Phút chốc không kiềm được, Sở Trầm Châu thoát y phục trên người mình và nàng, tay luyện tập nhiều năm cơ bắp rắn chắc, nắng dãi dầm hung đúc lên làn da anh hùng, dưới bụng là múi rắn chắc, Dung Lạc Nha nhìn đến say mê.
" đẹp không?". Sở Trầm Châu phì cười.
" ah... ta...". Nhìn trộm bị phát hiện, Dung Lạc Nha rất xấu hổ, mặt lại đỏ thêm vài phần.
Sở Trầm Châu chỉ cười, Dung Lạc Nha lại si mê, thật chất hắn cười rất đẹp, mỗi ngày đều dùng vể mặt lạnh tanh, ở quân trường thao lệnh ai ai cũng sợ.
Trong lúc Dung Lạc Nha ngẩn người, Hắn cởi quần trong của nàng ra, nâng đùi của nàng lên cao.
Dung Lạc Nha cảm giác đùi mát mẻ liền phục hồi thần thức, nàng a một tiếng, tay xấu hổ che lại vị trí nhạy cảm. Mấy đốt ngón tay đỏ hoe hết rồi, vị trí như thế nàng không dám cho ai xem cả.
" ngoan~ phu quân muốn xem". Sở Trầm Châu cũng không ép Nàng, chỉ ra sức dụ dỗ mà thôi, hắn vừa nói vừa hôn lên mấy đốt ngón tay của Dung Lạc Nha, mà tay thì đang che vị trí nhạy cảm.
"... chàng....".
" ta rất thích, Lạc Nhi, cho ta được không?". Sở Trầm Châu chân thành nhìn vào mắt Nàng, Dung Lạc Nha bị đôi mắt đen láy này làm cho si mê, lại một lần nữa thành trì thất thủ.
Dung Lạc Nha vô cùng xấu hổ, tuy đã làm trong bóng tối nhưng rất xấu hổ, trời ạ, vị trí mẫn cảm phơi bày trước mắt người khác, lại là nam tử, cho dù người này là phu quân tương lai của mình cũng cảm thấy khó chấp nhận được. Cả người nàng vô cùng cứng nhắc, chỉ biết, từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy Được chởm tóc của Sở Trầm Châu, nơi tư mật còn bị phả khí nóng, như vậy là quá gần rồi.
Sở Trầm Châu nhìn chằm chằm vào lỗ nhỏ đào nguyên thì si mê, hai mắt thâm trầm, bảo bối của hắn lại xinh đẹp vô ngần như thế, mà chỉ có hắn mới được làm thế với Nàng, Dung Lạc Nha là của riêng hắn.
" thật đẹp, làm cho ta chỉ muốn âu yếm". Sở Trầm Châu cảm thán thở dài, Dung Lạc Nha vì ngại mà co ngón chân lại rụt đầu không dám trả lời.
" ra nước rồi".
Dung Lạc Nha nhắm mắt, làm ơn đừng nói nữa mà.... Nàng khó xử lắm.
Sở Trầm Châu cười nhẹ, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào u huyệt, vết chai sần do cầm kiếm lâu ngày để lại động chạm đến vị trí mẫn cảm khiến Dung Lạc Nha run rẩy, Sở Trầm Châu thương tiếc vô ngần, không trêu chọc nàng nữa, hắn cúi đầu, sau đó liếm láp nơi hút hồn của thiếu nữ, Dung Lạc Nha bị tập kích bất ngờ, không biết trước rên lên một tiếng.
Vừa xấu hổ vừa kích thích, sống tình mãnh liệt đánh úp Dung Lạc Nha vào bờ, Sở Trầm Châu lại muốn kéo nàng ra xa.
Đầu lưỡi của Sở Trầm Châu càng quét xung quanh, Dung Lạc Nha bất giác nảy người, môi bật mở gợi tình, ngón tay không tự chủ xem vào tóc xõa dài của hắn.
Sở Trầm Châu ngẩng đầu, thích ý nhìn nàng, vẻ mặt mê đắm thật muốn đoạt lấy mạng người, hắn nhịn không nổi nữa, bấy nhiêu năm chờ đợi và khao khát, hắn có được người rồi.
Cảm thấy dịch tiết ra đã quá nhiều, hắn cũng không còn ngần ngại gì nữa. Dung Lạc Nha vẫn mơ màng rúc trong người Sở Trầm Châu.
Hắn tách chân nàng ra, thân hình nóng bỏng chen vào giữa, sau đó chầm chậm tiến vào, Dung Lạc Nha cũng căn cứng người.
"... ah.... đau... đau quá...". Dung Lạc Nha rên la đau đớn, kích tình thoáng chốc bay sạch hết rồi, chỉ còn lại đau đớn không có tên.
" ngoan~ kiên nhẫn một chút, ta yêu nàng". Sở Trầm Châu hiện tại rất khổ Sở, hắn thở dốc, một bên lo lắng cho Nàng, dỗ dành hết mực, hắn lau đi nước mắt trên khóe mắt Dung Lạc Nha, tâm can của hắn, đừng khóc, hắn sẽ đau lòng....
" ân~". Sở Trầm Châu vẫn nhịn, đến một lúc nào đó Dung Lạc Nha đột nhiên khẽ rên rỉ, tiếng nói lại gợi tình như cũ, hai mắt hắn nhìn nàng sáng lên, Dung Lạc Nha e thẹn quay mặt đi, hai chân nàng đang ở trên tay hắn, bị trí mẫn cảm bị lộ ra ngoài, nếu nhìn xuống còn thấy cả thứ gì có của nam nhân đang dính chặt vào chỗ thiếu nữ.
Nàng ngại.... Dung Lạc Nha đặt tay lên lồng ngực Sở Trầm Châu. Hắn vui mừng khôn xiết, trên trán của hắn đã lấm tấm mồ hôi, không thể nào nhịn nổi nữa, cũng may Nha Nhi của hắn đã thích ứng được.
Eo cứng rắn khẽ di chuyển, Dung Lạc Nha lại rên rỉ một tiếng, bên tai nghe tiếng yêu kiều của người trong tâm, hắn vô cùng thích thứ, eo cũng tăng nhịp độ hơn.
Dung Lạc Nha có cảm giác cả người như bị đánh úp, cảm giác mới lạ khó tả, không đau như trước, nhưng cũng không mấy tốt đẹp, đại loại như có chút thống khổ nhưng lại muốn dừng mà không được.... Nàng đang thấy như thế.
" Hức... tướng công..... ". Dung Lạc Nha đã động sắc tình, chủ động ôm lấy cổ của Sở Trầm Châu.
" Nha nhi, bảo bối của ta, của ta".
"... ân... là của chàng...".
Phía dưới thân ra vào càng nhanh, Dung Lạc Nha cũng không còn biết trời trăng gì nữa cả. Sở Trầm Châu, hắn có được nàng rồi, khao khát bấy lâu nay, cuối cungc cũng thỏa nguyện.
Sở Trầm Châu ôm lấy Nàng, chuẩn bị chuyển tư thế, một đêm xuân sắc, rèm rũ trước giường, trăng bên ngoài cũng thấy e thẹn......
Bạn thấy sao?