Editor: Mei
Về nước được hai tháng, Quý Văn còn chưa gặp lại hết các bạn cũ. Cô từ nhỏ đã xinh đẹp, tính cách hướng ngoại, giao tiếp cũng được lòng mọi người cho nên nhân duyên đặc biệt tốt, bất luận nam nữ đều thân thiết.
Tối thứ sáu cùng Phó Thần An lăn lộn đến sáng, thứ bảy ngây ngốc ở biệt thự của anh ngủ một ngày.Tiếu Trạch Vũ gọi điện tới hẹn chủ nhật đi leo núi, có hẹn thêm cả bạn học cũ.
Quý Văn đã mấy năm không gặp lại bạn cũ, lòng tràn đầy hứng thú.
Phó Thần An sau đó nhân cô hội đòi cô chủ động hôn kiểu Pháp nhiều lần mới đồng ý chủ nhật thả cô đi. Nhưng điều kiện không được hái hoa bỏ cây, trêu hoa ghẹo nguyệt. Người phụ nữ của anh thu hút rất nhiều ong bướm.
Trước kia khi còn ở bên nhau, mỗi lần cô ra ngoài một mình, anh đặc biệt lo lắng. Sợ cô bị tên thối tha khác bắt đi mất.
"Biết rồi, Phó tổng. Anh xem em mặc đơn giản như này, sao có thể có người chú ý chứ." Quý Văn mặc áo thun trắng cùng quần cao bồi, giày cao bổi đen, vui vẻ xoay một vòng trước mặt anh.
"Ừm, được rồi. Đi thôi." Phó Thần An mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm lên túm tóc đuôi ngựa của cô. Trang điểm thanh thuần, hoàn toàn nhìn không ra cô gái 27 tuổi.
Nhưng như vậy cố tình sẽ gợi lên ham muốn chinh phục của đàn ông. Phó Thần An cố nén lại ham muốn đem cô lột sạch giữ lại trong nhà, cầm balo lên nhét vào ngực cô, đem người đẩy ra ngoài.
"Phó Thần An. Quỷ ấu trĩ ." Quý Văn bép miệng, trừng mắt nhìn cách cửa dày khép lại, vui vẻ đi ra cổng biêt thự.
Tiếu Trạch Vũ đợi ở cửa đã lâu nhìn người đi ra mặt đầy cảnh xuân. Không khỏi trên chọc :"Sắc mặt hồng nhuận như vậy, Phó thiếu sợ là phải cống hiến không ít tinh lực~" Ngữ khí ái muội cực kỳ.
Quý Văn không thèm để ý đến hắn, mở cửa ghế phụ ngồi vào: "Tao nói này Tiếu Trạch Vũ, ông xã nhà mày gần đây không cho mày ăn no à? Sao miệng lại chua như vậy?"
Vừa dứt lời, ánh mắt người bên cạnh liền ảm đạm. Không khí nháy mắt an tĩnh.
Quý Văn liền cảm thấy chột dạ. Gần đây cô chỉ lo quấn lấy Phó Thần An, ít khi để ý tới hắn.
"Bọn mày... Làm sao vậy?" hạ nhỏ giọng, Quý Văn ngập ngừng hỏi.
"Văn Văn, bị mày nói đúng. Tao chính là thiếu thao." Tiếu Trạch Vũ bỗng nhiên trầm xuống, lại lần nữa mở miệng.
"Lâm Diễm ngủ cùng những người khác rồi." Bàn tay đang nắm vô lăng tựa hồ thấy được gân xanh.
Quý Văn trong lòng rơi lộp bộp, nghiêng mắt nhìn lão Tiếu hai mắt thâm quầng, lộ ra một chút phẫn nộ cùng bất đắc dĩ, lại có chút tự giễu.
"Vậy mày còn thích hắn không?" Duỗi tay phủ lên bàn tay trấn an. Kỳ thật 4 đứa bạn thân, cô cùng Tiếu Trạch Vũ xem như thân nhất. Có lẽ bởi vì khác giới, nó lại thích đàn ông, cho nên nói chuyện phiếm với nhau cũng không kiêng nể gì.
Sửng sốt vài giây, Tiếu trạch Vũ đầy chua xót: "Thích! Đương nhiên là thích! Tên đàn ông thối tha, dạy dỗ lâu như vậy, sao có thể chắp tây dâng cho người khác."
"Ừm. Nếu còn yêu, thì đừng dễ dàng từ bỏ."
Lời an ủi nhưng cũng giống như nói cho chính mình nghe. Nếu lúc trước cô không giận dỗi bỏ đi, cô và Phó Thần An hai người sẽ như thế nào?
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn thấy sao?