Chương 2: CHƯƠNG 2: BỊ LỪA (H)

Trái tim đập thình thịch, Tuyết Linh Linh hớt ha hớt hải chạy trốn, cô muốn thoát khỏi khốn cảnh này.

Tuyết Linh Linh vừa chạy, trong lòng vừa cầu nguyện cho Bạch Tử Hàn không đuổi kịp cô. Nhưng đáng tiếc, có lẽ là do quá hoảng sợ, tinh thần không tập trung mà cô đã bị vấp ngã.

"A..." Cũng may dưới sàn được lót tấm thảm lông dày, nếu không thì với cơ thể kiều nộn của Tuyết Linh Linh sẽ để lại dấu vết.

Hai mắt tràn đầy nước mắt, Tuyết Linh Linh cố gắng tự đứng lên, nếu không cô sẽ bị hắn bắt lấy.

Không biết là do Bạch Tử Hàn chủ quan là cô sẽ không trốn được hay sao, mà hắn vẫn đi từ từ lại gần cô. Nhưng mà khi thấy Tuyết Linh Linh bị té ngã, Bạch Tử Hàn vội vàng chạy tới.

Hắn vừa chạy tới cũng là lúc Tuyết Linh Linh đứng dậy, cô chuẩn bị chạy tiếp thì lại bị Bạch Tử Hàn ôm lấy, cả cơ thể mềm mại đều dựa sát vào hắn.

"Em không sao chứ?" Bạch Tử Hàm ôm chặt lấy cô, hắn kiểm tra từ đầu tới chân thì biết cô không bị vấn đề gì.

"Anh buông ra." Đôi tay chống lên ngực hắn muốn đẩy ra, nhưng mà bàn tay vừa chạm vào da thịt nóng rực, Tuyết Linh Linh giống như bị nóng nên bỏ tay xuống, khuôn mặt xinh đẹp bỏ rực.

"Buông ra? Không bao giờ!" Đôi mắt ám trầm, Bạch Tử Hàn chăm chú nhìn cô, ánh mắt giống như ăn tươi nuốt sống cô vậy.

"Anh..." Đôi mắt tràn đầy không thể tin nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng bởi vì kinh ngạc mà hơi mở ra, lộ ra bên trong đầu lưỡi phấn nộn.

Bạch Tử Hàn hung hăng nuốt một ngụm nước miếng, hắn cảm thấy cơ thể rất nóng, dã thú trong lòng đang gào thét muốn thoát ra. Vật dưới thân bị kích thích cũng trở nên cứng ngắc, Bạch Tử Hàn mặc kệ Tuyết Linh Linh giãy giụa, ôm cô bế lên rồi đi thẳng tới phòng của hắn.

Tuyết Linh Linh bị hắn bế lên, cô theo phản xạ mà hai tay ôm lấy cổ hắn. Sau một lúc, cô lấy lại tinh thần và biết bản thân đang trong tình thế vô cùng nguy hiểm, tay chân bắt đầu giãy giụa kịch liệt.

Mặc dù với công phu mèo vào của Tuyết Linh Linh không ảnh hưởng tới Bạch Tử Hàn, nhưng hắn không muốn tốn nhiều thời gian vào bước này. Hắn lấy chiếc cà vạt đang cầm sẵn trên tay, sau đó trói chặt hai tay của Tuyết Linh Linh lại, để tránh lát nữa vướng bận hắn hành động.

Mặc kệ Tuyết Linh Linh la hét giãy giụa, bước chân của Bạch Tử Hàn vẫn vững vàng.

Vừa vào phòng, Bạch Tử Hàn liền ném Tuyết Linh Linh lên chiếc giường mềm mại, sau đó cả cơ thể hắn đè lên người cô.

Một tay giữ chặt đôi tay của Tuyết Linh Linh lên đỉnh đầu, tay còn lại nắm lấy cằm cô, nâng khuôn mặt cô lên, Bạch Từ Hàn hung hăng hôn lấy đôi môi nhỏ nhắn đang quyến rũ hắn.

"Ngô!" Đôi mắt mở to giống như không dám tin tưởng, Tuyết Linh Linh càng muốn giãy giụa thoát khỏi Bạch Tử Hàn, nhưng cơ thể rắn chắc của hắn gắt gao đem cô đè lại, ở tại chỗ không thể động đậy.

Đầu lưỡi Bạch Tử Hàn bá đạo mà dễ dàng hôn mút môi đỏ, cạy ra nắm chặt khớp hàm, cuốn lên cái lưỡi phấn nộn. Hắn thô bạo mà liếm láp Tuyết Linh Linh mỗi một chỗ, giống như muốn hút cạn sạch cô.

Cái hôn của hắn mãnh liệt mang theo hơi thở giống đực dày đặc, Tuyết Linh Linh nằm đó tùy ý hắn hành động.

Bạch Tử Hàn mang theo yêu say đắm và tình dục giống như gió bão đem Tuyết Linh Linh cuốn lên. Ở trước mặt lực lượng đáng sợ như thế, cô trở nên không hề có sức phản kháng. Cô chỉ có run lẩy bẩy mặc cho hắn tùy ý hôn môi, hốc mắt tràn ra nước mắt trong suốt.

Bên tai Tuyết Linh Linh tràn đầy tiếng hít thở thô nặng của Bạch Tử Hàn, cùng thanh âm nước miếng giao hòa.

Cuối cùng đôi môi đáng thương cũng được buông tha, Tuyết Linh Linh kiều mềm nằm trên giường, cô ra sức hít thở không khí. Bởi vì cái hôn vừa rồi của Bạch Tử Hàn quá bá đạo, nó khiến cô không thể thở nổi.

Trong lòng lửa nóng thổi tan Bạch Tử Hàn lý trí ngày thường, hắn không thỏa mãn với cái hôn sâu mãnh liệt. Bàn tay chậm rãi trượt xuống trước ngực cô, vừa bá đạo lại ngang ngược kéo ra tấm vải bikini.

Không có mảnh vải vướng bận, cả hai cơ thể dính sát vào nhau, Bạch Tử Hàn thỏa mãn thở ra một hơi.

Làm Tuyết Linh Linh hoảng sợ chính là, theo cô giãy giụa, ở dưới chỗ tiểu huyệt cách một lớp vải mỏng manh xuất hiện vật gì cứng ngắc chọc lấy cô.

Tuy Tuyết Linh Linh là một người ngây thơ, nhưng không có nghĩa là cái gì cô cũng không biết. Đối mặt với tình huống vô cùng nguy hiểm như này, Tuyết Linh Linh sợ hãi bật khóc.

Thường ngày, Bạch Tử Hàn luôn luôn khắc chế bình tĩnh, nhưng hôm nay, ngay giờ phút này, mọi biểu cảm đó của hắn đã bị phá vỡ.

Theo mảnh vải trước ngực Tuyết Linh Linh rơi xuống, một đôi bạch thỏ trắng nõn, to mềm mại mang theo hương thơm xuất hiện trước mặt Bạch Tử Hàn. Hắn giống như bị mê hoặc mà nhìn chăm chú vào trước ngực cô.

Đôi bạch thỏ no đủ mượt mà giống như quả đào, ở cái nhìn nóng bỏng của hắn, hai viên đầu vú hồng nhạt nhạy cảm cứng lại. Giống như hoa đào vừa nở rộ, vừa thuần khiết lại kiều mị.

"Thật mềm." Đáy mắt Bạch Tử Hàn tràn đầy tình dục nóng cháy, đôi tay hắn dùng sức xoa nắn đầu vú phấn nộn.

"A... Không cần... Cầu xin anh..." Tuyết Linh Linh kinh hoảng khóc thút thít, cơ thể run rẩy nhu nhược giãy giụa muốn thoát ra.

Nhưng mà đôi tay của Tuyết Linh Linh đã bị cà vạt trói lại, cộng thêm sức lực yếu đuối như cô thì càng không thể tránh khỏi hắn. Điều đó chỉ làm Bạch Tử Hàn càng thêm không nhịn được, côn thịt cương cứng trong quần như muốn phá vỡ chui ra.

Thân mình Tuyết Linh Linh rùng mình nhẹ nhàng, hai mắt mê ly, hơi thở mềm nhẹ, trong miệng không tự chủ mà phát ra tiếng rên rỉ uyển chuyển kiều mị.

" Ân... A..." Cảm giác được bàn tay to âu yếm đôi vú mềm mại, Tuyết Linh Linh phát ra một tiếng rên rỉ càng thêm mê hoặc, cả người xụi lơ vô lực mặc hắn muốn làm gì làm.

Hai mắt đỏ bừng, Bạch Từ Hàn chịu không nổi dụ hoặc ở trước mắt, hắn cúi đầu xuống, môi ngậm lấy một bên vú, mạnh mẽ liếm hút. Đôi tay cũng không nhàn rỗi, một bên vú kia bị tay hắn xoa bóp thành đủ loại hình dáng, nhìn vô cùng tội nghiệp.

Cảm giác được Tuyết Linh Linh sẽ không thoát khỏi, Bạch Tử Hàn lòng tốt mà tháo chiếc cà vạt trói hai tay của cô ra.

"Không cần... A~" Trước ngực đôi bạch thỏ bị đối xử hung ác, đầu vú bị răng hắn cắn một cái, Tuyết Linh Linh cảm giác hơi đau đớn mà tỉnh táo lại. Cô lập tức dùng hết sở hữu sức lực mà đẩy Bạch Tử Hàn ra, hai tay vội vàng che lại trước ngực phong cảnh mê người.

Nhưng mà với sức lực mảnh mai của Tuyết Linh Linh thì sao có thể đẩy Bạch Tử Hàn ra được. Cả người Tuyết Linh Linh kháng cự càng thêm chọc giận Bạch Tử Hàn, trong lòng thú dữ vốn bị hắn đè nén, bây giờ lại bị cô chọc phá tan.

Khuôn mặt tràn đầy đen tối, Bạch Tử Kỳ đứng dậy buông kiềm chế cô ra, hắn dúng ánh mắt vô cùng nguy hiểm nhìn cô.

Ở Tuyết Linh Linh nhìn chăm chú, Bạch Tử Kỳ ung dung cởi bỏ cái quần vướng bận trên người. Trong mắt Tuyết Linh Linh dần dần nảy lên sợ hãi, cô ra sức co rụt người lại, chầm chậm lùi lại phía sau.

Nhưng Tuyết Linh Linh đang nửa nằm ở trên giường, phía sau cô là bức tường của du thuyền thì làm sao có thể thoát khỏi. Chưa đầy mười giây, cô bị Bạch Tử Hàn ôm lại, hắn ôm cô tới giữa giường thì đè xuống.

"Cầu xin anh hãy tha cho em, được không?" Hai mắt Tuyết Linh Linh ngập tràn nước mắt, cô cầu xin mà nhìn Bạch Tử Hàn, cái đầu đáng thương mà lắc lắc khẩn cầu hắn.

"Thực xin lỗi! Anh không thể!" Bạch Tử Hàn quả quyết từ chối, hắn lại lần nữa hung hăng lấp kín môi cô.

—------------*********--------------

Truyện chủ yếu là HHH nên em sẽ không chú trọng tả kỹ cốt truyện ạ.

Truyện em up ở Wattpad hy vọng đừng có page nào bê đi chỗ khác hicc(◍•ᴗ•◍)

Cảm ơn các tỷ tỷ xinh đẹp đã luôn quan tâm và theo dõi em. Yêu tất cả <33

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...