Chương 25: Chương 25

Ánh mắt thâm thúy âm trầm, trong mắt như có một làn sóng ngầm, nó nhanh chóng nhấn chìm tất cả mọi thứ, biết là nguy hiểm nhưng vẫn bị nó mê hoặc mà bất chấp lao tới, rồi bị nó trói buộc.

Cái sự thần bí có mị lực như này, thật không gì sánh nổi.

Ôn Nhan rõ ràng cảm nhận được trong lòng mình có cái gì đó hơi xao động.

....

Thường Tâm Tâm ở một bên nhìn hai người, đáy lòng cơ hồ không nhịn được mà hét chói tai, ôi tâm hồn thiếu nữ của cô!! Thật tốt!! Cố ảnh đế có phải đang mê hoặc Ôn tỷ không? Trời ơi! Cô được tận mắt chứng kiến luôn đó.

Từng chút một nghĩ tới điều đó, Thường Tâm Tâm tí nữa thì không nhịn được mà đưa tay ra cào sofa. Cô khổ sở nuốt một ngụm nước miếng, vậy, hiện tại, cô có nên, lên tiếng, nói cho hai người biết rằng cô vẫn còn đang ở trong phòng không...

...

Nhưng mà cũng chẳng có thời gian để cô rối loạn.

Đúng lúc này, chính ở trong cái bầu không khí yên lặng này, một tiếng bụng réo nho nhỏ vang lên, thật sự là rất nhỏ, nhưng ai cũng nghe thấy rõ ràng.

Như là một tia sấm rạch ngang bầu trời, lúc này thật sự là yên lặng không một động tĩnh.

Sắc mặt Cố Cảnh Ngự nháy mắt liền đen lại.

Ôn Nhan cũng hồi phục tinh thần, vành tai cô hơi đỏ lên, cái gì mà sự mới lạ khiến cô xao động đều bị ném lên chín tầng mây rồi, ngay tới cả một chút cũng không còn nữa, chỉ là hiện tại cô muốn phát điên.

Sống lưng cô cứng đờ, miễn cưỡng duy trì sự bình tĩnh, trong mắt để lộ ra một tia sụp đổ.

... Rõ ràng là không đói lắm, nhưng tại sao đúng vào giây phút này lại như thế.

Cho nên, Ôn Nhan cảm thấy cô chẳng còn luyến tiếc gì cuộc đời này nữa, nếu hiện tại cô nói không phải cô...thì anh sẽ tin sao?

Đương nhiên là không rồi.

Thấy được sự sụp đổ trong ánh mắt cô, chẳng hiểu sao sự tức giận vừa mới nhen nhóm của anh liền bay mất sạch. Cố Cảnh Ngự không nhịn được cười hai tiếng, anh bóp bóp trán mình, cái gì mà ánh mắt thần bí, dụ hoặc đều biến mất không còn tăm hơi. Anh liếc nhìn cô một cái: " Còn chưa ăn cơm sao? "

Nghe thấy tiếng cười của anh, tai Ôn Nhan càng đỏ hơn, sự quẫn bách trong ánh mắt lóe lên rồi rất nhanh biến mất. Cô vốn theo thói quen định nói là ăn rồi nhưng nhìn vào ánh mắt đen nhánh của anh thì lại nuốt xuống, cô rời ánh mắt ra chỗ khác, làm bộ như nghiêm túc tự hỏi bản thân, nụ cười có hơi mất tự nhiên: " Ăn rồi, nhưng chưa ăn đủ. "

Này đúng là nói dối không chớp mắt...Trừ bỏ ánh mắt để lộ ra chút dấu vết thì nhìn cô chẳng có vẻ gì như đang nói dối cả.

Cố Cảnh Ngự nhìn cô một cái, cười như không cười, âm thanh trầm thấp đầy từ tính: " Thật sao? "

Anh hừ một tiếng, nhìn về phía trợ lý nhỏ từ nãy tới giờ đóng vai khán giả, hất cằm bảo: " Cô nói xem. "

Sắc mặt Ôn Nhan biến đổi một chút.

Đột nhiên bị vứt cho vấn đề này, Thường Tâm Tâm cảm thấy áp lực như núi, trên thực tế thì Ôn Nhan mới là người cô đi theo, nhưng ánh mắt của Cố Cảnh Ngự... Người bình thường như cô thật sự không chịu nổi a.

Tiếc là không cần cô lên tiếng, Cố Cảnh Ngự quan sát sắc mặt Ôn Nhan hơi thay đổi liền biết, căn bản không phải cô ăn không đủ mà là cô chưa ăn gì cả.

Nụ cười của anh hoàn toàn biến mất, lấy di động ra chuẩn bị gọi cho người đại diện, liếc mắt nhìn Ôn Nhan lần nữa, ngữ khí nặng nề: " Em vậy mà bảo ăn rồi sao? "

Ôn Nhan chưa kịp nói gì, trợ lý nhỏ liền không nhịn được mở miệng, nói nhỏ: " Ôn tỷ căn bản là chưa ăn gì cả. "

" Buổi trưa chị ấy mới chỉ ăn có một hai miếng gì đó, buổi tối còn không thèm ăn gì mà trực tiếp ôm kịch bản luôn, lúc đó em có hỏi chị ấy là đã ăn gì chưa, chị ấy bảo ăn rồi, hẳn là nói dối rồi... "

" Lý ca cũng chẳng khuyên bảo được chị ấy. "

Càng nghe, sắc mặt Cố Cảnh Ngự càng không tốt, có thể nói, vừa rồi anh vẫn còn bình thường, nhưng hiện tại cảm giác như là mưa gió sắp ập tới, cảm giác như nhiệt độ trong phòng càng lúc càng thấp.

Ban đầu là trợ lý nhỏ đang vô cùng oán giận mà nói, nhưng dần dần âm thanh dần mất hút, cô rụt cổ lại cố gắng giảm đi sự tồn tại của mình trong căn phòng này.

Cố Cảnh Ngự cười lạnh một tiếng, nhìn thấy Ôn Nhan không được tự nhiên, liền mở miệng: " Em, thật, có, năng, lực. "

Anh nhíu mi, di chuyển ra chỗ khác, cầm lấy di động gọi cho người đại diện vừa rời đi cách đây không lâu.

Khí thế của anh quá lớn, ngay cả việc phản bác anh Ôn Nhan còn chưa nghĩ tới...Không hiểu sao cô cảm thấy chột dạ, như kiểu cô đang làm một trong mười điều không thể tha thứ.

Nhưng mà... Trên thực tế, hẳn là không có chuyện đó đâu nhỉ?

Tóm lại, đợi tới khi người đại diện đẩy cửa đi vào mới phá vỡ được bầu không khí yên tĩnh đáng sợ đang bao trùm lên căn phòng.

" Không phải cậu nói là cậu no rồi sao? " Dương Phàm mang theo đồ ăn, mở cửa đi vào, người chưa thấy đâu đã nghe thấy tiếng, ngữ khí vui sướng mang theo chút trào phúng khi thấy người khác gặp họa.

Vậy mà nói là không ăn đâu, tự vả vào mặt đi!

Trợ lý nhỏ nhìn thấy Dương Phàm đi vào, ánh mắt cô ấy nhìn hắn như nhìn thấy đấng cứu thế. Dương Phàm thấy ánh mắt cảm động muốn rơi nước mắt này thì mới phát giác ra không khí trong phòng có cái gì đó không đúng. Khụ một tiếng, hắn đè ép cảm giác vui sướng xuống, hắn để đồ ăn xuống bàn, mở ra: " Đồ ăn ở đây có cháo, là do tự tay đầu bếp ở nhà hàng nấu, tuyệt đối sạch sẽ. "

Cố Cảnh Ngự ừ một tiếng, sắc mặt cũng dịu đi không ít, lấy đũa ra đưa cho Ôn Nhan: " Ăn đi. "

Ôn Nhan giờ phút này nếu như nói không đói thì đúng là chả thành thật gì cả, cô nhận lấy đôi đũa, thở phào, yên lặng dịch đồ ăn qua: " Cảm ơn. "

" Không cần khách sáo. " Cố Cảnh Ngự bóp trán, tiếng nói anh trầm thấp, điều chỉnh lại sắc mặt một chút, liền xin lỗi: " Thật xin lỗi, vừa rồi thái độ của tôi không tốt. "

Anh thật sự phản ứng hơi quá!

Trên thực tế, đúng là anh thường bị nói là tính tình không tốt nhưng chưa lần nào lại phản ứng như này.

Mẹ nó, đừng thấy giờ còn trẻ tuổi mà không chăm sóc bản thân, đợi tới khi có tuổi một chút xem, đủ các loại bệnh sẽ tìm tới đấy.

Giờ không chú ý chăm sóc tốt bản thân, sau bệnh kéo tới đấy. Cho nên...đóng phim là công việc vô cùng vất vả, hao tổn rất nhiều sinh lực, vậy nên khi anh nghe thấy cả ngày nay cô chưa ăn gì cả mới phản ứng như vậy.

Huống chi anh bị bệnh dạ dày, bị bệnh này khó chịu như thế nào anh biết, anh không muốn cô mắc bệnh này.

Động tác tay Ôn Nhan dừng lại, nhất thời kinh ngạc ngẩn ra nhìn anh, liên tục từ chối: " Không cần không cần. "

Vừa nãy anh đâu có tức giận với cô đâu, người vừa nãy anh tức giận là người ở đầu dây điện thoại kia mà, thực ra tất cả đều xuất phát từ việc anh lo lắng cho cô.

Cho nên không có gì phải xin lỗi ở đây cả.

Cô đối với sự quan tâm và ác ý vẫn có thể phân biệt được mà.

Cố Cảnh Ngự ngồi nhích lại một chút, như có như không cầm cốc nước xoa xoa, môi mỏng hơi giương lên, tiếng cười trầm thấp: " Được rồi, em không giận tôi là được, mau ăn cơm đi. "

Chỉ là, anh thấy không nên tức giận trước mặt cô.

Anh hiện tại...với thân phận hiện tại của anh, cho dù có tức giận cũng chẳng sao cả. Ánh mắt Cố Cảnh Ngự xẹt qua một tia u ám, vẫn là anh muốn nhìn cô nhiều hơn một chút.

Ôn Nhan hơi ngây ra khi nhìn thấy nụ cười dịu dàng của anh, sau đó mới ừ một tiếng, cúi đầu ăn cơm.

Chỉ là, nhìn trên mặt bàn đều là đồ cô thích, không biết vì sao lại cảm thấy hơi mờ mịt.

" Ăn cùng nhau, được không? " Cô đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi.

Cố Cảnh Ngự hơi sửng sốt, khóe miệng giương lên: " Được. "

Anh nói không tức giận thì thật sự không tức giận.

Chỉ là anh ăn không nhiều, thỉnh thoảng anh lại cầm cốc nước lên uống, rồi còn lấy cốc nước đang để ở xa của Ôn Nhan đưa cho cô, vô cùng bình tĩnh cùng cô thảo luận về kịch bản mới.

Không khí giữa hai người giờ đây có lẽ là ấm áp nhất từ trước tới giờ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...