"Oa~ Thật đẹp nha!" Vừa bước vào phòng suite của resort, Tuyết Linh Linh choáng ngợp với sự xa hoa và xinh đẹp của căn phòng mà bật thốt lên. Bởi vì căn phòng được bố trí bởi nơi đẹp nhất của resort, khi nhìn qua cửa kính bên ngoài thì có thể thấy ánh sáng bình minh và hoàng hôn, vô cùng đẹp.
Không biết tại sao, Tuyết Linh Linh có cảm giác cô được Bạch Tử Hàn chăm sóc từng tí giống như bố chăm con vậy. Hắn đưa cô đi tham quan khắp nơi, hưởng thụ những nơi vừa xa hoa lại xinh đẹp.
Với một người có tính cách lạnh lùng và nghiêm túc như hắn làm cô khó thể tin được. Ban đầu Tuyết Linh Linh sợ hãi, đề phòng Bạch Tử Hàn rất nhiều. Nhưng qua vài ngày thì cô cảm nhận được hắn rất chân thành và chu đáo, không còn ép buộc cô làm chuyện ấy như hôm trước nữa.
Tuyết Linh Linh cũng dần dần bị Bạch Tử Hàn thuyết phục qua từng ngày, không còn sợ hãi khi đối mặt với hắn nữa. Thay vào đó, cô rất tự nhiên mà làm nũng với hắn, giống như tin cậy và ỷ lại hắn vậy.
Bạch Tử Hàn cảm thấy bản thân đang rất thoải mái và vui vẻ, ở trước đây, cảm giác này hắn chưa bao giờ có thể cảm nhận được. Từ một người khó gần như hắn, giờ giờ trở nên vô cùng săn sóc và ôn nhu.
Bạch Tử Hàn không phản cảm với sự thay đổi này của bản thân, ngược lại hắn còn cảm thấy vui thích. Cũng bởi vì hắn đã tìm ra được người định mệnh của đời mình, chỉ muốn bên cạnh và mang lại hạnh phúc cho cô mà thôi.
Nhìn dáng vẻ cười vui đùa giỡn, thoải mái bay nhảy của Tuyết Linh Linh, đôi mắt ôn nhu của Bạch Tử Hàn trở nên đen tối.
Xem ra thân thể của Tuyết Linh Linh đang rất khỏe mạnh, không có vấn đề gì. Mấy bữa giờ Bạch Tử Hàn cố gắng kiềm chế dục vọng bởi vì sợ thân thể cô ăn không tiêu. Bây giờ chắc là có thể chịu đựng được hắn yêu thương rồi, nếu như vậy thì hắn cũng không cần phải nhịn nữa.
"Em mặc bộ bikini này đi, xong rồi chúng ta đi bơi." Giọng nói khàn khàn đầy mê hoặc, Bạch Tử Hàn đưa một túi quần áo cho Tuyết Linh Linh, ánh mắt nhìn cô chằm chằm.
"Em biết rồi." Hai mắt sáng lấp lánh, Tuyết Linh Linh tươi cười vui vẻ, cầm lấy túi giấy và đi đến phòng khác để thay đồ. Bởi vì cô rất thích ngâm nước, nên khi nghe đến đi bơi là vô cùng phấn kích.
Tuyết Linh Linh vui vẻ quay mặt đi nên không biết Bạch Tử Hàn đang dùng ánh mắt giống như sói đói nhìn cô chăm chú, cô vẫn ngây thơ không biết gì.
Nhưng khi vào phòng tắm để thay đồ, Tuyết Linh Linh há hốc mồm nhìn mảnh vải mỏng toanh được cho là bikini ở trên tay.
Này, này căn bản không phải bikini để mặc hảo sao. Này quá sắc tình rồi!
Nuốt một ngụm nước miếng, khuôn mặt Tuyết Linh Linh đỏ rực vì xấu hổ, cả người trần truồng đứng đó mà không dám thay quần áo.
"Linh Linh, em thay xong chưa?" Đang lúc Tuyết Linh Linh ấp úng đứng đó không biết phải làm sao, thì bên ngoài có tiếng gọi thúc giục của Bạch Tử Hàn.
"Em... Em sắp xong rồi, đợi một chút."
"Ừ." Nghe tiếng bước chân của Bạch Tử Hàn đi xa, Tuyết Linh Linh oán giận nghĩ là do hắn giở trò rồi. Nhưng bởi vì cô nghĩ sẽ không có vấn đề gì nên lúc nảy, khi thay quần áo cô đã bỏ váy đang mặc vào chỗ ướt bẩn rồi, bây giờ có mặc lại cũng không được.
Suy nghĩ hồi lâu, Tuyết Linh Linh bị Bạch Tử Hàn thúc giục thêm lần nữa, cô cắn răng mà mặc bộ bikini mà hắn đưa.
Bạch Tử Hàn quần chiếc quần bơi ngồi trên ghế sô pha đợi Tuyết Linh Linh, bên trên là cơ ngực và bụng tám múi hoàn mỹ. Hắn cũng biết tại sao cô vẫn chưa thay đồ xong nên vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
"Em xong rồi, chúng ta đi thôi." Hai mắt nhìn khắp nơi mà không dám nhìn thẳng Bạch Tử Hàn, Tuyết Linh Linh chậm chậm đi tới, một tay che ở trước ngực, một tay che ở nơi bí ẩn.
Nghe được giọng nói của Tuyết Linh Linh, Bạch Tử Hàn ngước mặt lên nhìn cô. Khi hắn thấy được cảnh đẹp trước mắt, cổ họng căng thẳng, máu mũi như muốn phun ra. Thực sự chỉ nhìn thôi là hắn muốn đè cô ở dưới thân mà hung hăng yêu thương rồi, quá mê người, quá quyến rũ.
Bởi vì tay của Tuyết Linh Linh che lại cảnh đẹp, nhưng cô lại không biết che lại như thế càng mê hoặc người, làm hắn muốn bỏ tay cô ra để nhìn thấy cảnh đẹp kia cỡ nào mê người.
Làn da trắng nõn không có một chút tì vết, hai chân thon dài nõn nà, vòng eo con kiến và thêm bộ ngực tròn trịa lại to lớn, không chỗ nào là không đẹp.
Bởi vì ngượng ngùng nên trên má tràn đầy đỏ ửng, vừa xinh đẹp lại đáng yêu, khiến Bạch Tử Hàn có chút kiềm chế không được.
Bạch Tử Hàn ho nhẹ một cái, hắn biết cô xấu hổ nên không có chọc ghẹo gì, hắn sợ nếu cô thẹn quá hóa giận lại không đúng kế hoạch, nên hắn giả vờ như không nhìn thấy gì. Chỉ là dưới thân chiếc quần nhô ra lều trại quá thấy được, Bạch Tử Hàn tiện tay cầm lấy chiếc khăn cầm phủ chỗ dưới háng lại. Tạm thời hắn không muốn cô bị dọa sợ mà chạy trốn, dù sao mấy ngày nay hắn ăn chay đã chán rồi, giờ muốn ăn thịt ngay lập tức.
Tuyết Linh Linh bởi ngượng ngùng xấu hổ nên ánh mắt luôn né tránh nhìn ở chỗ khác, không dám nhìn Bạch Tử Hàn một chút nào. Cô biết hắn xấu xa đưa bộ bikini này để cô mặc, nhưng quá khó mở miệng mà oán trách hắn được, quá xấu hổ.
Hai người cùng đi tới bể bơi ở ngoài phòng, bởi vì tránh ánh mắt của Tuyết Linh Linh nhìn thấy vật nhô ra bên dưới. Bạch Tử Hàn đi phía sau, để lại bóng dáng thon dài cao lớn cho cô.
"Em ngồi đây uống nước một chút đi, anh xuống bơi lội trước rồi em xuống sau." Bạch Tử Hàn nói xong cũng không quay đầu lại, hắn đi xuống bể bơi, hắn muốn Tuyết Linh Linh thả lỏng một chút.
"Dạ vâng." Khuôn mặt Tuyết Linh Linh tràn đầy vui mừng, cô vội vàng gật đầu. Sau đó thấy Bạch Tử Hàn đi xuống nước, cô mới bỏ hai tay đang che nơi xấu hổ ra, ngồi xuống và uống một tí nước cam.
Lúc đầu Tuyết Linh Linh còn thấp thỏm không dám làm gì, qua vài phút thấy Bạch Tử Hàn vẫn luôn không chú ý, cô liền thoải mái ngồi phơi nắng ăn nho. Dù sao cũng còn sớm, đợi thêm chút nữa cô xuống bơi cũng không muộn.
Tuyết Linh Linh vô tư ngồi ăn nho, cô không hề biết ở nơi xa, Bạch Tử Hàn ánh mắt nóng rực thẳng nhìn cô, không bỏ qua mỗi một cử chỉ nào. Ánh mắt hừng hực ánh lửa, dương vật trong quần cương cứng đến nỗi muốn phá vỡ quần để thoát ra. Bạch Tử Hàn hơi thở dốc, ngâm trong nước mát nhưng hắn lại thấy trong lòng lửa nóng khó nhịn. Ở trong nước mát không làm dương vật mềm xuống, ngược lại càng thêm cứng rắn.
Mặc dù Bạch Tử Hàn không thấy rõ mỗi chi tiết, nhưng chỉ nhìn phía xa vậy thôi cũng khiến hắn cầm giữ không được rồi.
Không được, hắn sắp nhịn không nổi nữa. Nhưng mà chỉ thêm một chút nữa thôi, hắn phải cố nén.
Sau khi ăn uống thỏa mãn rồi, Tuyết Linh Linh mới bắt đầu bước xuống bể bơi.
Nước trong bể bơi mát lạnh làm Tuyết Linh Linh thoải mái mà hai mắt nhắm lại, cô tựa lưng vào thành bể bơi, hưởng thụ giây phút yên bình ở ngay lúc này. Mực nước sâu chỉ ngang vú của cô thôi, nên khi đứng, cảnh đẹp trước ngực toàn bộ nhìn thấu, không có chỗ nào che đậy.
Thấy Tuyết Linh Linh cuối cùng cũng chịu xuống nước, trong lòng Bạch Tử Hàn vô cùng vui mừng cùng vội vàng. Hắn từng bước từng bước đi tới chỗ của cô, nhẹ nhàng không phát một thanh âm nào...
—-----------------*************------------------
Em up chương này trước, chương sau đang viết nên lát xong em up lên sau nè.
Nam9 quá thủ đoạn, nữ9 tiểu bạch thỏ không thể trốn thoát được, chỉ có thể chịu thao thôiiiii
Cảm ơn các tỷ tỷ xinh đẹp luôn theo dõi và ủng hộ em nha. Yêu~~~
Bạn thấy sao?