăn cách anh và Thần Mặc, lại hại anh thành ra thế này! Lẽ nào bắt anh phải nuốt cục hận này vào trong à?" Tăng Tử Hào phẫn nộ nói: "Kể cả em có trị khỏi cho Lương Nặc, Đặng Vũ cũng sẽ không tha cho anh đâu!"
.............
Ngày hôm sau, Tăng Du đồi thay đổi điều kiện.
Bắc Minh Dục đột nhiên đứng phắt lên, cười lạnh lùng một tiếng: "Ai làm cho cô to gan lớn mật thế, dám mở miệng ra điều kiện với tôi?"
"Loại thuốc này sư phụ tôi nghiên cứu ra là loại mới nhất, từ trước tới giờ sư phụ luôn ngồi chung trên một chiếc thuyền với Tống gia, thế cũng có nghĩa là, mười mấy năm tiếp theo, trên thế giới này cũng chỉ có tôi có thể trị khỏi cho Lương Nặc!" Tăng Du nói lời chắc nịch, cô ta nói tiếp: "Nếu anh chịu sống với cô ta cả đời trong cái bộ dạng ngây ngây dại dại đó thì coi như tôi chưa nói gì cả!"
Thư ký Tôn cũng không nhịn thêm được nữa: "Cô là cái đồ phụ nữ quá ngạo mạn."
"Tôi ngạo mạn, nhưng tôi có bản lĩnh!" Tăng Du nói: "Cưới tôi, hay là giết tôi, tự anh quyết định đi."
Cô ta vừa dứt lời, dây thần kinh trên đầu Bắc Minh Dục căng lên như dây đàn: "Cô muốn uy hiếp tôi?"
Thư ký Tôn cũng hít thở thật sâu, nói: "Tăng tiểu thư, nếu cô có thể trị khỏi bệnh cho thiếu phu nhân chúng tôi sẽ vô cùng cảm ơn, thậm chí còn có thể giúp cô và anh trai cô có được những thứ mà hai người muốn, thế nhưng thiếu gia và thiếu phu nhân ân ái như vậy, sao cô có thể nhẫn tâm chia cắt bọn họ, lẽ nào cô không sợ chúng tôi sẽ giết chết Tăng Tử Hào?"
Tăng Du đến nghe cũng chẳng thèm nghe, liền quay người bước đi: "Ra được quyết định rồi thì hãy tìm tôi."
Anh cô ta đã nói rồi, Bắc Minh Dục sẽ không lấy Lương Nặc ra để đặt cược.
Trong tay cô ta cũng ướt đẫm mồ hôi.
Sau khi Tăng Du rời đi, Bắc Minh Dục bực dọc hất tất cả đống tài liệu trên bàn xuống, ánh mắt anh tối sầm lại nhìn u ám: "Mẹ kiếp!"
Lý Tranh Diễn tới tìm Bắc Minh Dục, từ phía xa đã nhìn thấy bóng dáng Tăng Du.
CHƯƠNG 464: ANH VẪN CÒN THÈM KHÁT THẾ À
Sau đó Lý Tranh Diễn đẩy cửa thư phòng Bắc Minh Dục đi vào, nhưng ai biết được vừa mới mở cửa ra, một chiếc cốc thủy tinh bay tới.
"A...cậu định mưu sát đấy à?"
Lý Tranh Diễn quay người né đi, hai tay đặt lên tim giả vờ sợ hãi.
"Cậu tới đây làm gì?"
"Tôi nghe nói cậu tìm một người phụ nữ về trị bệnh cho Lương Nặc?"
Thư ký Tôn lau mồ hôi, đem toàn bộ sự việc nói qua cho Lý Tranh Diễn nghe, Lý Tranh Diễn nghe xong nhíu mày lại: "Cô ta kết hợp đông tây y, lại là người hiểu uyên bác về huyệt vị cơ thể, Nếu cậu không đồng ý với cô ta, ngộ nhớ cô ta điên lên báo thù Tiểu Nặc thì làm thế nào?"
Sắc mặt Bắc Minh Dục vô cùng khó coi: "Sớm biết thế này tôi tuyệt đối đã không đưa cô ấy tới cái nơi cờ bạc ma quỷ đó."
Thư ký Tôn khẽ thở dài: "Xem ra chỉ có thể cứ giả vờ đồng ý với cô ta trước, để cô ta trị khỏi bệnh cho thiếu phu nhân hãy, đợi tới khi tất cả chuyển biến tốt rồi thì tính tiếp! Tất cả đều tại cái tên Tăng Tử Hào kia, Tăng Du sau khi gặp mặt anh ta rồi mới đột nhiên lật mặt như thế!"
Ánh mắt của Bắc Minh Dục và Lý Tranh Diễn đều trở nên u ám.
..........
Buổi trưa ăn cơm trưa xong, cô cầm quyển sổ ghi nhớ xem hết một lượt, rồi lấy bút ghi những sự việc ngày hôm nay đã xảy ra, sau đó chuẩn bị đi xuống tầng để nhận diện những người bên cạnh mình, vừa kéo cửa ra, Bắc Minh Dục liền đi vào, trong tay còn cầm một chiếc cà vạt.
Lương Nặc nhớ trong quyển sổ của cô có viết, mấy hôm trước cô có mua một chiếc cà vạt để tặng cho Bắc Minh Dục.
"Chào...chào anh."
Điểm lợi duy nhất khi trí nhớ của cô bị hỗn loạn đó là cô không hề nhớ về những chiến tranh lạnh trước đây và những thay đổi trong tính cách bây giờ.
Bắc Minh Dục vô cùng quý trọng khoảng thời gian này, anh nắm tay cô đi tới trước gương: "Chắc em đã biết quan hệ giữa chúng ta là thế nào rồi chứ?"
"Em....chồng ơi!" Lương Nặc đỏ mặt nói.
Tại thời điểm này Bắc Minh Dục vô cùng phấn khích và kích động, đúng là một cách xưng hô đã lâu quá rồi anh không được nghe.
"Em có còn nhớ thắt cà vạt thế nào không?"
Anh đưa chiếc cà vạt cho cô, Lương Nặc nheo mày suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Em biết."
"Thắt giúp anh."
Lương Nặc không quen lắm với kiểu tiếp xúc thân mật thế này, nhưng trong quyển sổ ghi nhớ viết rất rõ ràng rằng trước đây bọn họ ở bên nhau rất ngọt ngào, cô nghiến răng, cầm lấy chiếc cà vạt, cô cúi đầu xấu hổ, đưa chiếc cà vạt luồn qua cổ anh.
Hơi thở mạnh mẽ của người đàn ông phả vào mặt cô.
Khuôn mặt cô đỏ bừng nóng ran lên, hai tay run cầm cập, đúng lúc đó Bắc Minh Dục nắm lấy tay cô, anh nâng cằm cô lên nhìn thẳng vào mắt cô: "Em sợ cái gì?"
"Không....Không sợ!"
"Đây là món quà đầu tiên em tặng anh kể từ sau khi em bị bệnh đấy!" Bắc Minh Dục lại nói: "Sau này anh sẽ luôn mang nó."
Lương Nặc cảm nhận được tình cảm của anh trong lời nói đó, có chút tò mò, cô ngước mắt nhìn anh, nhưng khi cô ngẩng đầu lên, một hơi thở vừa quen thuộc vừa xa lạ bèn phả vào mặt cô, cô còn chưa kịp có bất kì phản ứng gì liền bị anh ghé lại hôn lên môi.
Giống như đã bị kìm nén quá lâu và bây giờ trút hết ra, anh hôn cô vừa mãnh liệt vừa tàn nhẫn, dường như anh muốn hút hết hơi thở của cô ra.
Lương Nặc căn bản không hề quen với việc thân mật như thế này với một "người lạ", cô mở miệng cắn anh, đổi lại là một nụ hôn càng lỗ mãng hơn, sau đó, anh ấn người cô vào tường ở vị trí đối diện với chiếc gương, trong một không gian chật hẹp nhưng hành động của anh thì vô cùng phóng khoáng.
Tăng Du nhận được tin trả lời của Bắc Minh Dục, nói rằng anh sẽ đồng ý với điều kiện của cô ta.
Buổi chiều ngày hôm đó cô ta lập tức chia se tin tức này cùng với Tăng Tử Hào, Tăng Tử Hào khen ngợi: "Em gái anh đúng là lợi hại! Chỉ cần trở thành vợ của Bắc Minh Dục, em sẽ trở thành nữ chủ nhân của Thẩm gia, ngay đến cả Tống gia cũng phải nhìn em bằng con mắt khác, anh và Thần Mặc cũng sẽ không bị Tống tiên sinh phản đối nữa!"
Tăng Du chu mỏ ra nói: "Em cũng không ngờ được rằng mọi việc lại thuận lợi đến thế."
Khi cô ta rời khỏi tầng một – nơi có căn phòng mà Tăng Tử Hào ở để đi lên tầng hai vào thư phòng của Bắc Minh Dục nói về chuyện trị liệu, khi đi qua phòng ngủ ở tầng hai, cô ta đột nhiên phát hiện cửa phòng không đóng.
"Ư ư...."
Hơi thở dồn dập, hổn hển từ trong phòng truyền ra, Tăng Du nhất thời tò mò đẩy cửa phòng, một giây sau những gì xuất hiện trước mắt làm cô ta đơ người ra.
Hai người đang quấn lấy nhau khó mà tách ra được, cả cơ thể Lương Nặc gần như đang ngoắc lên người Bắc Minh Dục.
"Các người, các người...." cho tới bây giờ cô ta vẫn chưa từng trải qua việc thế này, đột nhiên mặt cô ta đỏ bừng lên, lớn tiếng chỉ trích: "Bắc Minh Dục, bây giờ cô ta tới anh là ai còn không biết, anh vẫn còn thèm khát thế à!"
Ánh mắt Lương Nặc hướng ra phía cửa, cô sợ hãi như một con thỏ, tranh thủ lúc Bắc Minh Dục nới tay ra cô liền lập tức co rúm người chạy ra phía sau anh.
Cơ thể cô mềm nhũn ra, hơi thở gấp gáp, lồng ngực phập phồng, hơi thở đó dường như đang rất sợ hãi.
Cô đưa tay lên véo vào eo Bắc Minh Dục, Bắc Minh Dục có chút tức giận vì bị phá đám, anh nhìn Tăng Du: "Ai cho cô vào phòng tôi?"
"Nơi này cũng sắp là phòng của tôi rồi!" Tăng Du nói chắc nịch.
Bắc Minh Dục liếc mắt nhìn Lương Nặc, nói: "Muốn tôi đối xử tốt với anh trai cô thì tốt nhất cô phải biết điều gì nên nói và điều gì không nên nói."
Lương Nặc từ từ bình tĩnh trở lại, cô đưa tay lên gãi đầu ngơ ngác.
"Cô chính là Lương Nặc à?" Tăng Du nhướn mày lên, nói với vẻ ngỗ ngược: "Vóc dáng chẳng có gì nổi bật, ngực mông đều không có, cũng không biết cô dùng thủ đoạn gì mà có thể gả cho Bắc Minh Dục."
Lương Nặc nghe cô ta nói vậy cũng thấy tức giận, cô đáp lại: "Không có vóc dáng mà vẫn gả được cho anh ấy, điều đó chỉ có thể chứng minh tôi may mắn hơn cô rất nhiều."
"Hức, có điều bây giờ sự nay mắn của cô cũng dừng lại ở đây thôi."
Tăng Du cười lạnh lùng một tiếng, sau đó nói: "Tôi có một vài chi tiết muốn thảo luận với anh, Bắc Minh tiên sinh, tôi thấy bầu không khí ở thư phòng có vẻ thích hợp để bàn công chuyện hơn, anh thấy thế nào?"
Bắc Minh Dục ném cho cô ta một cái lườm, quay lại hôn lên trán Lương Nặc.
"Thắt cà vạt chưa đạt yêu cầu, em lên mạng tìm một đoạn video mà chịu khó học theo, lát nữa thắt lại cho anh." Nói xong anh liền cùng Tăng Du rời đi vì không còn cách nào khác.
Lương Nặc nhìn theo bóng dáng hai người rời đi, trong lòng có chút thất vọng.
Vừa nãy còn mặn nồng bên cô như thế, ngay sau đó lại rời đi với người khác chóng vánh như vậy, hơn nữa cô gái đó còn coi cô như kẻ địch.
Rất nhanh, cô lại lắc lắc đầu để không nghĩ linh tinh nữa.
Rõ ràng những gì cô biết về anh chỉ thông qua quyển sổ ghi nhớ kia, sao lại có cảm giác ghen thế này nhỉ?
.............
Đợi tới khi Tăng Du trị khỏi bệnh cho cô , Lương Nặc mới biết cô ta là bác sĩ do Bắc Minh Dục mời về, tính cách rất kiêu ngạo, đến cảm thư ký Tôn cũng bị cô ta sai khiến.
Tăng Du sau khi chẩn đoán nói: "Mạng lưới dây thần kinh trong bộ não cô ta bị tổn hại khá nghiêm trọng, hơn nữa lại không phải trong một thời gian ngắn."
"Cô nói thế là thế nào?" Bắc Minh Dục lập tức sầm mặt lại: "Nếu cô không trị khỏi được cho cô ấy, chắc cô biết hậu quả là gì rồi chứ?"
"Tôi đâu có nói là không trị được." Tăng Du đặt tay Lương Nặc xuống, từ từ đứng lên, khẽ cười: "Chỉ là có chút rắc rối mà thôi! Được rồi, tôi phải đi kê đơn thuốc đã, cứ uống một thời gian trước đã đợi cho tinh thần ổn định lại, tôi sẽ lại châm cứu kết hợp với trị liệu, chắc mất tầm khoảng ba bốn tháng."
Lương Nặc dương như không tin: "Tôi thực sự có thể khỏi không?"
Tăng Du nhếch mép cười: "Có thể hoài nghi bản thân cô, nhưng đừng có nghi ngờ y thuật của tôi!"
Bắc Minh Dục nắm chặt lấy tay Lương Nặc, anh nói nhẹ nhàng: "Em còn đồng ý với anh sẽ cùng anh làm rất nhiều việc, nhất định sẽ khỏi thôi, lẽ nào ngay đến cả Tiểu Bắc em cũng quên à?"
Tiểu Bắc......
CHƯƠNG 465: EM SẼ LUÔN ĐỢI ANH
Tiểu Bắc....
Trong quyển sổ ghi nhớ ghi đó là một đứa trẻ - là con trai cô.
Thậm chí tới mặt thằng bé cô cũng chưa từng gặp.
"Được, em sẽ phối hợp với Tăng tiểu thư, vất vả cho cô rồi...."
Tăng Du để lộ một nụ cười kì lạ: "Chỉ cần cô khỏi, tôi mới có thể có được tất cả những gì của cô bây giờ, có vất vả hơn nữa cũng đáng!"
"Câm mồm!" Bắc Minh Dục nghe thấy vậy đột nhiên nheo mày lại, anh ném cho cô ta cái nhìn lạnh lùng: "Tốt nhất cô hãy luôn luôn ghi nhớ lời nào là được nói!"
Tăng Du cười hắt ra rồi bĩu môi.
Lương Nặc nhìn anh với ánh mắt tò mò, cô kéo tay anh: "Còn có gì giấu em à?"
Bắc Minh Dục không muốn giấu cô nhưng cũng không muốn nói cho cô biết, anh liền đánh trống lảng, nói: "Đợi em khỏi bệnh anh sẽ đưa em về Hải Thành, đó mới là nơi để bắt đầu tất cả."
..............
Vừa ra khỏi căn phòng, Tăng Du dựa lưng vào tường, để một chân ra phía trước ngáng đường đi của Bắc Minh Dục lại.
"Đã nói là sẽ lấy tôi rồi đấy, bây giờ anh lại ở trước mặt cô ta giả bộ thâm tình, anh không cảm thấy buồn nôn à?" Tăng Du tuy nói rằng muốn gả cho Bắc Minh Dục là vì đồng ý với Tăng Tử Hào, nhưng mặt khác cũng là vì cô ta để ý tới thế lực đằng sau của Bắc Minh Dục.
Không biết thế nào nhưng Tăng Du không cho phép chồng mình ngoại tình.
Kể cả tinh thần và thể xác.
"Nếu cô cảm thấy buồn nôn thì đừng nhìn, không ai bảo có mắt thì phải dùng, hơn nữa, sau này chỉ khi nào cô ấy khỏi rồi tôi mới kết hôn với cô, trước lúc đó, cô đừng mong tôi sẽ có bất kì điều gì với cô."
Nói xong, Bắc Minh Dục vẩy tay áo bước đi, Tăng Du tức giận thở hồng hộc, cô ta giơ chân lên đá vào bình hoa ở hành lang.
Thời gian cứ thế trôi đi.
Chớp mắt, đã qua ba tháng, thời gian trị liệu của Lương Nặc cũng sắp kết thúc.
Tuy có lúc, ký ức của cô vẫn rất hỗn loạn, nhưng đa phần, sáng ngày hôm sau tỉnh lại, cô vẫn có thể nhớ được những sự việc xảy ra cách thời điểm đó tầm ba tháng.
Nội dung viết trong quyển sổ ghi nhớ cũng ngày hôm nay lại ít hơn ngày hôm qua.
Trong vòng ba tháng, cô đã viết kín bốn quyển vở, vừa mới bắt đầu cô viết các sự việc cụ thể, chi tiết, không kể việc lớn nhỏ cô đều viết hết vào, bây giờ nhiều lắm cô cũng chỉ như viết nhật ký, viết tâm trạng của bản thân hay một số sự việc đặc biệt.
Tăng Du nhìn thấy Lương Nặc càng ngày càng khỏe lại, trong lúc đắc ý cô ta cũng không ngừng thúc giục Bắc Minh Dục li hôn với Lương Nặc.
Lần nào Bắc Minh Dục cũng coi như không nghe thấy, hoàn toàn không quan tâm tới lời cô ta.
Người thay đổi nhiều nhất là Tăng Tử Hào, anh từ từ chỗ ở căn phòng cho người làm ở tầng một chuyển lên một căn phòng dành cho khách ở tầng hai, vì vậy mọi người đều cung kính gọi anh ta một tiếng Tăng thiếu gia.
Đặng Vũ cũng tới thăm Lương Nặc mấy lần, khi chạm mặt với Tăng Tử Hào, Tăng Tử Hào dường như chẳng thèm nhìn ông ta, khuôn mặt thể hiện sự khinh bỉ và chế giễu.
Hôm nay, khi Tăng Du châm cứu xong, Lương Nặc buồn ngủ quá mà ngủ thiếp đi.
Cô ta đắc ý nhìn Bắc Minh Dục: "Bây giờ cô ta vẫn còn một số ký ức nữa chưa nhớ lại, nhưng trong vòng mười ngày nữa, tất cả những ký ức của cô ấy sẽ được hồi phục, khi nào thì anh cưới tôi?"
"Vậy thì mười ngày sau."
Bắc Minh Dục liếc nhìn cô ta nói.
Tăng Du cười híp mắt lại: "Vậy thì tôi sẽ đợi, có điều anh không được nuốt lời đâu đấy!"
Mười ngày chớp mắt đã qua, rất nhiều người đều tới để trông chờ Tăng Du thực hiện lời hứa của mình, trị khỏi cho Lương Nặc.
Kỷ Sênh có chút lo lắng, cô bám chắc lấy cánh tay Lý Tranh Diễn: "Cậu ấy thực sự sẽ khỏe lại chứ? Có phải em đang nằm mơ không?"
Lý Tranh Diễn nắm tay vợ cười: "Em véo vào người em xem thấy đau không thì biết ngay? Véo anh em làm sao mà biết được."
"Y thuật của tôi thì các người cứ yên tâm đi!" Tăng Du liếc mắt nhìn hai người họ, nói: "Sáng sớm ngày mai, cô ta sẽ nhớ lại tất cả, còn Bắc Minh thiếu gia, giấy kết hôn của chúng ta?"
Ánh mắt Bắc Minh Dục lạnh lùng nhìn cô ta: "Cô chắc chắn phải làm như vậy à?"
"Đương nhiên!"
Tăng Du nói với ngữ khí như thể bắt buộc phải thực hiện, từ nhỏ tới lớn, chỉ cần thứ cô ta muốn thì dường như không có gì là không đạt được, đặc biệt Tăng Tử Hào lại rất thương cô ta.
Kỷ Sênh luôn lo lắng rằng Tăng Du sẽ giở trò gì với Lương Nặc, vì vậy cô nhẫn nhịn, nghe thấy cô ta nói vậy đột nhiên như núi lửa phun trào: "Loại con gái như cô đúng là không biết xấu hổ, vợ chồng người ta đang hạnh phúc thì cô lại tìm cách để chia rẽ bọn họ, kể cả Minh Dục có lấy vô về anh ấy cũng chỉ coi cô như không khí mà thôi!"
"Tôi tự tin rằng, chỉ cần anh ấy nhìn thấy những điều tốt đẹp ở tôi, lâu rồi cũng sẽ yêu tôi...."
"Hức! Đúng là không biết xấu hổ!"
Hai người thiếu chút nữa thì mỗi kẻ một câu mà cãi nhau to, Lý Tranh Diễn kịp thời đưa Kỷ Sênh đi, khẽ đấm vào ngực cô nhẹ một cái.
Kỷ Sênh trừng mắt nhìn anh: "Anh làm cái gì thế hả? Đau lắm đấy biết không!"
"Em không nhìn thấy cái bộ dạng đó của Tăng Du à? Trong tay cô ta nhất định còn nắm được điểm yếu gì đó của Tiểu Nặc Nặc, cô ta đã nhất quyết đòi kết hôn với lão Bắc thì mới chữa khỏi bệnh cho Lương Nặc, chúng ta đã nhịn cô ta ba tháng nay rồi, lẽ nào em còn muốn phải nhịn thêm vài tháng nữa à?"
Kỷ Sênh há hốc mồm: "Ý anh nói trong khi cô ta trị liệu đã giở trò?"
"Ngày mai sẽ biết."
Trong căn phòng, chỉ còn lại hai người là Lương Nặc và Bắc Minh Dục.
Cô vẫn còn đang hôn mê, vì châm cứu rất đau, vì vậy ngay cả khi ngủ, hơi thở của cô cũng không được ổn định, mày vẫn hơi nhăn lại.
Không biết đã ngủ bao lâu, khi Lương Nặc tỉnh lại, ánh sáng chiếu rọi vào mắt cô, hơn nửa ký ức của cô đã được hổi phục, cô tự biết bản thân mình bị bệnh, cũng biết rằng Bắc Minh Dục là chồng cô.
Bắc Minh Dục rót một cốc nước đưa cho cô: "Em uống đi, hơi âm ấm thôi."
Cô đưa tay ra đỡ lấy cốc nước, đưa lên miệng nhấp hai ngụm.
Bắc Minh Dục nhìn cô với ánh mắt nhẹ nhàng và ấm áp, anh cúi đầu xuống cười: "Anh đã lấy quần áo ngủ mắc trong nhà tắm rồi, em uống hết là có thể đi tắm."
Lương Nặc không nói một lời nào, chỉ chớp chớp đôi mắt đang nhòa đi và nhìn chằm chằm vào anh.
Tắm xong, thay đồ, tóc còn chưa lau khô, đuôi tóc vẫn còn đang rớt nước xuống, những giọt nước rớt xuống ngực vào chảy xuống dưới cơ thể, Bắc Minh Dục cầm máy sấy tóc sấy cho cô, hai bàn tay bé nhỏ của cô đặt lên vai anh, có một cảm giác tin tưởng và muốn dựa dẫm vào người đàn ông này.
Tóc cô trong tay anh giống như lụa, nhẹ nhàng bay lên.
Vừa mới sấy khô tóc, cả người cô đều được anh ôm chặt vào lòng, cô ngồi lên đùi anh.
"Thiếu....."
"Anh muốn hôn em." Anh cướp lời cô, rồi từ từ đặt môi mình lên làn môi hồng hào như cánh đào của cô, Lương Nặc ngoan ngoãn không hề phản kháng lại, để mặc anh lúc thì nhẹ nhàng, lúc thì lỗ mãng cắn lấy môi cô.
Tới khi Lương Nặc bị hơi thở ấm nóng của anh cản trở hơi thở của mình, quai áo của bộ đồ ngủ đã bị những ngón tay dài của anh kéo xuống.
Đôi môi của người đàn ôn chạy dọc từ trên môi cô xuống tới cằm, rồi tới cổ và cả bên dưới, đôi môi ấm nóng và ươn ướt đó cuối cùng dừng lại ở trước ngực cô.
Lương Nặc cảm nhận được sự bất thường trong đêm nay của anh, cô thì thầm gọi tên anh: "Bắc Minh Dục...."
Đầu anh đang dựa vào ngực cô đột nhiên ngẩng lên.
"Đợi anh." Anh nói.
Lương Nặc sững người ra, có chút ngây người ra nhìn anh: "Anh nói cái gì?"
Anh nắm lấy tay cô đặt vào vị trí con tim trước ngực mình, anh nhắc lại: "Đợi anh!"
"Được!" hơi thở cô dồn dập, cô ôm lấy đầu anh: "Em sẽ luôn đợi anh, mãi mãi sẽ không rời xa anh."
Thực ra cô không biết Tăng Du đã đưa ra điều kiện gì, nhưng từ thái độ ngạo mạn của Tăng Du cô cũng lờ mờ đoán được một chút, có điều cô luôn tin Bắc Minh Dục.
(website: http://www.rosenovel.com cập nhật nhanh hơn sớm hơn)
Bạn thấy sao?