Chương 39: 🍑 Chương 38: Em gái muốn ăn kẹo que

Editor: Mei

Phó Thần An một đường bão táp nhấn chân ga, mười lăm phút sau đã đến dưới chung cư nhà Quý Văn. Cố nén tức giận đang trực dâng trào, lấy chìa khóa trong túi ra, nhanh chóng mở cửa.

Phòng khách tối đen, "Bang" một tiếng thô lỗ mở tung cửa phòng ngủ, chỉ thấy đèn đầu giường hắt lên ánh sáng vàng dịu, trên giường là người phụ nữ làm cho anh tinh thần hoảng loạn.

Đang ngủ mơ màng, cửa phòng ngủ đột nhiên bị mở ra, Quý Văn cáu kỉnh xoa mắt nhập nhèm.

"Sao anh lại đến."

Phó Thần An âm trầm "Phanh" mở tung cửa phòng tắm, ánh mắt như tia laser quét qua một lần, lại mở cửa tủ quần áo, kéo rơi hết quần áo xuống đất. Quay đầu lại kéo người trong chăn ra, duỗi tay đẩy cao váy ngủ.

"Ông xã, anh làm sao vậy?" Quý Văn đã tỉnh táo lại, theo ánh đèn mờ phát hiện người đàn ông này sắc mặt trắng bệch, gân xanh trên trán nổi lên. Quanh thân đều là khí lạnh.

"Đến kiểm tra đồ có bị người ta dùng trộm không."

Môi mỏng vô tình phun ra câu chữ khiên người ta buồn lòng.

Vừa dứt lời, quần lót màu đen bị người đàn ông kéo xuống, đường đi khô khốc nháy mắt bị hai ngón tay cắm vào.

"A... Đau quá... Phó Thần An, anh điên rồi." Đọt nhiên bị cắm vào Quý Văn đau ứa mồ hôi lạnh, giọng nói vô cùng tức giận. Bị anh khó hiểu mà tàn khốc nói lời vô tình, hạ thể bị cắm vào bất ngờ, đau đớn vô cùng, sắc mặt trắng bệch.

"Đúng vậy, anh điên rồi. Chính là bị em ép đến điên." Phó Thần An cắn chặt răng, giọng nói trầm xuống, giống như giọng nói vang lên từ địa ngục.

Anh không quan tâm huyệt đạo khô khốc mà cứ đi vào. Bên trong mật huyệt khô ráo cực kỳ thít chặt. May mắn, không có dấu vết của tên khốn nào khác.

"Đêm tối đi uống rượu còn chạy tới đây phát điên cái gì?" Người đàn ông lao đến lấp kín cái miệng nhỏ, môi lưỡi toàn mùi cồn. Tên khốn này vậy mà say rượu lái xe? Quý Văn thầm mắng chính mình ngu ngốc, hắn đối với cô như vậy, mà cô còn lo hắn say rượu lái xe nguy hiểm.

Phó Thần An giống như nổi điên, đột nhiên xé áo ngủ của cô, cúi đầu cắn xé mềm mại trước ngực. Không như những lầ trước là triền miên khiêu khích, lần này là cắn xé tàn nhẫn. Sau một hồi day mút ngoạm cắn, đầu lưỡi lại cuốn lấy đầu vú đáng thương đang dựng thẳng, ôn nhu mút vào.

"Đau... Anh làm sao vậy? A..." Quý Văn bị hắn đối xử thô bạo, người đàn ông này rất ít khi như vậy, từ trước tới nay anh đều dịu dàng với cô. A~ trước đây có vài lần, đều là khi anh thấy cô đi cùng người đàn ông khác!

Quý Văn đã nhớ ra, lúc chiều nay khi xuống núi cô bị trật chân, đau ứa mồ hôi, Tiếu Trạch Vũ có việc phải xuống núi trước, là một bạn nam trong đoàn đã ôm cô xuống núi.

Phó Thần An không phải là...

"A....." Quý Văn đang chìm đắm trong hồi ức, côn thịt thô bạo không thèm quan tâm, trực tiếp cắm vào, làm cô đau đến mặt trắng bệch. Lối vào chưa đủ ướt át lại bị vật thô to xâm lấn, Quý Văn sợ hãi lùi người về sau.

Chân lại bị anh bắt lấy, bắt chân cô quàng lên hông anh, côn thịt càng tiến sâu vào. Bàn tay to không chút thương tiếc xoa vú lớn. Thô bạo dày vò đủ mọi hình dạng, dương vật ngâm trong mật huyệt cũng nhanh chóng đĩnh động.

Anh hoàn toàn không phải dịu dàng như hàng ngày, đây chcisnh là thô bạo. Nhưng Qus Văn đáng chết lại phát hiện, khi anh thô bạo mà đâm cắm, mật huyệt lại tiết ra từng đợt nước dâm.

"Ưm... A... Nhẹ...Chậm chút..." Quý Văn bị anh mãnh liệt va chạm, thân thể không ngừng rụt về phía sau. Côn thịt như có một tầng lửa nóng ra sức đẩy mạnh đem các nếp thịt gấp trong hoa huyệt căng ra hết cỡ. Cô gái dưới thân không ngừng rên rỉ không biết vì vui sướng hay thống khổ.

"Đâm chết em, tiểu dâm phụ, lỗ nhỏ một khắc không có dương vật liền không ngoan?"

Phó Thần An ngoan độc mở miệng, chỉ lo phát tiết trên người cô, thọc vào rút ra điên cuồng. Trong phòng toàn là tiếng rên rỉ cùng tiếng thở dốc.

"A... Anh lại làm sao nữa.."

Phó Thần An đột nhiên rút dương vật dữ tợn ra, quy đầu cực lớn còn đang nhỏ giọt chất lỏng của hai người. Nháy mắt huyệt nhỏ bị trống rỗng, Quý Văn ngứa ngáy khó nhịn đong đưa mông. Phó Thần An đen mặt, lật úp cô, đem Quý Văn ấn ngã trên giường tư thế sỉ nhục. Đỡ côn thịt đang căng cứng, lần nữa đi vào.

"Quý Văn, CMN sao em lại dâm như vậy" Tay to đánh xuống mông thịt, xoa bóp đem hai cánh mông mở ra đến cực hạn.

Côn thịt đỏ tím ra vào nhanh như máy đóng cọc, động tác hung bạo, côn thịt mỗi lần đâm vào đều làm xương mu anh đập vào mông cô,phát ra âm thanh làm người đỏ mặt tai hồng.

"Phó Thần An... anh... lại hiểu lầm... cái gì?...A... Thoải mái... Áaa..."

Nhìn sắc mặt khác thường của anh, trực giác hẳn là anh đã biết chuyện chiều nay, nhưng cô cũng đâu có sai.

Quý Văn bị anh đè sấp trên giường tư thế chổng mông cực kỳ nhục nhã, cô không khống chế được quay đầu nhìn người đàn ông tăm tối hung ác phía sau.

"Ưm..." tiểu huyệt đã chảy nước sốt tràn lan, từng đợt điện lưu từ mật huyệt truyền đến toàn thân, cả người cô co giật vui sướng. Quý Văn không khống chế được khoái cảm, xoắn chặt tiểu huyệt, toàn thân sảng khoái đến từng lỗ chân lông cũng đang run rẩy.

"Hiểu lầm? Em ở dưới thân anh, bị chơi đến vui sướng còn ngu ngốc nghĩ đến thằng khốn khác?" Phó Thần An mắt hằn tơ máu, gương mặt anh tuấn sớm đã bị tình dục cùng lửa giận thiêu đốt.

Hung ác đâm thọc thêm hơn chục cái nữa, hai bộ phận sinh dục như dính liền vào nhau. Anh nắm lấy mắt cá chân cô, nâng một chân lên.

"Á... Đau... Chân đau. Phó Thần An, CMN anh khốn nạn." Nháy mắt cơn đau như muốn xông lên tận tim, Quý Văn òa khóc.

Từng tiếng khóc kéo người đàn ông đầu óc hỗn loạn phút chốc trở nên thanh tỉnh.

"Em sao vậy?" âm thanh run rẩy lo lắng

"Hức!...Anh khốn nạn. Đồ đểu cáng. Anh muốn bẻ gãy chân em. Huhuhu..."

Quý Văn đau đến không còn chút huyết sắc, toàn bộ lực chú ý đều tập trung vào mắt cá chân không thể động đậy.

Phó Thần An vội vàng rời khỏi mật huyệt. Quỳ gối nhìn mắt cá chân sưng đỏ, còn lưu lại mùi rượu thuốc.

Chân sao lại thế này?" Giọng nói trầm khàn, nhìn chân cô đã sưng thành cái móng heo, trong lòng vô cùng đau xót, tức giận cùng hối hận.

"Không cần anh quản." Chịu đựng đau đớn, Quý Văn bực tức chưa hết tuiur thân. Huyệt đạo đột ngột hư không đang không ngừng chảy ra chất lỏng, cô ngượng ngùng kẹp chặt hai chân, không muốn anh nhìn thấy bộ dạng quẫn bách này.

Phó Thần An đương nhiên thấy động tác nhỏ của cô, cười nhẹ một tiếng.

"Bảo bảo ngoan, nói cho anh biết, sao lại bị thương? Anh thưởng kẹo que~" ngữ khí ai muối sắc tình.

Đến hiện tại, Phó Thần An đã hiểu được bức ảnh kia.

"Hừ~ Có phải từ đấy lòng anh thấy em là loại người cơ khát khó nhịn, một ngày không có dàn ông liền không chịu được?"

Anh bỗng chốc ngẩn ra, xem ra cô một chút cũng không hàm hồ, nhìn thấu mọi chuyện.

Náo loạn một hồi, Phó Thần an tự biết mình đuối lý, nhưng trong khoảng thời gian ngắn lại không thể bỏ mặt mũi xin cô tha thứ.

Xoay người xuống giường lấy di động trong quần tây, mở bức ảnh Đường Hạ Nam gửi.

"Nếu em là anh, nhìn thấy ái loại ảnh chụp này, sẽ không có phản ứng gì sao? Em bảo anh phải vui vẻ hay khổ sở đây." (còn anh để gái ngồi lên đùi chưa bị chụp thoiii J)

Mắt hạnh liếc ảnh chụp, hơi giật mình, cô mặt đỏ bừng bị một người đàn ông ôm trong ngực. Là ai nhìn cũng sẽ hiểu lầm.

"Đó là vì em bị trật chân, Tiếu Trạch Vũ về trước rồi, mới..." càng nói càng không tự tin. Cô có nên vui vẻ không, người đàn ông này nhìn thấy ảnh chụp, sốt ruột điên cuồng mà chạy đến. Tuy rằng có hơi thô bạo, nhưng cũng vì quá ghen đi~

Quý Văn Giải thích một phen, lại nghĩ tới sáng nay trước khi ra cửa Phó Thần An đã dặn không được trêu hoa ghẹo nguyệt

"Em và anh ta thật sự không có gì, chỉ ôm em xuống núi mà thôi." Quý Văn sốt ruột thậm chí muốn giơ tay lên thề, bị anh cản lại.

"Được rồi, ai bảo anh lại yêu bà xã vạn người mê như vậy chứ." Phó Thần An giữ cái gáy cô mổ mổ xuống môi mềm.

He~ Bảo bối thật sự quá ngây thơ. Phó Thần An vì lật ngược được tình thế mà đắc ý. (Sư bố nhà anh. )

"Chân rất đau sao? Anh đưa em đi bệnh viện." Bỗng nhớ tới cái móng heo, khuôn mặt tuấn tú lại nhăn chặt, cẩn thận xoa vuốt chân cô, khong ngừng thổi khí.

"Ưm, vẫn tốt. Tối em đã đi khám rồi. Bôi thuốc, uống thuốc đúng giờ là được."

Quý Văn nhìn người đàn ông trần trụi đang nằm bên chân cô, cẩn thận thổi chân cho cô, trong lòng mềm nhũn.

Ánh mắt liếc xuống vật giữa hai chân anh đã hơi mềm xuống, mà mật huyệt cô trống rỗng khó nhịn, muốn anh lấp đầy.

"Ông xã~~" tay trắng nõn trườn xuống âm hộ nhẹ xoa, miệng không ngừng rên rỉ.

Bên tai từng trận rên rỉ, đánh thức cự vật mơ màng muốn ngủ thức tỉnh, lại oai dũng ngẩng đầu.

Phó Thần An tránh cái chân đau của cô, nâng một cái chân khác, mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm hoa huyệt.

"Bà xã, em gái muốn ăn kẹo que sao?"

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...