Chương 4: CHƯƠNG 4: GHEN GHÉT

Trưa ngày hôm sau.

Ánh sáng nắng theo rèm cửa sổ chiếu vào phòng, trên giường màu trắng là một thân hình đang cuộn tròn. Tuy có chăn che lại nhưng nhìn thân hình nhỏ nhắn trắng nõn trải đầy dấu vết ái muội làm người khác không khó nhận ra là tình hình tối qua kịch liệt đến mức nào.

Đôi mắt to mơ màng mở ra, chớp chớp mê mang nhìn xung quanh một lượt.

Đây là ở đâu a? Mình nhớ phòng của bản thân không giống như này nha.

Giống như nhớ đến chuyện gì,Tuyết Ngọc Băng giật mình ngồi dậy hút khí lạnh.

Đau! Cả người như bị xe nghiền tán nhứt mỏi đau cực kỳ! Đặc biệt là nơi tư mật, đau đớn bỏng rát giống như bị xé rách vậy!

Thân mình mềm nhũn không có một tí sức lực cùng đau mỏi làm Tuyết Ngọc Băng vô cùng khó chịu, tuy chỗ tư mật đau bỏng rát nhưng vẫn cảm nhận được tia nhẹ nhàng thoải mái. Xem ra sau khi ăn no thì Ngôn Hàn ác sói kia vẫn còn lương tâm ôm cô tắm rửa sạch sẽ và bôi thuốc.

Cầm thú! Ngàn năm không đụng nữ nhân!

Cái gì mà đàn ông độc thân hoàng kim, cấm dục giữ mình trong sạch không đụng vào nữ nhân. Thế ai ngày hôm qua đem Tuyết Ngọc Băng cô lăn qua lăn lại từ sô pha đến phòng ngủ, phòng tắm, vách tường... đều thao lộng vô số lần.

Đúng là lời đồn không thể tin tưởng được!

Mà cũng oan uổng cho Tuyết Ngọc Băng, cô có nào chọc giận gì hắn đâu chứ.

Trưa hôm qua cô đang ngồi ăn trưa ở công ty, tên trợ lý giám đốc của công ty lại chạy đến ôm hoa hồng tỏ tình với cô. Lúc đó cô còn chưa kịp nói gì đã bị Ngôn Hàn đi tới thấy được, sau đó hắn nổi giận đùng đùng lôi cô lên xe chạy đến công ty hắn, sau đó bắt đầu trút giận ăn luôn cô cả xương cốt chẳng thừa!

Đau buồn quá!

Cô có làm gì sai? Sao cô lại khổ thế này T__T"

Tên hàng xóm cầm thú ╯︿╰

Mà khoan đã, tên kia đi đâu rồi? Hay là ăn sạch cô xong chạy lấy người rồi?

Càng nghĩ càng ấm ức làm Tuyết Ngọc Băng khóc thút thít.

Tấm thân xử nữ bị mạnh mẽ cướp đi cô đã đủ oan rồi, thử hỏi ai vừa tối qua hoan ái mãnh liệt bên nhau, đến khi mở mắt ra không thấy ai, vậy làm sao nàng không khóc cho được!

Ngôn Hàn bước vào phòng làm việc liền nghe tiếng động trong phòng nghỉ, hắn vội vàng đặt tô cháo trên bàn rồi chạy vào mở cửa xem sao.

Mới mở cửa ra, thấy rõ là Tuyết Ngọc Băng đang khóc hắn ôn nhu ngồi xuống bên cạnh ôm nàng vào ngực, tay vỗ nhẹ sau lưng nàng, trong mắt chứa sủng nịch."Bảo bảo ngoan, không khóc không khóc."

"Đồ....chết....cách... bầm.... cách.." Ngôn Hàn cưng chiều ôm dỗ làm Tuyết Ngọc Băng càng thêm khóc lớn hơn, nước mắt nháy mắt từ mắt to chảy xuống, môi nhỏ sưng đỏ khẽ nhếch, khuôn mặt hồng hồng nấc cụt nhìn đáng yêu cực kỳ!

Thông minh như Ngôn Hàn hắn thì làm sao không nhìn ra là cô đang tủi thân khi thức dậy không thấy hắn.

Hôm qua, lúc hắn tìm đến Tuyết Ngọc Băng, không ai hiểu được cái cảm giác lửa giận cuồn cuộn nhảy lên khi nữ nhân mình nhận định đang có nam nhân khác tỏ tình!

Cũng là hắn ăn dấm ghen ghét nên mới mạnh mẽ quyết định ăn sạch cô. Biết hôm qua cô là lần đầu tiên, nhưng tư vị của cô quá tốt đẹp, hắn dừng không được!

Dù sao Ngôn Hàn cũng không hối hận về chuyện ngày hôm qua, giờ đây cô đã là của hắn.

"Ngoan ngoan không khóc, đói rồi phải không? Chờ anh một lát." Thấy Tuyết Ngọc Băng nín khóc, Ngôn Hàn ôn hòa nói xong đứng dậy ra phòng lấy cháo hắn vừa mua.

Khẽ hít hít mũi nhỏ, cô nhìn trên đầu giường thấy để quần áo nữ, có cả đồ lót, nàng cầm lên xem thử, đúng là vừa kích cỡ của cô.

Sao Ngôn Hàn lại biết rõ chính xác kích cỡ của cô đến thế? Hay là từng cởi áo cho rất nhiều nữ nhân khác nhau nên biết rất rõ?

Theo nàng nghĩ hắn từng lên giường rất nhiều người nên mới vậy! Làm gì có chuyện giữ mình trong sạch! Càng nghĩ càng thấy trong lòng hoảng hốt, càng tủi thân.

Dù vậy nhưng cũng lấy quần áo đó mặc, chứ chẳng còn thứ gì để mặc trong phòng này.

Cả người rất đau, nhưng cô cũng phải cố đứng dậy tự mặc quần áo, còn hơn là trần truồng đối mặt với đại sói xám kia.

"Ăn cháo nóng đây nào...."

"Ngôn Hàn, sao... sao anh lại biết kích cỡ của em?" Vừa thấy Ngôn Hàn cầm tô cháo đi vào, Tuyết Ngọc Băng bực tức kêu cả họ lẫn tên chấn vấn. Khuôn mặt với bộ dạng hắn mà trả lời trái ý cô thì cô sẽ không nhìn mặt!

"A?"

"A cái gì a?" Nhìn mặt hắn đờ đẫn không biết gì làm Tuyết Ngọc Băng càng khó chịu, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại một đoàn, giống như sắp khóc.

"À... cái đó....đó là tự anh đoán được " Ngôn Hàn ho nhẹ xấu hổ quay mặt đi chỗ khác.

Câu hỏi của Tuyết Ngọc Băng làm Ngôn Hàn nhớ lại lúc sáng hắn thức dậy, thấy đầy người vết tích nàng làm hắn thấy hạnh phúc vô cùng. Sau hắn cho người đem quần áo của hắn tới, xong lái xe đi mua quần áo cho cô. Lúc hắn vào cửa hàng nội y chọn lựa, các nữ nhân khác ở đó cứ nhìn chằm chằm hắn bằng ánh mắt kỳ quái làm hắn chỉ muốn đào lỗ chôn mình.

Nghĩ nghĩ đến một tay không cầm hết vòng một của cô chắc hẳn là 34C, hắn cố tìm lấy nhanh rồi tính tiền đi ngay lập tức!

"Tự đoán? Hừ....em nghĩ anh là rất biết rõ ràng!" Tự đoán, hắn cho Tuyết Ngọc Băng là ngu ngốc sao? Tin lời nói của hắn sao? Hắn đã mua cho bao nhiêu nữ nhân rồi?

"Là thật! Anh thấy ngực em cũng rất lớn nên anh nghĩ là kích cỡ đó. Còn nữa, em đừng hiểu lầm, em là nữ nhân duy nhất của anh!"

Ngôn Hàn rất vui mừng khi nữ nhân của mình ăn dấm, nhưng hắn không hy vọng cô hiểu nhầm hắn như vậy. Hắn làm vậy là cho cô biết cô là nữ nhân của hắn! Là nữ nhân duy nhất!

"Thế sao ngày hôm qua....hôm qua anh làm chuyện đó...chuyện đó...." Tuyết Ngọc Băng ngượng ngùng nói, có ai lần đầu tiên lại như thế chứ? Nói dối!

"Ha hả~ bảo bảo, em không biết là trong chuyện đó nam nhân không thầy dạy vẫn giỏi hay sao?" Buồn cười khi nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô bởi vì ngượng ngùng mà càng ngày càng hồng cúi thấp xuống, Ngôn Hàn cười sung sướng trêu đùa cô.

"Thôi ăn cháo để tránh nguội không tốt, bảo bảo, anh đút cho em."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...