Chương 6: CHƯƠNG 6: BÔI THUỐC (H)

"Đợi anh một chút." Sau khi bình ổn được cơn dục vọng, Bạch Tử Hàn thầm thì nói nhỏ bên tai Tuyết Linh Linh, xong mặc kệ cơ thể hắn trần truồng đứng dậy mà đi ra ngoài.

Tuyết Linh Linh cố gắng ngồi dậy, làn da kiều nộn trải rộng vệt đỏ xanh tím, toàn thân mỗi một chỗ đều có dấu vết. Có thể thấy được tình hình chiến đấu của ngày hôm qua và vừa rồi là kịch liệt bao nhiêu.

Thấy Bạch Tử Hàn không còn ở trong phòng, cô đứng dậy, bàn chân vừa đặt xuống sàn nhà giống như mì sợi mềm như bông, thân thể theo quán tính liền nhào về phía trước. Cũng may Bạch Tử Hàn vừa cầm chiếc khăn vào, thấy vậy liền tay mắt lanh lẹ đem cô ôm vào trong lòng ngực.

Thân thể Tuyết Linh Linh trần trụi liền ở ngay trước mắt, cảm xúc da thịt trên tay giống như tơ lụa mềm mại, ở trên còn có biết bao nhiêu dấu vết ái muội đếm không hết. Trong đầu Bạch Tử Hàn nháy mắt tự động nhớ tới hôm qua khuôn mặt cô khóc đến hoa lê dính hạt mưa. Tiếng nói mềm mại mang theo khóc nức nở cầu xin hắn buông tha cô, nhưng mà hắn lại làm lơ cô cầu xin, so với phía trước còn dùng sức mà điên cuồng tiếng vào bên trong.

Cô không biết chính mình dùng ánh mắt đáng thương và vô tội sẽ càng làm hắn kiềm chế không được, càng muốn hung hăng thao lộng cô.

Bạch Tử Hàn cười khẽ, biết Tuyết Linh Linh là bị hắn thao lộng nên chân mềm đi không nổi. Hắn vừa ôn nhu lại bá đạo bế cô lên, cả hai cùng nhau tiến vào nhà tắm.

Khuôn mặt tinh xảo đỏ bừng, Tuyết Linh Linh xấu hổ mà giãy dụa, tiếc là cả người cô không có sức lực nên vô ích. Bởi vì cơ thể quá nhức mỏi, cổ họng bị đau rát nên cô đành mặc kệ cho Bạch Tử Hàn ôm đi, cũng mặc kệ hắn muốn làm gì làm.

Ở bên trong, Bạch Tử Hàn hết sức chăm chú và tỉ mỉ để rửa sạch cơ thể Tuyết Linh Linh, từ trong ra ngoài đều bị hắn cọ kỹ càng. Hơi nước nóng lượn lờ, không khí vô cùng ái muội, cộng thêm người mình thích trần trụi ở trước mặt. Bạch Tử Hàn bị cô mê hoặc mà dưới thân lại phản ứng, cương cứng đứng thẳng lên.

"Anh anh anh..." Cảm giác sau mông có vật nóng hổi đâm, Tuyết Linh Linh đã trải qua thì làm sao không biết là vật gì. Hai mắt kinh ngạc mở to, cô sợ hãi co người lại muốn trốn đi.

"Em yên tâm, lần này anh sẽ không làm gì em đâu. Em đừng sợ!" Giọng nói do áp lực mà trở nên khàn khàn, Bạch Tử Hàn dùng một tay vuốt lưng cô như muốn an ủi. Thực sự hắn cũng rất muốn phác gục cô ngay tại chỗ, nhưng mà cô vừa phá thân nên hắn không dám làm nhiều. Nếu không thì hắn chắc chắn cô sẽ không bước xuống giường nổi.

Sau đó, Bạch Tử Hàn mềm nhẹ bế Tuyết Linh Linh, đặt cô lên chiếc giường.

"Anh làm gì? Đừng... Đau!" Cả người Tuyết Linh Linh run lên, muốn hắn tránh ra.

"Em ngồi yên ở đây, anh đi lấy thuốc." Bạch Tử Hàn nhíu nhíu mày, hắn tách hai chân của cô ra, thấy mật huyệt hồng nhạt đã sưng đỏ, cửa huyệt còn có một chút hơi hơi xé rách.

Tuyết Linh Linh ngoan ngoãn nằm trên giường, trong đầu bắt đầu suy nghĩ lung tung. Một lát sau, Bạch Tử Hàn liền cầm lọ thuốc đi tới, Tuyết Linh Linh còn thắc mắc sao trên du thuyền có thuốc này, chẳng lẽ hắn chuẩn bị sẵn luôn sao.

"A..." Thuốc mát lạnh bôi lên bên ngoài tiểu huyệt, Tuyết Linh Linh giật mình cong người lại, bị Bạch Tử Hàn nắm chặt lại, không cho trốn tránh.

Thoa bên ngoài xong, Bạch Tử Hàn đem thuốc mỡ bôi lên ngón tay giữa, sau đó đâm tiến vào tiểu huyệt cô. Ngón tay nhẹ nhàng lại ái muội thọc vào rút ra, không bao lâu liền nghe thấy bên trong mật huyệt phát ra tiếng nước, ngón tay cũng trơn trượt.

"Đừng... Nha... A..." Khuôn mặt Tuyết Linh Linh đỏ bừng, cô cầm lấy bàn tay đang làm loạn kia, không muốn nó tiếp tục tác oai tác quái.

"Ngoan ngoãn, anh chỉ bôi thuốc cho em thôi." Ngăn cản không có tác dụng, tay cô đã bị Bạch Tử Hàn bỏ ra.

Ngón tay ở trong cơ thể Tuyết Linh Linh tiếp tục thọc vào rút ra, ái dịch chảy ra càng nhiều, đều dính trên ngón tay của hắn.

Tuyết Linh Linh cực kỳ xấu hổ, cô khẽ cắn môi để tiếng rên rỉ không phải phát ra.

"Được rồi, thuốc đã thấm sâu vào bên trong, em sẽ nhanh hết đau." Giọng nói khàn khàn tràn đầy áp lực, ngón tay Bạch Tử luyến tiếc rút ra, ái dịch theo ngón tay chảy ra giống như sợi tơ.

Sau khi kết thúc, Bạch Tử Hàn lấy bộ váy bên cạnh, tự tay mặc vào cho cô, động tác vô cùng mềm nhẹ.

Trên bàn ăn.

Tuyết Linh Linh mềm mại tựa lưng vào ghế, cô vô lực mà há miệng ăn từng muỗng cháo do Bạch Tử Hàn đút. Thực sự cô bị hắn ăn hiếp đến sức lực đều không có một chút, nhấc tay nhấc chân đều là một cực hình, bởi vì cơ thể quá nhức mỏi.

"Bạch đại ca, Tiểu Nhi đâu rồi?" Vừa ăn cháo, Tuyết Linh Linh vừa nhìn hắn mà hỏi.

"Gọi anh là Tử Hàn, em quên rồi sao? Tiểu Nhi có việc nên đã về nước trước rồi! Trước khi đi, nó còn nhờ anh chăm sóc em nữa đấy." Bạch Tử Hàn ân cần tỉ mỉ dùng chiếc khăn lau vết cháo bên môi cô, hắn lấy ly sữa bò ở bên cạnh, đợi cô ăn xong rồi uống.

"A?" Tuyết Linh Linh bật thốt lên, trong lòng khóc không ra nước mắt.

Tại sao Bạch Tiểu Nhi về nước sớm sao không gọi cô đi cùng nha. Giờ để một mình cô lại cùng hắn, căn bản là dê vào miệng cọp, giao trứng cho ác nha.

Tuyết Linh Linh mếu máo, trong lòng vô cùng ủy khuất nhưng không dám ý kiến với Bạch Tử Hàn. Căn bản cô rất sợ hắn, tuy hắn sẽ không đánh gì nói nặng lời. Nhưng nhìn khuôn mặt nghiêm túc và một loạt hành động của hắn làm cô có chút run sợ, muốn bỏ chạy ngay lập tức.

Nhất là ánh mắt của hắn khi nhìn cô, giống như muốn lột sạch quần áo rồi ăn sống cô vậy, vô cùng đáng sợ.

"Tuy anh tới đây công tác, rất bận rộn. Nhưng mà đã gặp em thì anh sẽ dành thời gian để chơi cùng em. Em thấy được không?" Khuôn mặt lạnh lùng và hờ hững của Bạch Tử Hàn đã tan biến từ lâu, thay vào đó là biểu tình tràn đầy ôn nhu.

"Dạ vâng." Tuyết Linh Linh rất muốn từ chối, cô muốn xách vali bỏ chạy về nước ngay lập tức. Nhưng mà hiện tại cô không dám, cô sợ bản thân chưa kịp chạy trốn đã bị Bạch Tử Hàn nhốt ở trong phòng, không cho xuống giường rồi.

Mặc dù Tuyết Linh Linh cô ngây thơ nhưng lại không ngu ngốc nha. Nhưng mà cô rất nhút nhát và nhu nhược nên rất hay sợ hãi.

"Em có vẻ không được vui. Sao vậy? Là do ở cùng anh nên không vui sao?" Khuôn mặt tràn đầy ôn nhu, Bạch Tử Hàn dùng ánh mắt vô cùng nóng rực và nghiêm túc nhìn cô.

"Không... Không phải! Được ở chung với anh em rất vui! Thật sự!" Cố nở nụ cười thật tươi, Tuyết Linh Linh bị ánh mắt hắn uy hiếp mà rén đến gật đầu lia lịa. Trong lòng thì gào khóc khóc nức nở, ngoài mặt thì cô giả vờ cười gượng.

"Thế thì tốt!" Khẽ cười nhẹ nhàng, Bạch Tử Hàn hài lòng mà xoa xoa tóc cô. Sau đó hắn cầm ly sữa, để bên môi Tuyết Linh Linh, ý bảo cô mau uống.

Đợi xong hết, Bạch Tử Hàn cầm tay Tuyết Linh Linh, dắt cô ra khỏi du thuyền và đến resort dành cho giới thượng lưu ở trên đảo này.

Bởi vì thân mình còn đau và mỏi mệt, nên đi được vài bước thì Tuyết Linh Linh bị Bạch Tử Hàn ôm bế lên.

"Ha?" Tuyết Linh Linh bị giật mình, cô theo phản xạ dùng hai tay ôm chặt cổ hắn. Khuôn mặt vì ngượng ngùng mà đỏ bùng, chôn vào chỗ cổ hắn, trên người hắn tràn đầy hương thơm bạc hà rất thoải mái.

Cả Bạch Tử Hàn và Tuyết Linh Linh có nhan giá trị đều cao, hai người đi ngoài bãi biển đều thu hút sự chú ý. Nhưng bởi vì khí tràng của hắn quá mãnh liệt nên không có ai dám đến gần. Chỉ nhìn thôi là đã biết kiểu người mà bọn hắn chọc không nổi.

"Oa~ Ở đây thật đẹp nha!" Vừa tới khu resort, Tuyết Linh Linh bị không gian trang trí xinh đẹp hấp dẫn mà bật thốt ngạc nhiên.

Cô và Bạch Tiểu Nhi khi đến đây du lịch, cũng có vào ở resort đắt đỏ nhưng so với ở đây thì kém xa. Cũng bởi vì khu resort này phải có thân phận đặc biệt nên mới đăng ký được. Với thân phận của Bạch Tử Hàn thì đây là điều đơn giản.

—-----------------************-------------------

Xin lỗi mọi người, do em là một người khá bánh bèo nên đa số nữ9 trong truyện em viết đều có tính cách mềm mại huhuu

Em sẽ cố gắng thay đổi dần ạ:(((

Khả năng là bộ này sắp hoàn và sang bộ H khác hihiiii

Các tỷ tỷ xinh đẹp có thể ủng hộ em bằng cách:

👉🏻 Nhấn nút "Like"⭐ ở cuối mỗi chương truyện nha❤️

Cảm ơn các tình yêu luôn quan tâm và theo dõi em nha. Yêu cả nhà(✿^‿^)

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...