Sáng hôm sau Dung Lạc Nha thức giấc trong một lồng ngực xa lạ, eo bị tay của nam nhân đó ôm chặt, người đó chính là Sở Trầm Châu, tối hôm qua đến tờ mờ sáng hắn mới buông tha cho nàng, hai mắt Dung Lạc Nha đỏ hoe, má đỏ như máu. Giữa Hai chân hiện tại bếch dính rất khó chịu....cả người đều đau.
Hôm qua hấp tấp quá, nhỡ để phụ mẫu biết thì làm thế nào đây, tuy là danh nghĩa đã có nhưng vẫn chưa cưới gả, như thế....
Lúc này Sở Trầm Châu bên cạnh cũng tỉnh, hắn ôm lấy cô, Dung Lạc Nha lại bị dọa cho hết hồn.
" ... chàng....". Nàng trách cứ, Sở Trầm Châu vẫn cứ thản nhiên, còn cố ý hỏi lại:" hửm, ta làm sao?".
Dung Lạc Nha da mặt mỏng, chực khóc...Sở Trầm Châu cũng hoảng một phen.
" nàng đừng khóc". Hắn vội lau mắt cho nàng. Dung Lạc Nha vẫn không kìm được nước mắt, vẫn chảy ra:".. tại chàng..... ô ô...".
Bình thường Nhị hoàng tử ít nói, tại sao trên giường lại nhiệt tình như vậy chứ...
Sở Trầm Châu cũng biết mình đuối lý, cũng không biết phải dỗ dành nữ nhân của mình như thế nào cả, thấy nàng khóc càng dữ dội, hắn làm liều, ôm nàng vào ngực.
" đừng khóc, muốn cắn thì cắn ta đi".
Mũi Dung Lạc Nha chạm vào da thịt màu đồng của hắn, mắt trợn ngược, nàng nín khóc rồi, có ai dỗ dành nữ nhi như thế bao giờ, bất quá nàng cũng có lệ cắn lên ngực hắn một cái.
Cắn chỉ có lệ, Sở Trầm Châu cảm nhận y hệt như mèo liếm, lồng ngực phập phồng, hắn lại cảm thấy muốn cô, thật khó để nói nhưng hắn sẽ nhịn.
Đáy lòng của Sở Trầm Châu bây giờ đang rất ẩn nhẫn.
" ta tắm cho nàng nhé". Bây giờ vẫn không được, phải mau mau cưới Nha Nhi mới được, hắn không chịu nổi. Sở Trầm Châu biết đến thất tình lục dục, nhưng lại chán ghét nữ nhân, thủ thân như ngọc, chưa bao giờ làm qua mấy loại chuyện này, bây giờ lại càng làm càng nghiện, một khi ác ma đã được ăn no, hắn không thể nhịn nỗi.
" ừm". Nàng cũng muốn tắm lắm, cả người khó chịu bội phần, Ô Lạp một lúc nữa sẽ đến chăm sóc Nàng, Dung Lạc Nha có chút lo sợ.
Sở Trầm Châu dường như hiểu thấu ý Nàng, hắn trấn an:" đừng lo".
Dung Lạc Nha gật đầu.
Hắn dỗ dành cô rất lâu mới bước xuống giường, trên người vẫn không mặc y phục, vị trí nam nhân cứ thế chễnh chệ lọt vào mắt nàng, Dung Lạc Nha lại một phen khó nói.... to như vậy sao.... Nàng không dám nhìn nữa, xoay lưng, đưa mặt vào tường.
Sở Trầm Châu cười trầm thấp, buổi sáng không muốn chọc giận cô nên rất ngoan ngoãn mặc y phục, dùng nội lực lướt qua bao số người hầu tiến vào nhà bếp, trên bếp vừa vặn có lột nồi nước đang sôi...
Người hầu mới vừa quay lưng ra ngoài, quay lại trố mắt nhìn ấm nước sôi cứ thế bốc hơi mất, trong lòng rối rắm, nước này chính là nấu cho Nhị hoàng tử tắm rửa vào buổi sáng, ai lại đi cướp như thế... người hầu một bên lo lắng, bên còn lại nhanh chóng nấu lại ấm khác sợ không kịp.
Sở Trầm Châu mang nước trở về, lại thân thủ lấy nước lạnh hòa nguội cho Nàng, sau đó mới ôm người vào thùng gỗ sau tấm bình phong, hắn để nàng ôm vai mình, tự tay tắm rửa cho nàng. Dung Lạc Nha rất ngại, nàng đã bảo để nàng tự tắm, nào có hoàng tử nào tắm cho người khác nhưng Sở Trầm Châu không đồng ý, cuối cùng cũng chấp nhận thuận theo.
Tắm rửa xong xui, ôm nàng đến giường, thay y phục, Sở Trầm Châu đích thân dọn dẹp nước tắm mới trở lại, cũng vừa vặn Ô Lạp đang đi đến.
Sở Trầm Châu phải đi, trước khi đi còn hôn nàng thật sâu, hắn cầm tay nàng:" đừng lo, giao cho ta nhé".
Dung Lạc Nha hai mắt đỏ hoe gật đầu.
Sở Trầm Châu trở lại phòng cũng là lúc người hầu gõ cửa, may mà về kịp lúc, người hầu bước vào, thân thủ đem nước cho hắn, bấy giờ Sở Trầm Châu mới hiểu ra được một ít, nồi nước khi nãy....
Ha ha.....
Sở Trầm Châu tâm tình rất vui vẻ. Hắn thay y phục, nhanh chân ra sảnh phủ thỉnh an nhạc mẫu đại nhân.
Ngày hôm ấy cứ thế trôi qua, Lương mẫu hỏi hắn đêm qua có ngủ ngon không, Sở Trầm Châu trả lời rất đúng mực, trong long còn đang rất vui vẻ.
Sở Trầm Châu về lại phủ điện, ban ngày thì tất bật chuẩn bị hôn lễ rước dâu, ban đêm thì lén lút tới thăm nàng, cả hai lại mây mưa không nghỉ.
Hôm nào cũng thế, Dung Lạc Nha giả vờ giận dỗi đánh yêu hắn, Sở Trầm Châu chỉ cười haha hôn lên môi nàng.
Đến ngày thứ ba thì Nhị hoàng tử đến Dung Lạc phủ bái phỏng, ngỏ ý dẫn Dung Lạc Nha đến gặp hoàng hậu, Dung Lạc gia cho người đi, trước khi đi Lương mẫu còn căn dặn nàng một số điều về mẹ chồng nàng dâu. Dung Lạc Nha ôm lấy mẫu thân, bảo người cứ yên tâm rồi lên xe ngựa.
Sở Trầm Châu cũng chào mọi người rồi bước lên sau, và sau đó Sở Trầm Châu lại hóa sói nhào lên người Dung Lạc Nha.
" lâu lắm ta nói gặp lại Nàng, nhớ quá"
" chàng đó, mới tối hôm qua chúng ta còn.... bên ngoài người khác sẽ chú ý mất". Dung Lạc Nha đẩy đầu hắn ra.
" hửm.... hôm qua chúng ta còn làm gì?". Sở Trầm Châu giả vờ không hiểu.
" chàng giả vờ". Thấy Dung Lạc Nha phồng mang trợn má lên Nhị hoàng tử mới bỏ qua, nghiêm chỉnh ôm người vào lòng, đi đến hoàng cung.
Bạn thấy sao?