Edit: Dờ
Toán Tử họ Ngụy, tên là gì thì không còn nhớ nữa. Anh ta xuất thân từ một hộ nghèo ở vùng gần ngoại thành. Lúc anh ta mới được sinh ra thì cuộc sống vô cùng bấp bênh, cha mẹ dẫn anh ta vào trong thành để xin ăn. Mùa đông đi qua, một người chết đói, một người chết rét, chỉ còn lại một mình anh ta sinh sống giữa một đám ăn mày.
Đại Sư đã nhặt được Toán Tử khi anh ta lên bảy tuổi.
Trước kia Đại Sư là người của Khâm Thiên Giám trong hoàng cung, ông ấy từ quan về quê trước khi vương triều sụp đổ. Đại Sư nhặt được Toán Tử trong một ngôi miếu hoang đổ nát, lúc ấy Toán Tử đang tranh giành một bát canh thịt chó với một con chó mực. Có vẻ như con chó mang điềm gở, Toán Tử sống cùng con chó ấy cũng bị nhiễm tà tính.
Đại Sư hỏi Toán Tử có chịu đi theo ông ấy không, Toán Tử lắc đầu. Đại Sư không bỏ cuộc, ông ấy ở lại ngôi miếu ấy một thời gian.
Sau khi ăn canh thịt chó không bao lâu, con chó mực kia đã chết. Trên người nó không hề có một vết thương nào cả, chỉ là một đêm trôi qua, ngày hôm sau nó không còn thở nữa.
Đại Sư bảo đó là báo ứng, đồng loại ăn thịt nhau là trái với ý trời.
Toán Tử tỏ ra ngờ vực, ông không thấy người ăn thịt người ư, tại sao mà họ không bị báo ứng?
Đại Sư nói, rồi sẽ tới thôi.
Đại Sư lại hỏi Toán Tử có chịu đi theo ông không, lần này Toán Tử đồng ý.
Toán Tử là một thiên tài, chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, anh ta đã học được tất cả ngón nghề của Đại Sư, đặc biệt là thuật bói toán. Bắt đầu từ quẻ bói đầu tiên, anh ta chưa từng bói sai bao giờ.
Thiên tài và nhân tài không giống nhau, nhân tài không bao giờ có thể trở thành thiên tài. Từ xưa đến nay đã có không biết bao nhiêu người dừng bước trước cách biệt về tài năng thiên bẩm để rồi ôm hận trong lòng, chết không nhắm mắt.
Nhưng Đại Sư rất lo lắng cho Toán Tử.
Nghề bói toán có một câu tục ngữ, đó là "mười quẻ chín linh". Tiết lộ quá nhiều thiên cơ sẽ bị trời phạt, một quẻ không linh nghiệm ấy là đường lui cho chính mình.
Đại Sư nói với Toán Tử, trừ khi con tìm được quẻ không linh ấy, nếu không thì con chẳng còn sống được bao lâu nữa đâu. Chính là bởi ông trời đố kỵ với người tài, trời cao không thể dung chứa những người quá giỏi giang.
Toán Tử cảm thấy chẳng sao cả, cái gì mà trời cao ghen ghét người tài, chẳng qua chỉ là lời thẹn quá hóa giận mà thôi. Anh ta muốn mọi quẻ bói của mình đều phải linh nghiệm, mặc kệ có sống lâu sống thọ hay không.
Không lâu sau, tiểu vương gia của Thuần Thân Vương Phủ xảy ra chuyện, Vương phủ cho người tới mời Đại Sư xuống núi. Khi còn ở trong cung, Thuần Thân Vương Phúc tấn từng cứu Đại Sư một mạng, cho nên bất kể ra sao thì Đại Sư cũng phải trả lại món nợ này.
Đại Sư dẫn theo Toán Tử xuống núi, không lâu sau đó thì tìm được một đứa trẻ tên là Lâm Nguyễn. Đại Sư mang theo Lâm Nguyễn bên mình, bắt đầu sửa số mệnh cho nó và vị vương gia trong Vương Phủ. Ông ấy trói buộc số mệnh của tiểu vương gia lên người Lâm Nguyễn, để cho Lâm Nguyễn chia sẻ tai họa với tiểu vương gia, còn tiểu vương gia thì mượn phúc phần của Lâm Nguyễn.
Đại Sư bận làm việc, Toán Tử không có việc gì để làm nên đã bói cho thằng nhóc ấy một quẻ. Quẻ bói ấy nói rằng số mệnh của hai người tương khắc với nhau, cho dù hai người chỉ đơn giản là lướt qua vai nhau thôi cũng rất có khả năng đều bị vấp ngã. Cách giải quyết tốt nhất là hai người đừng liên quan gì đến nhau, lướt qua vai nhau cũng không được, vậy là an toàn nhất.
Đại Sư tốn mất ba ngày, sau đó dẫn Lâm Nguyễn rời khỏi Vương Phủ. Mấy ngày sau Đại Sư đột nhiên ho ra máu, Toán Tử biết rằng số mệnh đã thay đổi thành công rồi. Cùng lúc đó, Vương Phủ truyền ra tin tiểu vương gia đã tỉnh lại.
Đại Sư đã thay đổi số mệnh của hai người, cũng phá vỡ chuỗi mọi quẻ bói đều linh của Toán Tử.
Toán Tử đột nhiên ngộ ra, anh ta nhìn Đại Sư. Đại Sư vẫy tay gọi Toán Tử, anh ta đi tới trước mặt Đại Sư.
"Người ta nói phong thủy thuận theo ý trời, thực ra không phải như vậy đâu," Đại Sư vỗ vai Toán Tử rồi nói: "Vận mệnh nằm trong tay của mỗi người."
Xử lý xong chuyện này, hai người lại quay về núi. Ngày hôm ấy khi đi trên đường núi, một tảng đá lớn bất chợt lăn xuống từ bên cạnh, xông thẳng vào Đại Sư. Đại Sư bị đá đè chết, thi thể bị giập nát rất kinh khủng.
Toán Tử biết, đó chính là cái giá mà Đại Sư phải trả cho việc thay đổi số mệnh của con người. Ông ấy không chỉ thay đổi số mệnh của Trạm Hi và Lâm Nguyễn mà còn thay đổi vận mệnh cho cả Toán Tử.
Toán Tử nhặt xương của Đại Sư rồi chôn cất ở Tần Lĩnh, để cho long mạch tẩm bổ xác thịt, dễ tới được kiếp sau.
Từ đó về sau, Toán Tử không bói quẻ thứ mười nữa. Đại Sư đã đổi một mạng cho anh ta, anh ta phải trân trọng nó mới phải đạo.
Mười mấy năm sau Toán Tử một lần nữa bước chân vào Tứ Cửu Thành, gặp lại hai người được sửa mệnh của năm xưa. Trạm Hi sống rất tốt, một mình hắn hưởng phúc từ số mệnh của hai người, thân phận vô cùng vinh quang hiển hách. Còn Lâm Nguyễn cũng sống rất khá, ngoài việc hơi ngốc nghếch một chút thì cũng chẳng có gì không tốt cả.
Toán Tử nhìn Lâm Nguyễn một lát, đây chính là quẻ không linh đầu tiên của anh ta. Thực ra Toán Tử luôn nghĩ rằng chưa chắc quẻ ấy đã sai, đời người dài như vậy, ai biết tương lai sẽ trở nên như thế nào.
Khi số mệnh của một người quấn lấy một người khác, bao giờ cũng là do thuở ban đầu họ đã nhìn nhau thêm vài lần. May mắn là Toán Tử không tính là người của thế gian này, anh ta không cần phải có quá nhiều quan hệ với bất cứ người nào khác.
Cái sự xa cách và lang thang của anh ta đã biến thành cảm giác thần bí trong mắt Lâm Nguyễn.
Lâm Nguyễn không hiểu được vì sao mình luôn không hẹn mà gặp Toán Tử, Trạm Hi cho rằng Toán Tử đã cố tình tạo ra sự ngẫu nhiên ấy. Nhưng theo Toán Tử, đó thật sự chỉ là vô tình mà thôi.
Giống như một hôm nào đó bạn bỗng nhiên phát hiện ra một thứ mới mẻ, ghi tạc nó trong lòng, sau đó cho dù không cố tình để tâm thì vẫn có thể thấy thứ ấy ở khắp mọi nơi. Về phương diện huyền học, Toán Tử không tìm được lời giải thích cho hiện tượng này, thế là đặc biệt đi học một khóa tâm lý học xã hội.
Khi ngày hôm ấy tới, Toán Tử thầm cảm giác được ở trong lòng. Anh ta tới Lan công quán và nhìn thấy Trạm Hi.
Toán Tử vẫn mỉm cười, anh ta tự thấy mình vô cùng dễ tính, dù gặp phải ông chủ như thế nào vẫn có thể cười được.
Nhưng suy cho cùng thì anh ta vẫn không thích Trạm Hi.
Có lẽ Trạm Hi cũng nhận ra điều đó.
Toán Tử rời khỏi Tứ Cửu Thành vào một buổi sáng mưa tầm tã. Trước khi đi, anh ta đã đeo chiếc vòng mã não đỏ bất ly thân của mình lên tay Lâm Nguyễn.
Toán Tử không có nhiều mối liên hệ với thế gian này, một là Đại Sư, còn lại là Lâm Nguyễn.
Đến lúc này thì anh ta tin rằng quẻ bói năm xưa của mình đã sai rồi.
Sau khi rời khỏi Tứ Cửu Thành, Toán Tử bắt đầu lang bạt khắp mọi nơi. Tháng Chín, loạn lạc nổi lên, không biết Toán Tử đã nghe ai nói rằng Lâm Nguyễn đi Thượng Hải rồi.
Thì cũng chỉ nghe nói như vậy thôi, Toán Tử không có ý định đi Thượng Hải, anh ta tiếp tục lang thang khắp chốn - giống như một nhà thơ, giống như một kẻ điên.
Mùa xuân tháng Ba, Toán Tử đến với đất Thục. Hoa trọng Cẩm Quan thành [1], đẹp không sao tả hết.
[1] Xuân Dạ Hỉ Vũ - Đỗ Phủ, hoa nở khắp thành Cẩm Quan.
So sánh với Tứ Cửu Thành thì nơi này một chín một mười, Toán Tử nghĩ. Ngẫm một lát rồi anh ta giật mình, tại sao phải so sánh với Tứ Cửu Thành nhỉ?
Khi lang bạt khắp nơi, người ta luôn bất giác so sánh với quê hương của mình. Nhưng mà Tứ Cửu Thành cũng không tính là quê nhà của Toán Tử.
Tháng Mười, Toán Tử lại quay về Tứ Cửu Thành, lúc này thế cờ trong nước vừa mới ổn định. Nghe nói Thiếu soái nhà họ Cố lại chuẩn bị lên đường đánh trận, cũng nghe phong thanh rằng Trạm Tam gia phú khả địch quốc của Lan công quán đã quyên góp tất cả tài sản của mình.
Ngày hôm ấy là một ngày trời đẹp hiếm hoi, gió nhẹ thoang thoảng, Toán Tử tựa người vào một gốc cây hòe để kéo đàn Nhị hồ. Ánh nắng rơi xuống người anh ta, cảm giác rất ấm áp.
Không biết từ lúc nào mà có một người đứng im bên cạnh, che mất ánh nắng mặt trời của anh ta. Người đó không nói gì, Toán Tử cũng lười mở mắt ra.
Tiếng Nhị hồ cợt nhả cuối cùng cũng kết thúc bằng một giai điệu độc lạ, người đang đứng ấy cúi xuống đặt thứ gì đó trước mặt Toán Tử.
"Trả anh tiền nghe nhạc này!"
Toán Tử mở một mắt ra, Lâm Nguyễn đang đứng ngược ánh sáng, tia nắng phủ một lớp viền vàng lên người cậu.
Trước mặt Toán Tử là chiếc vòng tay mã não đỏ.
"Anh để quên ở chỗ tôi à?" Lâm Nguyễn nói, "Tôi thấy nó ở trên bàn."
Toán Tử khẽ ngước đầu lên, "Ừ, không cẩn thận để quên."
Lâm Nguyễn bật cười, đuôi mắt cong cong, "Vậy anh phải giữ nó cho tử tế nhé, đừng đánh rơi nữa."
"Không sao," Toán Tử đáp, "Đâu phải là thứ gì đáng giá."
Lâm Nguyễn mỉm cười, phía sau có tiếng gọi của Trạm Hi. Lâm Nguyễn quay đầu nhìn, sau đó vẫy tay chào Toán Tử, quay lại chạy về hướng người kia.
---------
Dờ: Tôi lười biếng quá nên bây giờ mới bổ sung xong cái ngoại truyện này hmi.
Ngoại truyện này tưởng chừng như cung cấp thêm thông tin nhưng nó lại làm cho tôi có cảm giác mơ hồ hơn, và đúng như vậy, khi tôi đọc comment trên Trường Bội thì các chị em cũng kêu khum hiểu gì tác giả ơi =)))))
Cho đến khi có một chị comment là: Sao cứ có cảm giác kỳ lạ thế nào ấy, như kiểu Toán Tử mới là người định mệnh của Lâm Nguyễn chứ không phải Trạm Hi.
Omg đọc đến đây thì như được khai sáng luôn các chị ạ, bảo sao mà cứ thấy là lạ mà không kể ra được lạ ở đâu. Cũng may là Toán Tử không có thích bé Lâm Nguyễn, không thì truyện này thành một xô máu chó mất =)))
Bạn thấy sao?