Tuyết Linh Linh là cô gái vô cùng xinh đẹp, khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt hạnh to tròn ngập nước. Cả người nhu nhược mềm mại, chỉ mới mười tám tuổi nhưng trước ngực to tròn phình phình, vòng eo nhỏ xíu một tay có thể nắm chặt, mông nhỏ đầy đặn. Cô mặc chiếc váy liền áo màu trắng ngang đùi, lộ ra đôi chân trắng nõn tinh tế. Kiều kiều mềm mềm làm người khác chỉ muốn phác gục ngay tại chỗ.
Cả cơ thể Tuyết Linh Linh không một chỗ không tinh xảo. Dáng người tràn đầy mê hoặc nhưng lại mang khí chất thanh thuần, tính cách mềm như bông làm người khác hung hăng làm khóc, phá hủy.
Hôm nay, Tuyết Linh Linh đến nhà đứa bạn thân của cô, bởi vì nhỏ rủ cô cùng nhau đi du lịch ở trên đảo Whitsundays.
"Linh Linh, cuối cùng cậu cũng đến rồi." Tuyết Linh Linh vừa bấm chuông vài cái, bên trong liền mở cửa ra, đứa bạn thân của cô cũng đi ra nắm lấy tay cô dắt vào biệt thự.
"Tay cậu thật mềm." Nắm lấy bàn tay mềm mại không xương, Bạch Tiểu Nhi kinh ngạc mà giở trò sờ sờ vài cái.
"Tiểu Nhi, cậu đừng như vậy." Bàn tay bị sờ soạng, khuôn mặt Tuyết Linh Linh đỏ bừng, cô cắn môi đi theo sau Bạch Tiểu Nhi.
Vừa vào biệt thự, Tuyết Linh Linh liền thấy một người nam nhân khoảng hai lăm tuổi đang ngồi đó. Khuôn mặt hắn tuấn mỹ giống như điêu khắc, cả người vừa nghiêm túc lại lạnh nhạt ngồi đọc báo trên sô pha. Có lẽ vừa mới tan làm, nên trên người mặc bộ vest đen, nhìn qua rất chỉnh chu. Hình như hắn thường xuyên tập gym nên qua lớp quần áo vẫn thấy được dáng người cơ bắp hoàn mỹ đến mức nào.
"Anh Tử Hàn, đây là Linh Linh bạn thân của em. Linh Linh, đây là anh trai của tớ." Bạch Tiểu Nhi giới thiệu nói.
Đang ngồi đọc báo, Bạch Tử Hàn nghe em gái nói chuyện thì ngước mặt lên, ánh mắt sắc bén mà tùy ý nhìn qua. Khi thấy Tuyết Linh Linh đứng sau em gái, đôi mắt hắn lóe sáng lên, nhìn chằm chằm vào cô.
"Chào... Chào Bạch đại ca." Tuyết Linh Linh thấy ánh mắt của hắn thì nhút nhát nép vào sau lưng Bạch Tiểu Nhi, cô sợ hãi ló đầu ra, giọng nói run run mềm nhu.
"Ừ." Kiềm chế trong lòng nóng bỏng, đôi mắt Bạch Tử Hàn cụp xuống, hắn nhạt nhẽo trả lời.
"Đi thôi Linh Linh. Đợi tớ dọn xong quần áo vào vali rồi sáng mai chúng ta xuất phát." Bạch Tiểu Nhi vui vẻ lôi Tuyết Linh Linh lên lầu, vừa đi vừa nói ríu rít.
"OK nha." Hai mắt cong hình trăng non, Tuyết Linh Linh tươi cười vui vẻ mà đi theo nhỏ.
Ở đằng sau, Bạch Tử Hàn dùng đôi mắt đen tối nhìn theo bóng lưng của Tuyết Linh Linh. Trái tim đập thình thịch, trong lòng dã thú muốn thoát khỏi. Muốn phác gục Tuyết Linh Linh ngay lập tức, muốn xé nát chiếc váy của cô, sau đó mà hung hăng khi dễ, làm cô ở dưới thân hắn khóc thút thít.
Chỉ nghĩ đến đây thôi, dưới thân hắn liền trở lên cương cứng. Nuốt một ngụm nước miếng, Bạch Tử Hàn nhìn đũng quần của mình, sau mặc kệ nó đang khó chịu đến mức nào.
Không vội, hắn còn rất nhiều thời gian để bảo bối của hắn lọt vào bẫy. Lúc đó hắn chỉ việc hưởng thụ, hung hăng mà tùy ý ức hiếp cô. Khi đó cô có khóc lóc cầu xin hắn dừng lại, thì Bạch Tử Hàn hắn cũng sẽ không buông tha.
Cảm nhận được ánh mắt nóng rực đằng sau lưng, Tuyết Linh Linh cảm thấy vô cùng bất an và khủng hoảng. Cảm giác giống như bị con sói đói theo dõi vậy. Nghĩ như vậy, bước chân Tuyết Linh Linh nhanh hơn, cô cố gắng bỏ qua cảm giác không tốt trong lòng, có thể là do cô suy nghĩ nhiều.
Nhìn dáng vẻ chạy trối chết của Tuyết Linh Linh, Bạch Tử Hàn vô cùng sung sướng mà bật cười. Khuôn mặt tuấn mỹ giống như mùa xuân nở rộ, hắn cảm thấy bảo bối của hắn thật đáng yêu, chỉ muốn ôm lấy mà hôn môi.
"Tiểu Nhi, chỉ có tớ và cậu đi du lịch thôi hả?" Vừa tới phòng của Bạch Tiểu Nhi, Tuyết Linh Linh vội vàng dò hỏi.
"Đúng vậy, chỉ có tớ và cậu." Bạch Tiểu Linh vẻ mặt đương nhiên mà gật đầu.
"Thế thì tốt quá." Thở phào nhẹ nhõm một hơi, Tuyết Linh Linh vuốt vuốt ngực, chỉ có hai người thì cô yên tâm rồi.
Tại quần đảo Whitsundays.
Tuyết Linh Linh mặc bộ bikini màu đỏ hai mảnh nằm trên ghế ở bãi biển. Trước ngực đôi bạch thỏ to tròn trắng nõn bị chiếc áo bikini che đậy một chút, vòng eo nhỏ nhắn và đôi chân thon dài không tỳ vết. Nơi bí ẩn bị miếng vải mỏng manh che lấp, cả người nhìn qua hết sức mê người.
Bạch Tử Hàn đứng ở nơi xa, hắn dùng ống nhòm theo dõi mọi hành động của Tuyết Linh Linh. Nhìn cô mặc bộ bikini mỏng manh mà hắn chỉ muốn lột bỏ, sau đó hung hăng mà thao lộng.
Thấy xung quanh mọi người dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Tuyết Linh Linh, Bạch Tử Hàn tức giận, hắn bỏ ống nhòm xuống, quyết định đi qua gặp cô.
Để xe hắn sẽ trừng phạt Tuyết Linh Linh như thế nào, khi cô dám ăn mặc như vậy đi quyến rũ người khác.
Trước khi đến gặp Tuyết Linh Linh, Bạch Tử Hàn gọi điện cho Bạch Tiểu Linh, kiếm cớ để nhỏ đi chỗ khác.
Tuyết Linh Linh đang mềm mại nằm phơi nắng, thì tự dưng ở đâu có một bóng người chạy tới đứng bên cạnh, làm cô giật mình.
"Bạch... Bạch đại ca?" Tuyết Linh Linh hoảng hốt, cô bất ngờ mà hoảng sợ.
"Tuyết Linh Linh." Giọng nói Bạch Tử Hàn tràn đầy từ tính, ánh mắt nóng rực nhìn chăm chú vào cơ thể mê người kia.
"Sao anh lại ở đây?" Tuyết Linh Linh vội vàng ngồi dậy, cô lấy tấm thảm ở bên cạnh, che lại cơ thể để tránh ánh mắt của hắn.
"À anh đến đây để công tác, trùng hợp là gặp em ở đây." Ánh mắt tràn đầy tiếc nuối, Bạch Tử Hàn đứng yên tại chỗ mà nhìn cô.
"Dạ... Dạ vâng." Cơ thể Tuyết Linh Linh nhu nhược ngồi đó, ánh mắt vô cùng đáng thương nhìn hắn, cả người sợ hãi mà hơi co lại, giống như hắn là cái gì đáng sợ lắm.
"Anh vừa gặp Tiểu Nhi ở đằng kia, con bé bảo anh đến đây để dẫn em sang đó." Ngoài mặt lạnh lùng thờ ơ, trong lòng Bạch Tử Hàn lại đang suy nghĩ nên làm bước nào đầu tiên.
"Dạ em cảm ơn, nhưng mà em ở đây đợi Tiểu Nhi quay lại là được rồi." Trong lòng vô cùng sợ hãi, Tuyết Linh Linh khẽ cắn môi đỏ, hai mắt đẫm lệ mà nhìn hắn.
"Không được! À không phải, là Tiểu Nhi gặp vấn đề nhỏ nên muốn em qua đó giúp một chút." Nghe Tuyết Linh Linh từ chối thì Bạch Tử Hàn theo phản xạ phản đối lại. Sau đó hắn sửa lại lời nói, hắn không nên hấp tấp, nếu không bảo bối sẽ bỏ chạy mất.
"Vậy... Vậy em làm phiền anh rồi." Đôi mắt to tròn xoay tròn một chút, Tuyết Linh Linh cắn răng mà đứng dậy đi theo Bạch Tử Hàn.
Cười thầm trong lòng, Bạch Tử Hàn bước chân chậm rãi đi phía trước, hắn săn sóc mà đợi Tuyết Linh Linh ở phía sau theo kịp.
Tâm trạng đầy lo sợ, Tuyết Linh Linh đi từng bước từng bước theo sau hắn.
Bạch Tử Hàn dẫn Tuyết Linh Linh lên một du thuyền rất lớn, bên trong trang trí vô cùng xa hoa.
Tuyết Linh Linh ngây thơ không hề hay biết, khi cô vừa đặt chân lên du thuyền thì ở sau, Bạch Tử Hàn đã bấm khóa cửa lại.
Không chú ý Bạch Tử Hàn, Tuyết Linh Linh bước chân vội vàng đi tìm Bạch Tiểu Linh, cô vừa đi tìm vừa gọi tên nhỏ.
Nhưng kỳ lạ ở chỗ, Tuyết Linh Linh tìm khắp du thuyền nhưng vẫn không thấy Bạch Tiểu Nhi đâu cả. Cô vừa lo lắng lại bất an cố gắng tìm nhỏ, bởi vì là du thuyền của Bạch Tử Hàn nên cô cũng không dám đi vào các phòng để tìm kiếm. Cô sợ bản thân sẽ xông vào nơi riêng tư của hắn, cô thì không muốn như vậy.
Sau một lượt tìm kiếm nhưng vẫn không có kết quả, Tuyết Linh Linh đi ngược trở lại. Cô muốn hỏi Bạch Tử Hàn xem nhỏ bạn thân của cô có đi tới chỗ nào khác không.
Vừa quay đầu lại, Tuyết Linh Linh ngơ ngẩn đứng yên tại chỗ. Đôi mắt tràn đầy kinh ngạc, nhìn Bạch Tử Hàn đang cởi nút áo và tiến lại gần cô.
Giống như nhận thấy được nguy hiểm, Tuyết Linh Linh theo bản năng xoay đầu, cô vội vàng bỏ chạy muốn tìm chỗ trốn.
Với một người ngây thơ thanh thuần như Tuyết Linh Linh, thì dĩ nhiên cô cũng biết là Bạch Tử Hàn là lừa gạt cô đến chỗ này.
Bạch Tử Hàn cười khẽ, hắn không nhanh không chậm cởi bỏ chiếc áo sơ mi ra, để lộ cơ ngực rắn chắc và sáu múi hoàn hảo. Vứt bỏ chiếc áo xuống xuống sàn, trên tay cầm chiếc cà vạt, trên người chỉ mặc cái quần mà đuổi theo Tuyết Linh Linh.
Hắn biết lần này thì cô chạy đi đâu cũng không thoát khỏi hắn.
—-------------**********----------------
Chào các tỷ tỷ xinh đẹp nhé ( ꈍᴗꈍ)*
Cảm ơn mọi người đã quan tâm và theo dõi em. Thân ái~~~
Bạn thấy sao?