Chương 20: Chương 20 : Làm rõ

Cô giơ điện thoại ra cho hắn xem, thành thật nói: " Weibo bùng nổ rồi. "

Người đại diện mở to mắt: " Bùng, bùng nổ? "

Từ nãy giờ nhiều lắm chắc chỉ 15 phút thôi, số người biết cũng không phải là ít nhưng vậy mà đã bùng nổ sao?

" Ừm, thật đó. " Ôn Nhan gật gật đầu, cô bỏ điện thoại xuống đi ra rót cốc nước uống, rồi quay lại: " Anh cứ trực tiếp nói cho em biết chuyện gì xảy ra là được rồi. "

" Ừ. " Khóe miệng người đại diện giật giật, bắt đầu óc của mình tỉnh táo hơn, điều chỉnh lại cảm xúc bản thân, sắp xếp lại câu chuyện rõ ràng.

" Sự việc là do video của cuộc họp báo được tải lên nhận được nhiều sự quan tâm, giờ thì có cả fan cp* luôn rồi đó. "

Fan cp ( couple): là fan ghép đôi hai người lại với nhau ( có thể nam x nữ, nam x nam, nữ x nữ cũng có =))

" Sau đó thì một bộ phận fan khác lại không tiếp nhận chuyện này, tìm tới weibo của em làm loạn, chuyện này còn bị đẩy lên hot search nữa. "

Hắn trầm ngâm một lát rồi tiếp tục nói.

Ôn Nhan nhíu mày lại, không cần hắn phải kể chi tiết thì cô cũng mường tượng được chuyện này như thế nào rồi, cô chỉ gật đầu ý bảo hắn tiếp tục, cũng không có ý định cắt ngang lời hắn.

" Đương nhiên, điều này không quan trọng. "

Người đại diện nhìn Ôn Nhan đang nhíu mày, hắn xoa xoa hai tay vào nhau, cười nói: " Cố Cảnh Ngự giải quyết rồi. "

" Giải quyết như thế nào? " Ôn Nhan nheo mắt lại.

" Cậu ấy đi mắng những người đã chửi em, rồi giận dỗi bỏ đi. " Ánh mắt người đại diện bỗng sáng lên, hiển nhiên, đối với cách làm của anh, hắn vừa bội phục vừa cảm thấy kích động.

Mí mắt Ôn Nhan giật liên tục, dự cảm không tốt càng ngày càng mãnh liệt, cuối cùng mới nói ra được một câu: " Nhỏ nhen? "

" Sao có thể như thế được? " Người đại diện liếc nhìn cô một cái, ánh mắt đầy vẻ hứng thú: " Nếu không phải cậu ấy làm một việc đàn ông như vậy, thì đoán chắc mình không thể trụ được quá ba lần biến chuyển như vậy. "

Người đại diện lúc này có chút cảm khái: " Tuy rằng cuộc họp báo chuyện như vậy không nên xảy ra, nhưng có lẽ Cố Cảnh Ngự không cố ý, nhưng vì thích cho nên có chút không kiềm chế được. "

Người đại diện vô cùng bình tĩnh nói ra lời này, nhưng qua tai Ôn Nhan thì nó như sét đánh giữa trời quang, đầu cô trong chốc lát trống rỗng.

Gặp nhau như thế nào ư....

Ôn Nhan cầm chặt cái ly trong tay, ánh mắt như có một khoảng trống mờ mịt, rồi từng chút một cô nghĩ tới những chuyện trước, tất cả đều là anh trêu chọc cô.

Nếu là vì thích...

" Tiểu Nhan! "

" Tiểu Nhan! "

Người đại diện đứng ở trước mặt cô hua hua tay, cao giọng gọi: " Ôn Nhan! "

Ôn Nhan giờ mới phản ứng lại: " Làm sao vậy? "

Người đại diện trừng mắt, hắn lại ngồi xuống ghế sofa: " Em có nghe rõ anh đang nói gì không đấy? "

Ôn Nhan nhấp một ngụm nước nhỏ, thân thể cô hơi cứng lại, nhưng thanh âm lại vô cùng bình tĩnh, ngón tay hết duỗi lại khum vào: " Cứ như vậy đi. "

" Em không có vấn đề gì cả. "

" Chuyện như này mà em còn có thể bình tĩnh được sao? " Người đại diện thấy thái độ dửng dưng của cô nhất thời sửng sốt, không nói tới chuyện lớn do Cố Cảnh Ngự gây ra, chỉ riêng chuyện Cố Cảnh Ngự thích cô thôi, cô không rung động chút nào sao?

Như vậy có lẽ hắn biểu hiện cảm xúc hơi quá rồi.

Lý ca thuận miệng nói một câu: " Vậy mà anh tưởng là em không nghe rõ. "

Cô đúng thật là không nghe rõ.

Ôn Nhan hơi rũ mắt, cô chỉ cần đoán một chút cũng có thể biết, câu mà Lý ca vừa nói là muốn hỏi cô xử lý như nào. Đơn giản thôi, không làm sáng tỏ nhanh thì chuyện này càng được thổi phồng lên.

Xoay xoay cái ly trong tay, Ôn Nhan hỏi: " Vậy anh tưởng em sẽ có phản ứng gì đây? "

" Kích động? Cảm động? "

Sao có thể như thế được.

Tuy rằng địa vị của cô ở giới giải trí giờ tương đối thấp, nhưng trong sinh hoạt thường ngày, cô cũng không keo kiệt với chính mình. Cô với anh, là hai cá thể hoàn toàn tách biệt.

Vì anh mà kích động không kiềm chế được bản thân sao? Không có khả năng.

Nếu như là cảm động, cô mà nói không có thì chắc hẳn là nói dối rồi, dù sao thì phụ nữ cũng là thuộc loài nhạy cảm, việc anh làm đương nhiên cô rất cảm động.

Dù cảm động thế nào đi chăng nữa thì lý trí luôn nhắc nhở cô rằng, đây vốn là chuyện do Cố Cảnh Ngự gây ra đương nhiên anh phải là người giải quyết, sao cô lại phải cảm động chứ.

Đôi mắt đào hoa trong veo, như mặt hồ nước yên ả, lông mi cô hơi run: " Không cần phải nghĩ nhiêu làm gì, anh ta có thích hay không không cần biết, huống chi chuyện cũng chẳng liên quan tới em. "

" Coi như đây là một scandal bình thường đi. "

Cô không hiểu rõ tình huống trên mạng bây giờ, nhưng cô đoán lần này cô sẽ thu hoạch được không ít, scandal với Cố Cảnh Ngự, riêng cái này thôi đã khiến độ nổi tiếng của cô tăng nhanh chóng, sẽ không còn phải lo lắng gì nữa.

Muốn đạt được cái này thì đành mất cái kia, nếu như cô được lợi nhiều quá, ắt sẽ kiêu ngạo, thôi thì hậu quả kia đi theo thanh danh sau này, coi như là trả giá vậy.

Ôn Nhan chớp chớp mắt, nếu như bây giờ làm sáng tỏ mọi chuyện, có lẽ những người khác sẽ chọn cách nói thẳng sự thật ra, từ chối dùng tai tiếng để đổi lấy sự nổi tiếng, mười phần thanh cao.

Nhưng cô sẽ không làm vậy.

Cô thừa nhận, cô chính là một kẻ tiểu nhân ích kỷ, cô chưa bao giờ nhận mình là quân tử cả.

Hiện tại coi như là đa số mọi người đều vừa lòng chuyện này, nếu giờ cô mà đi phanh phui sự thật thì chính là làm ngược lại điều họ muốn, có thể nó sẽ khiến cô bị hủy hoại. Mà giờ không làm sáng tỏ có khi còn có lợi, đợi một thời gian sau chuyện này dần chìm xuống, cô làm rõ cũng không tính là muộn, đây chính là sự lựa chọn tốt nhất.

Nếu như tốt vậy, cô dại gì mà không làm chứ?

Người đại diện muốn nói thêm nhưng lại không biết nói thế nào cho tốt, nên thôi: " Được được được, như vậy cũng được. "

Hắn cảm thấy giờ mình giống như một người bố vậy, biết con gái mình đang gặp chuyện, thấy có một người đàn ông tốt liền muốn xúc tác cho hai người, nhưng mà con gái từ chối ý định đó nên chỉ có thể thở dài mà thôi.

.....

Nói xong, người đại diện đi ra ngoài, cô lúc này bắt đầu cảm thấy mơ mơ màng màng.

Cô vẫn luôn cho rằng mình vô tình đắc tội với Cố Cảnh Ngự, nhưng không biết đã đắc tội ở điểm nào, cho nên anh mới trêu đùa cô. Nhưng giờ xem ra, anh trêu đùa cô hình như không phải là do cô đắc tội..

Mà cô sau này...nên làm cái gì giờ?

Bây giờ, cảm xúc của cô rối loạn, không biết nên nói như nào nhưng cô khẳng định cô giờ không có ý định chấp nhận nó.

Nói cô không tức giận cũng không hẳn. Cô tức giận vì anh hành động mà không nghĩ tới hậu quả về sau, nhưng nếu anh đã giải quyết rồi thì cô cũng không ra vẻ nữa. Sự tức giận coi như cứ như thế mà biến mất.

Cô tin việc nhất kiến chung tình*, nhưng cũng tin tưởng việc ở bên nhau hay không còn do một số chuyện tác động tới.

Nhất kiến chung tình: vừa gặp đã yêu.

Bọn họ không như thế.

Ôn Nhan buông ly nước xuống, day day trán, có nên tránh chuyện này đi không?

Đang nghĩ ngợi lung tung thì điện thoại cô vang lên.

Tay Ôn Nhan run run, từ chối cuộc điện thoại, sau đó lại tiếp tục dứt khoát tắt máy luôn.

Bỗng nhiên cô nhận ra có phần không đúng, đã từ chối cuộc gọi lại còn tắt luôn máy, đây không phải biểu hiện quá rõ rồi sao?

Đôi mắt đào hoa của cô khẽ chớp, hỏng bét rồi, cô ném điện thoại trở lại trên bàn rồi chính mình thì ngã ra giường.

Cô vậy mà không phát hiện ra.

......

Bên này, nhìn thấy weibo đang bùng nổ, Cố Cảnh Ngự híp mắt lại, bẻ tay vài cái rồi đóng máy tính lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...