Editor: Mei
Từ "ONLY" đi ra đã là một giờ sáng. Mọi người đều đã uống say, từng người từng người ôm bạn gái ra về.
Phó Thần An đêm nay cũng uống không ít, đi cùng anh, Quý Văn đương nhiên bị kèm cặp không được uống rượu. Kỳ thật, Quý Văn rất muốn nói cho anh biết, tửu lượng cô so với trước kia tốt hơn rất nhiều rồi, nhưng chạm đến ánh mắt lạnh lẽo hung ác đang trừng cô, môi run rẩy, vẫn là thôi đi.
Quý Văn gian nan đỡ người đàn ông đang say chuếnh choáng, thân hình cao lớn nặng trịch đè hết trọng lực lên người cô. Lôi lôi kéo kéo, dùng hết sức bình sinh mới nhét dược anh vào ghế phụ, cô ngồi vào ghế lái.
"Vợ ơi, hôm nay em đẹp lắm."
Quý Văn vưa mới thắt xong đai an toàn, người đàn ông mặt đỏ bừng bừng bên cạnh thế nhưng lại phun ra lời này.Khóe miệng gợi cảm hơi giơ lên, đầu lưỡi hồng hồng lơ đãng liếm liếm cánh môi, đôi mắt đen sâu cuốn hút phản chiếu cảnh đêm rực rỡ lấp lánh.
"Ầm" một tiếng, Quý Văn như muốn nổ tung. Người đàn ông này như thế nào mà uống say cũng có thể gợi cảm như vậy?
"Được rồi, được rồi, biết là anh xinh đẹp nhất, khó chịu liền ngủ một chút, rất nhanh sẽ về đến nhà." Quý Văn nghiêng người về phía anh, cười lải nhải.
"Không phải, em phải nói, anh rất tuấn tú, đàn ông không thể dùng "xinh đẹp" được." Cho dù say cũng không bỏ qua cho cô, thật đáng yêu.
"Câm miệng! Ngủ!" Thử vài lần vẫn chưa khởi động được xe, Quý Văn bực bội rống lên một tiếng.
"Vợ anh thật hung dữ." Khóe môi gợi cảm rũ xuống, đôi mắt ủy khuất mờ mịt cùng với khuôn mặt đỏ lên vì rượu, nhìn y như nam nhân bị vợ vứt bỏ.
Rốt cuộc cũng quen khởi động được Bentley, Quý Văn liếc mắt dịu dàng dỗ: "Là em không tốt, ông xã đẹp trai nhất, men nhất, rất có mị lực."
Kế tiếp chính là một đường trầm mặc, Phó Thần An yên tĩnh nhắm mắt, bắt đầu ngủ. Quý Văn lái xe rất cẩn thận, nắm chặt tay lái,mắt hạnh nhìn chằm chằm phía trước, không dám có chút lơi lỏng.
Cuối cùng cũng trở lại cửa biệt thự của Phó Thần An.
Quý Văn mở cửa xe, lay vai anh: "Phó Thần An,về đến nhà rồi, nhanh dậy vào nhà ngủ~"
Cô biết tửu lượng của anh, rượu tối nay, không đến nỗi làm anh say như chết, nhiều lắm là chuyếnh choáng một chút. Đoán chừng là liên tục tăng ca cả tuần nay nên mệt.
"Bảo bối, em thay đổi rồi, trước kia em rất dịu dàng." Người đàn ông mở mắt nhập nhèm, giọng nói khàn khàn mới vừa tỉnh ngủ, một câu đơn giản như là nỉ non kể tội.
"Được rồi, mệt mỏi liền vào nhà ngủ a~" Quý Văn thương tiếc.
"Không ngủ, chúng ta qua hoa viên bên kia một chút." Phó Thần An mới vừa ngủ dậy bị gió đêm thôi cho tỉnh ngủ, lôi kéo tay cô đi về hoa viên bên cạnh biệt thự.
Lúc này là hai giờ sáng, khu biệt thự xa hoa vốn tĩnh lặng, càng không có một bóng người.
Quý Văn nhìn tay bị anh dắt đi, buồn bực cùng nghi hoặc. Người đàn ông này vừa lúc nãy còn ngủ như heo đáng yêu như vậy, bây giờ đột nhiên nửa đêm còn đòi dạo hoa viên cái gì chứ?
"Phó Thần An, chúng ta trở về ngủ đi? Giờ đã muộn rồi, sáng mai lại qua đây dạo được không?" Cô gái nũng nịu, kỳ thật cô muốn nói là, hơn nửa đêm rồi, ánh đèn lờ mờ, dù hoa viên có đẹp tựa thiên tiên cũng không nhìn rõ đi,
"Không được!" Phó Thần An , kéo người về trước ngực ôm sát lấy cô, ở bên tai noi nhỏ: "Trước khi ngủ phải vận động chút đã, trợ giúp nâng cao chất lượng giấc ngủ, được không bảo bối?" bàn tay to ở hông cô bắt đầu chọc ghẹo.
Quả nhiên là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà, dù anh có uống say cũng không quên việc này, thật là.
Phó Thần An ôm cô ngồi xuống ghế phía sau gốc đại thụ, Quý Văn ngồi trên đùi anh. May mắn trước khi đến hội sở cô đổi một chiếc váy dài, lúc ngồi khóa trên đùi anh, váy dài che kín động tác hai người.
Mượn cồn và ánh trăng như thuốc kích thích, anh ôm lấy vòng eo mảnh khảnh, một tay giữ gáy, vội vàng hôn lên cái miệng nhỏ.
Nụ hôn kịch liệt như muốn đoạt đi hơi thở, bốn cánh môi quấn quýt, cơ khát mà hấp thụ nước bọt từ miệng đối phương. Đầu lưỡi thơm mềm với vào khoang miệng, ở bên trong miệng chòng ghẹo, đốt lửa. Phó Thần An khẽ cắn đầu lưỡi, cô tiến vào một chút anh lại cắn nhẹ, Quý Văn ăn đau, cào ngực anh trả thù, tay nhỏ bị anh nắm lấy sờ dọc theo cơ ngực rắn chắc chậm rãi đi xuống bụng dưới.
Hai cơ thể trẻ tuổi giao triền bên nhau, tiếng thở dốc trong màn đêm yên tĩnh càng thêm rõ ràng.
Quý Văn thuần thục cởi bỏ thắt lưng của anh, kéo khóa quần tây, từ trong quần tứ giác móc ra côn thịt sưng to cứng rắn, tay nhỏ như đang trấn an thú cưng, nhẹ nhàng vuốt ve.
Phó Thần An đang cật lực chịu đựng, dục vọng như muốn nổ tung, nhanh chóng thò tay xuống váy dài tuột quần lót của cô xuống. Bàn tay vội vàng xoa nắm mật huyệt, Quý Văn sớm đã động tình, bị anh xoa một hồi, thân dưới chảy nước không ngừng.
Thân thể khó nhịn vặn vẹo không ngừng, ở bên tai anh thổi khí: "Anh cho vào đi." Đầu lưỡi khẽ liếm tai anh, hơi thở ấm nóng quanh quẩn bên tai.
Phó Thần An nắm lấy eo nhỏ nâng cô lên, Quý Văn phối hợp vuốt ve đỡ lấy gậy thịt đang sưng cứng.
Eo nhỏ đột nhiên bị bàn tay lớn hạ xuống, "Phụt" một tiếng, côn thịt tiến vào lút cán.
"Aaa..." hai người sảng khoái cùng than nhẹ, trên ghế hai thân thể gắt gao ôm chặt lấy nhau. Anh cứ như vậy an tĩnh chôn sâu trong cơ thể cô. Bàn tay ôn nhu đem sợi tóc xõa trước mặt vuốt ra sau tai, vuốt ve da thịt trắng mịn trơn mềm.
Quý Văn áp đến lấp kín môi mỏng, đầu lưỡi linh hoạt tiến vào trong miệng anh. Môi nhỏ liếm láp môi anh, giống như đang ăn kẹo que vậy, đầu lưỡi lại cong lên trên đùa môi trên, khi lại đảo qua hàm răng anh.
Chân nhỏ đá giày cao gót rơi xuống đất, đạp lên tấm ván gỗ trên mặt ghế mượn lực đong đưa cánh mông hàm chứa vuốt ve gậy lớn.
Mật huyệt vô cùng ngứa ngáy, Quý Văn không ngừng gia tăng sức đảo lộng, làm côn thịt càng vào sâu hơn động đến nơi mẫn cảm cực điểm.
Phía dưới hai người ướt dầm dề, trong tiểu huyệt phấn nộn đang cắm một cây gậy thịt đang chậm rãi ra vào. Nhưng không được bao lâu, Quý Văn đã mệt đến không muốn động.
"Ông xã, đến lượt anh~." Tay nhỏ du tẩu đến trước ngực nam nhân, nhéo hai viên đậu trước ngực, móng tay còn xấu xa cào nhẹ.
Phó Thần An hít sâu một hơi, bàn tay to cũng ở ngực cô trả thù, dùng sức xoa bóp, dày vò hai vú lớn.
"Bảo bối, chỉ như vậy đã mệt rồi?" sủng nịnh mà phát vào mông cô.
Phó Thần An đỡ lấy eo cô, hông dùng lực ở mật huyệt gia tăng tốc độ, tựa hồ còn ngại tiến vào chưa đủ sâu, tay lớn nắm lấy hai mông đào, ép cô mở rộng hai chân, lại đỉnh côn thịt cứng rắn hung hăng cắm vào. Côn thịt ở trong lỗ nhỏ ra vào không ngừng, càng cắm càng sâu, càng nhanh càng tàn nhẫn.
Quý Văn ngồi trên đùi anh, ngửa đầu ra sau, cần cổ tạo thành đường cong duyên dáng, môi đỏ ướt át không ngừng rên rỉ.
Quý Văn cảm thấy tiểu huyệt chính mình như bị một cây gậy gộc nóng bỏng hung hăng xé rách, mỗi lần đi vào càng đỉnh vào sâu hơn, ép buộc từ thân thể đến linh hồn đều thuần phục.
Bị thao tới đầu óc mơ hồ, thân thể sảng tới tê dại. Hai chân nhỏ tự độg quấn lên vòng hông tinh tráng, giống như cây tơ hồng quấn lấy cây xanh, chỉ lo quấn chặt lấy anh, sợ trong lúc mơ màng côn thịt bị rút ra.
"AA... Ưmmm.. Ông xã,... còn muốn.. nữa..." Quý Văn hạ thể co rút, tầng tầng mị thịt sưng đỏ siết chặt lấy côn thịt. Mới rời khỏi một phân, huyệt thịt lại tiến hút vào một phân.
"Ngoan... bảo bối, thả lỏng một chút. Anh đều là của em." Phó Thần Anh bị cô quấn chặt cả người, cố nén bắn, kiên nhẫn dỗ dành, người anh em đã rất lâu không được ăn thịt, chịu không nổi cô lăn lộn.
Duỗi tay thâm nhập vào nơi giao hợp giữa hai người, ướt át lan tràn. Anh xoa vuốt viên trân châu, một tay khác từ dưới váy tiến thẳng một đường đẩy cao áo ngực, da thịt chạm da thịt, thân mật khăng khít nắm lấy một bầu vú. Núm vú mẫn cảm bị đùa bỡn, lại bị xoa niết, còn bị trêu đùa ấn lún vào nãi thịt, hai ngón tay kẹp lấy âu yếm.
"Ưm... Đừng như vậy..." Quý Văn cả người tê dại vô lực.
Tiểu huyệt bị cô thịt lớn căng ra, âm đế bị tay anh đùa bỡn, một đôi vú lớn trước ngực cũng bị xoa bóp.
Quý Văn mặt đỏ hồng, hai mắt mê ly, nước mắt lưng tròng.
"Ông xã, nhanh lên... thao em..."
Anh tuy rằng đang chậm rãi triền miên cũng có thể mang lại cho cô tràn đầy khoái cảm, nhưng Quý Văn vẫn thích cảm giác anh ở bên trong cô va chạm mãnh liệt, loại va chạm này cho cô cảm nhận được sự tồn tại chân thật.
"Tiểu dâm phụ thèm khát như vậy? Xem ra anh làm em ít quá, tiểu huyệt chưa hài lòng."
Phó Thần An nhéo eo cô, mãnh liệt va chạm. Nhướn hông, dùng sức mà đảo lộng, đâm thọc, mỗi lần đều cắm đến nơi sâu nhất trong thân thể, mỗi cú nhấp hông đều cắm vào lút cán, chỉ hận không thể đem hai viên tinh hoàn cũng nhét vào trong.
"A... Thoải mái... Nhẹ...Nhẹ chút..." trên chiếc ghế dưới bóng cây lớn, hai thân thể nam nữ quấn lấy nhau không rời. Người đàn ông đỡ eo thon trên dưới vuốt ve, cô gái không ngừng rên rỉ.
"Phụt...Phụt..." tiếng pít tông kích thích đến cực điểm, côn thịt không khống chế mà xông thẳng vào, nơi hai người giao hợp tràn đầy dịch đục bị đánh thành bọt, trứng dái theo tiết tấu va chạm đánh vào kiều mông đỏ hồng một mảnh.
Váy dài kéo lên đến bụng, áo ngực đã bị cởi bỏ, đôi vú lớn theo tiết tấu côn thịt thọc vào rút ra đong đưa mãnh liệt, cách một lớp váy đánh vào lồng ngực cường tráng.
Quý Văn rướn người lên, sắp không thể chịu nổi loại sướng khoái điên cuồng này, hai vú nặng trĩu rung lắc làm cô khó chịu. Tay nhỏ ôm chặt lấy đầu anh, đem đôi vú lớn ép chặt vào mặt người đàn ông.
Người đàn ông cách váy, một ngụm chuẩn xác cắn vào núm vú cô, nước bọt làm ướt váy mỏng, lộ ra núm vú đang dựng đứng.
Mật huyệt bị nong căng ra lại rất trướng, nhưng côn thịt nsng brng vẫn ở trong thọc ngoáy mãnh liệt.
"Ưmmm... không được... muốn tới..." Quý Văn chỉ cảm thấy sâu trong mật huyệt tê mỏi vô cùng, lại một trận sướng khoái cực điểm theo từng cái nhấp hông của anh, sóng sau xô sóng trước càng ngày càng sảng. Đầu óc còn xót lại chút lý trí cũng theo từng cái thao lộng không còn một mảnh.
Phó Thần an thở nặng nề, trong mắt hằn đỏ, dương vật ra sức đảo lộng lỗ nhỏ, hung hăng nghiền áp, như muốn xé rách huyệt nhỏ mới bằng lòng bỏ qua.
"Từ bỏ... A... Chậm chút... Xin anh... A..." một câu bị đâm phá thành mảnh nhr, tiếng rên rỉ không ngừng. Quý Văn không chút để ý đến xung quanh, hoàn toàn chìm đắm vào dục vọng.
Cảm nhận được mị thịt bao vây lấy côn thịt đang không ngừng co rút, người đàn ông cũng mãnh liệt ra vào không ngừng. Âm thanh giao hợp dâm mĩ cùng tiếng thở dốc giao triền, hai thân thể gắt gao ôm lấy nhau, cùng lên đỉnh.
Ôm nhau bình ổn một hồi lâu, dục hỏa trong người mới dần được áp xuống. Sau một trận triền miên, thể xác và tâm hồn hai người đều được thỏa mãn.
"Về thôi~" Quý Văn nũng nịu nói, tay nhỏ vuốt lại mái tóc ngắn bị mình cào loạn, chỉnh lại áo sơ mi cho anh.
"Ừm" Người đàn ông kéo lại áo ngực cài cẩn thận cho cô, rút ra côn thịt đã mềm xuống một nửa vẫn đang chôn sâu trong mật huyệt, miệng huyệt không ngừng chảy ra tinh dịch cùng dâm thủy của hai người.
Quý Văn định từ trên đùi anh đứng lên, lại bị anh ấn xuống.
"Ngoan, anh ôm em về."
Một hồi kịch liệt qua đi, Quý Văn mặt vẫn còn hồng rực, chân đã mềm nhũn. Cũng không kiên trì nữa, duỗi tau ôm cổ anh, mật huyệt lại lần nữa nuốt lấy côn thịt.
Phó Thần An cầm giày cao gót của cô, bàn tay còn lại đỡ lấy mông cong, kéo phẳng lại quần tây, côn thịt thô lớn vừa được thỏa mãn từ khóa kéo quần tây thò ra được huyệt dâm gắt gao hàm chứa. Chân nhỏ quấn lấy hông anh, làn váy dài buống xuống, căn bản bên ngoài sẽ không nhìn thấy sự tình bên trong.
Từ hoa viên về biệt thự cũng chỉ một đoạn đường ngắn, xong việc cũng hơn ba giờ sáng, không có một bóng người.
Theo mỗi bức chân của anh, Quý Văn cảm nhận rõ cự vật ngủ say trong cơ thể tựa như đang từng chút thức tỉnh. Bắt đầu dần dần trướng lớn, huyệt nhỏ bị căng ra có chút khó chịu.
"Sao nó lại lớn nhanh như vậy~" Cái miệng nhỏ kề sát tai anh, thấp giọng thì thầm đùa giỡn.
"Tại nó đói bụng, vừa rồi chưa ăn đủ, lát nữa về nhà, làm phiền bảo bối vất vả đút nó ăn no~." Phó Thần An thấy cô có tâm tư đùa giỡn, nâng mông cong lên, đi một đoạn liền ấn xuống. Cự vật mới vừa thức tỉnh chính là đang vận sức chờ phát động, chuẩn bị chiến đấu~~~
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn thấy sao?