Chương 3: CHƯƠNG 3: LẦN ĐẦU (HHH)

Tuyết Linh Linh bị Bạch Tử Hàn hôn môi chỉ có thể bất lực mà phát ra tiếng rên rỉ. Thỉnh thoảng hắn lại cắn môi cô một chút, môi đỏ bị hắn cắn xé mà sưng đỏ lên. Sau đó hắn lại liếm mút mềm nhẹ, giống như để an ủi đền bù bản thân vừa rồi thô bạo.

Chỉ hôn môi thôi là không thể thỏa mãn Bạch Tử Hàn, hắn buông ra đôi môi bị hắn cắn đến sưng đỏ ra, sau đó hôn lấy vành tai tinh xảo của cô.

"Bạch đại ca, đừng nha... A..." Cơ thể Tuyết Linh Linh mềm mại, thanh âm cũng mềm mại không được. Hai mắt cô hơi hơi đỏ một chút, nước mắt tràn ra khỏi mi. Cả người không có sức lực, mỗi khi môi hắn hôn đến đâu, thì cô có cảm giác rất khác lạ.

Bình thường cơ thể đã mềm mại, nhưng khi hắn chạm vào tai, Tuyết Linh Linh mẫn cảm đến mức thân mình mềm nhũn như bông, ở dưới mật huyệt có chất lỏng chảy ra.

Qúa kích thích! Lỗ tai của cô không chịu nổi khi bị như vậy liếm mút.

"Gọi anh là Tử Hàn." Hôn mút vành tai nhỏ đến mức ướt đỏ bừng mới chịu bỏ ra, Bạch Tử Hàn hưng phấn mà thầm thì nỉ non bên tai cô. Sau đó hôn lấy ngực cô, mềm nhẹ liếm mút gặm cắn, hắn muốn yêu thương làm đủ tiền diễn, nếu không lát nữa cô sẽ chịu không nổi.

"Anh... Anh Tử Hàn, đừng mà...Ô..." Cả người nhạy cảm đều bị hắn đùa giỡn, Tuyết Linh Linh thống khổ cùng khoái cảm bất lực mà lắc đầu khóc thút thít. Toàn bộ thân thể trắng nõn trở nên màu hồng phấn, vô cùng xinh đẹp liêu nhân.

Trong lòng Tuyết Linh Linh đang vô cùng hối hận, sao cô có thể bị hắn lừa gạt dễ dàng như vậy. Bây giờ, cô có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi được.

Tuy biết cô có giãy giụa như thế nào cũng vô ích, nhưng Tuyết Linh Linh vẫn kiên trì cố gắng muốn Bạch Tử Hàn buông ra. Tay cô lung tung mà vỗ hắn, chống đẩy đầu hắn ở trước ngực cô, một bên khóc thút thít một bên cầu xin hắn buông tha chính mình.

Nhưng mà Tuyết Linh Linh lại làm cái gì cũng không được. Bởi vì tay Bạch Tử Hàn giống như mang theo lửa nóng, đụng chạm đến đôi bạch thỏ trước ngực, làm cô càng thêm bị kích thích. Cả người Tuyết Linh Linh đều run rẩy, lửa nóng của hắn không chỉ làm thể xác và tinh thần cô run rẩy, cô chỉ có thể bất lực xụi lơ nằm dưới thân Bạch Tử Hàn. Đừng nói giãy giụa, đến sức lực nhấc tay lên cô cũng không làm nổi.

Tuyết Linh Linh luôn chống đẩy chọc giận hắn, nước mắt cô cùng khóc cầu xin trừ bỏ gia tăng hắn dục vọng, không bao giờ có thể làm hắn thương tiếc. Bạch Tử Hàn bá đạo lại hung hăng mà dùng chân đem hai chân cô tách ra, hắn ngang ngược cách một mảnh vải lót mà dùng cự vật chọc tiểu huyệt.

Vốn dĩ Bạch Tử Hàn chưa bao giờ làm việc này nên côn thịt màu sắc hồng nhạt sạch sẽ. Nhưng mà hắn kiềm chế nghẹn lại không phóng thích, quy đầu cương cứng sung huyết, thập phần làm người ta sợ hãi.

Hai mắt Tuyết Linh Linh trợn to lên, cô hoảng sợ nhìn côn thịt đáng sợ đang uy hiếp cô. Kích thước côn thịt to bằng nắm tay em bé, chiều dài khoảng mười tám cm, chỗ quy đầu còn có dịch nhầy chảy ra.

"Đừng... Đừng mà... Ô...  Ân... Anh đừng làm... vậy... Nha... A." Tuyết Linh Linh giống như thỏ con thanh thuần mà đáng thương cầu xin Bạch Tử Hàn. Nhưng mà cô nhu nhược như vậy chỉ đổi lấy lại là hắn càng dùng sức xoa bóp, gặm cắn liếm láp càng mạnh mẽ.

Chờ đến đôi vú to tròn trắng nõn bị hắn đùa giỡn xuất hiện đầy dấu vết xanh tím, đầu vú kiều nộn dính đầy nước miếng thì hắn mới bỏ qua. Bạch Tử Hàn đem tay một đường đi xuống, chạm vào vùng cấm mật huyệt của cô.

Bất mãn mà lột bỏ chiếc quần lót cuối cùng trên người Tuyết Linh Linh, Bạch Tử Hàn vứt xuống sàn không một chút thương tiếc.

Tuyết Linh Linh khẽ cắn môi đỏ, khóe mắt nước mắt lả tả rơi xuống, khuôn mặt một bộ miễn cưỡng nhu nhược.

Nhìn thấy cảnh đẹp trước mắt, Bạch Tử Hàn càng thêm đỏ mắt, hơi thở thô nặng. Chỉ thấy tiểu huyệt màu hồng phấn, không có lông tóc một chút, xinh đẹp quá mức. Ở giữa có chất lỏng trong suốt chảy ra, giống như một hoa hồng ướt át thấm nước.

Yết hầu hoạt động lên xuống, một tay Bạch Tử Hàn giữ chặt tay cô lại, hắn giống như bị mê hoặc mà dùng tay kia chạm vào nơi bí ẩn nhất của Tuyết Linh Linh.

Đầu tiên, đầu ngón tay chạm vào nhẹ nhàng, ôn nhu mà xoa xoa xung quanh.

"Đừng... Ô ô..." Hai mắt Tuyết Linh Linh lưu chuyển, mị ý mọc lan tràn, chiếc cằm tinh xảo hơi ngước lên, cô vừa thẹn thùng vừa đáng thương rên rỉ.

Nhìn dáng vẻ mị hoặc của Tuyết Linh Linh, Bạch Tử Hàn si mê mà đùa giỡn cô, ngay lập tức hắn càng muốn tàn nhẫn ức hiếp cô.

Cảm giác kích thích dần dần lớn, ở một đợt cảm giác xa lạ khoái cảm, Tuyết Linh Linh muốn mở miệng thét chói tai. Nhưng mà khi cô mở miệng, Tuyết Linh Linh chỉ có thể phát ra thanh âm nức nở đứt quãng.

Tuyết Linh Linh không muốn, nhưng cảm giác thật thoải mái lại khó chịu.

Trong đầu trống rỗng, hai mắt tràn ngập tình dục, tiểu huyệt càng chảy ra nhiều ướt dịch trong suốt.

"Anh sẽ chịu trách nhiệm với em." Bạch Tử Hàn thưởng thức thỏa mãn Tuyết Linh Linh làm giãy giụa vô vị. Hắn chịu không nổi mà gầm lên một tiếng, nhẫn tâm kéo chân cô qua, đem hai chân thon dài quấn quanh ở trên eo của hắn. Không có tiến hành hành động khuếch trương cái gì, hắn cậy mạnh xông tới trước, hung hăng xỏ xuyên qua tấm màng xử nữ mỏng, quy đầu xông thẳng đụng vào hoa tâm.

Quy đầu côn thịt đâm sâu chạm vào nơi sâu nhất bên trong tiểu huyệt, nhưng mà côn thịt vẫn còn một đoạn ở bên ngoài, Bạch Tử Hàn chưa dám cậy mạnh nguyên cây vào hết.

Tiểu huyệt gắt gao bao lấy dương vật Bạch Tử Hàn, hắn thoải mái giống như ở thiên đường.

Nhỏ hẹp âm đạo có tầng tầng lớp lớp bắt đầu co rút lại, xoắn lấy côn thịt Bạch Tử Hàn ngừng ở chỗ đó. Bên trong mật huyệt lại ướt lại nóng, kẹp dương vật hắn vừa đau vừa thoải mái, làm hắn muốn vũ khí đầu hàng ngay lập tức.

"A! Đau quá! Anh ra ngoài!" Phía dưới Tuyết Linh Linh giống như có gậy sắt xông thẳng vào, cắt thân thể của cô ra, vô cùng đau đớn. Cô bị đau mà nước mắt rơi như mưa, khuôn mặt do đau đớn mà nhăn lại vẻ mặt ủy khuất muốn đẩy Bạch Tử Hàn ra.

Nhưng mà vẫn bị đau quá, Tuyết Linh Linh theo bản năng ôm chặt lấy cổ Bạch Tử Hàn, hung dữ mà cắn bả vai hắn, giống như muốn truyền cơn đau lại cho hắn.

Bạch Tử Hàn mặc kệ bả vai bị đau đớn, côn thịt ở bên trong tiểu huyệt đứng im chờ đợi Tuyết Linh Linh thích ứng. Vẻ mặt hắn yêu thương nuông chìu mà hôn liếm láp nước mắt trên mặt cô. Hai tay cũng không nhàn rỗi, xoa bóp nhẹ nhàng trên xuống muốn cơ thể cô thả lỏng lại, thói quen vật cứng của hắn.

" Ân... A..."

"Anh mau đi...A... Ra ngoài...  Ân..." Sau một lúc bị tay Bạch Tư Hàn âu yếm đốt lửa, Tuyết Linh Linh không còn cảm giác đau đớn nữa. Thay vào đó là cảm giác khó chịu, ngứa ngứa muốn côn thịt hung hăng hoạt động lên. Cảm giác là như thế, nhưng ngoài miệng Tuyết Linh Linh vẫn chối bỏ, muốn hắn đi ra.

Bạch Tử Hàn chậm rãi ngước mặt lên, hai mắt che kín tơ máu nhìn chăm chú vào Tuyết Linh Linh. Bởi vì kiềm chế dục vọng quá mức, trên trán hắn gân xanh nhô ra, mồ hôi nóng bỏng mà rơi xuống dính trên ngực Tuyết Linh Linh.

Bạch Tử Hàn nghe tiếng rên rỉ của Tuyết Linh Linh trở nên càng ngọt nị liêu nhân, tiểu huyệt càng phân bố ra nhiều chất lỏng ái dịch. Hắn rốt cuộc cũng ý thức được tiểu huyệt của Tuyết Linh Linh đã sẵn sàng đón nhận hắn yêu thương.

Trong lòng Bạch Tử Hàn mừng rỡ, hắn xúc động ôm chặt lấy eo cô, phần hông rắn chắc lại hữu lực đẩy thẳng về phía trước.

Tiểu huyệt Tuyết Linh Linh chưa bao giờ bị ai khai phá nên khẩn trí, ướt nóng. Bên trong bao bọc côn thịt thô to lại hút lại đẩy, dính mị người. Hoa huyệt nhỏ hẹp ở Bạch Tử Hàn đột nhiên va chạm một cái, hoàn toàn đem căn dương vật thô dài bạo trướng hấp thụ, nuốt vào âm đạo khẩn hẹp.

Côn thịt hoàn toàn nguyên cây cắm vào tiểu huyệt Tuyết Linh Linh, quy đầu vào sâu đến mức đụng tới tử cung.

"A... Ân... A... Nha..." Bị dương vật cứng ngắc lại nóng hổi đụng tới tận sâu bên trong, Tuyết Linh Linh gần như mà hỏng rên rỉ nị người. Thanh âm mềm mại ngọt ngào, khiến Bạch Tử Hàn muốn hung ác va chạm làm cô bất lực nằm khóc.

—------------**********------------

Các tỷ tỷ xinh đẹp có thể ủng hộ em bằng cách fl và thả ☆ chương truyện giúp em nhé<3

Cảm ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ em nha. Thân ái✿◕ ‿ ◕✿

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...