Sở Trầm Châu vốn tưởng không ai biết, nhưng y biết, ánh mắt đệ đệ khi đó thật khác biệt... mà chỉ có nhìn Dung Lạc quận chúa mới như thế.
" không biết khi nào mới....haizzzz". Tính tình lạnh lùng như vậy.
Thái tử phất tay áo bỏ đi...
Sở Trầm Châu trở về, trong lòng nóng như lửa đốt, gấp không chịu được. Còn nhớ năm đó hắn thắng trận trở về, lúc đó trên vai bị thương, phụ hoàng cũng chỉ căn dặn một chút, chỉ có nàng....
Khi ấy Dung Lạc Nha còn nhỏ, nàng theo phụ thân đến hoàng cung, sau đó thì gặp hắn, nàng đưa cho hắn một chiếc bánh hoa quế trên đĩa, bảo với hắn ăn bánh sẽ không phải đau nữa.
Sở Trầm Châu nhớ lại rồi bật cười, năm đó hắn trầm mặc, lâu dần rồi để ý đến cô nương nhà người ta, lần này hắn về, mục đích chính là xin phụ hoàng ban hôn... nhưng mà......
Sở Trầm Châu không hề muốn như vậy.
Nhị hoàng tử đăm chiêu, sau đó vội vàng dứt áo ra khỏi phủ điện....
Ở Dung Lạc phủ cũng không yên ổn gì, Dung Lạc Nha đứng trước mặt phụ thân và các huynh trưởng, tay bấu chặt vào vạt vấy, lúc bấy giờ sắc mặt ai cũng nghiêm nghị. Vụ ban hôn đến bây giờ họ mới biết.
Dung Lạc Tướng quân thở dài lắc đầu:" ý thánh đã như thế cũng không thể nào trái ngược, Thái tử cũng tốt...". Ông vốn thích Nhị hoàng tử hơn, chinh chiến bao năm, người như thế nào ông đều hiểu rõ, nhưng chậm một bước rồi....
Lương mẫu cũng bất an lắm, trong nhà phu quân chỉ có một mình bà, nhưng mà thái tử thì khác:" thái tử có tam phòng lục viện, làm thái tử phi không hề dễ dàng".
Sắc mặt Dung Lạc Tướng quân cũng không tốt, nhà chỉ có một Dung Lạc Nha là nữ nhi, trong nhà yêu thương hết mực, ông cũng không muốn tranh đấu lục viện.
Dung Lạc Tần và Dung Lạc Triết nóng nảy ngồi bên cạnh, hai người bọn họ cũng muốn theo gương phụ thân, suốt đời chỉ thú một thê, không nghĩ muội muội yêu thương là chịu cảnh chung chồng.
Lúc này Dung Lạc Triết tức giận vỗ bàn:" không được, ta sẽ vào hoàng cung xin ý thánh thượng".
" ngồi xuống". Dung Lạc Tướng quân vỗ bàn:" thánh ý quân nhất ngôn không thể cãi".
" phụ thân..".
" đệ ngồi xuống đi". Dung Lạc Tần là huynh trưởng, cũng là người bình tĩnh nhất, Dung Lạc Tướng quân cũng lắc đầu.
Năm mới đã không vui vẻ gì...
Nhìn thấy trong nhà như thế, thử hỏi ai mà vui cho Được, Dung Lạc Nha lúc này quỳ xuống:" phụ thân, hoàng Thượng ban thánh chỉ, không thể trái, nữ nhi nguyện nghe theo".
" Nha nhi....". Lương mẫu chảy một hàn lệ dài. Sau này thái tử lên ngôi chí tôn, bà lo sợ hậu cung lại sóng gió...
.........
Dung Lạc Tướng quân trong long đã nghĩ thánh chỉ không bao giờ sửa, đang rầu rĩ không thôi, nhưng ông không ngờ, vài ngày sau thánh ý đổi hướng.
Chuyện đổi thì là của sau đó, hiện tại phủ trướng đang nặng nề lo lắng.
" bọn ta sẽ là chỗ dựa cho muội, sau này thái tử nếu có bắt nạt muội, bọn ta dù có chết cũng bảo vệ muội". Dung Lạc Tần đỡ nàng lên ghế, đau lòng hứa hẹn.
" ta sẽ không, huynh đừng lo lắng". Dung Lạc Nha trấn an mọi người.
Ngày sắp tết cứ thế trôi qua, thánh chỉ như thế, bọn họ cũng chỉ biết nghe theo, sau tết sẽ chuẩn bị đồ cưới cho nàng.
Dung Lạc Nha trong lòng tuy không vui nhưng vì là tết, cô gắng mỉm cười, cả nhà thấy nàng ưu tư như thế cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đâu ai biết trong lòng nàng đang nghĩ gì, Dung Lạc Nha đang nghĩ... nếu là Nhị hoàng tử thì tốt rồi, nàng không muốn đấu đá lục cung, và cũng chỉ ái mộ một vợ một chồng.
---------------------------
Ngày tết, hoa đua nhau nở rộ, bên ngoài náo nức toàn câu đối đỏ, phủ trướng cũng đặc biệt rộn rã, lương mẫu sai người đem chén sủi cảo nhân đồng tiền lên, ai ăn trúng sủi cảo gói đồng tiền thì sẽ được may mắn cả năm.
Dung Lạc Nha ăn trúng hai đồng tiền, Dung Lạc Triết chỉ có một.
" ây nha, Nha Nhi năm nay sẽ được may mắn gắp đôi nha". Trước sự trêu chọc của Nhị huynh, Dung Lạc Nha khúc khích cười.
Thành nhộn nhịp, nhà nhà đều ấm cúng, chỉ có hoàng cung, tại tẩm điện của hoàng đế đang rối thanh một nùi.
Ngày hôm qua đến giờ hoàng Thượng vô cùng giận dữ, ra khỏi cửa cũng không thèm ra, triều đình mùng một không lên triều, vì thế suốt một ngày hoàng Thượng đều ngồi trong phòng phê tấu chương.
Bởi vì trước tẩm điện Nhị hoàng tử đang quỳ thẳng tắp.
Quý công công đứng canh ngoài cửa cũng không nhịn được, trời đã vào xuân nhưng vẫn còn lạnh, Sở Trầm Châu chỉ mặc phong phanh sừng sững quỳ giữa sân.
Hôm qua Nhị hoàng tử chọc giận hoàng Thượng, e là giận thật sự.
Hoàng Hậu lúc này vội vã đi tới:"con ta, con nghĩ cái gì vậy?".Chuyện nước hậu cung không được can thiệp, hoàng hậu xin thua, nhưng có nghe chuyện này thuộc về nữ quyến, hoàng hậu lay Sở Trầm Châu lên không Được, dứt áo bước vào trong an ủi hoàng Thượng, một lúc sau thái tử cũng đến cầu xin. Suốt hai ngày, Sở Trầm Châu không ăn uống, cũng không hé răng nói một lời.
Dù sao cũng là huyết mạch, trước lời Hoàng Hậu và thái tử cầu xin, cuối cùng Hoàng thượng cũng mềm lòng, viết một bản thánh chỉ ban xuống cho Sở Trầm Châu.
" Đa tạ phụ hoàng". Cả người hắn đã sắp bị đông cứng, khập khiễng hai tay nhận thánh í vải vàng. Trong tâm lại rất vui.
Hoàng thượng thở dài, phất tay cho Nhị hoàng tử lui ra.
Bạn thấy sao?