Ôn Nhan cứng đờ cả người lại.
Phim trường cũng đột nhiên yên tĩnh lạ thường.
Cố Cảnh Ngự làm ra vẻ không quan tâm, ánh mắt của anh càng sâu hơn, anh lấy từ trong túi ra hộp thức ăn, vô cùng tự nhiên đưa cho cô một đôi đũa, ngữ khí rất bình thản: " Ăn cơm xong thì khớp kịch bản chứ? "
Thấy cô có hơi do dự anh liền mở miệng ra trêu đùa: " Làm sao thế, ở phim trường ăn cơm xong rồi đối diễn với nhau là điều hết sức bình thường, như vậy cũng tiện mà. "
Anh nhướn mày: " Em không có thói quen cùng người khác ăn cơm sao? "
Nói xong, anh nheo mắt lại quan sát xung quanh một lượt.
Đối kịch bản hả..
Ha ha ha ha ha, thấy được ánh mắt của Cố Cảnh Ngự như có như không quét qua, mọi người liền giật mình di chuyển tầm mắt mình đi chỗ khác.
Vui vẻ cười vài tiếng, cười cười xong lại làm ra vẻ như công việc bận rộn lắm, thống nhất một bộ dáng kiểu " Đúng vậy đúng vậy, chính là như thế này " " Đã hiểu đã hiểu " " Không có chuyện gì ghê gớm cả "
Chỉ là trước khi đối diễn thì thuận tiện ăn cơm với nhau thôi, cái này rất bình thường đúng không..
.. Đối, đối cái quái gì chứ!
Mọi người lệ rơi đầy mặt, mẹ nó, diễn cái gì chứ! Còn bắt bọn họ không nhìn tới.
Ôn Nhan là một người rất thức thời, cô biết anh đang lo lắng cô sẽ bỏ cơm, thế nên giờ anh tới đây giám sát cô, lại còn nói ra cái lý do khiến cô không thể nào từ chối được.
Nhận thấy được mọi người xung quanh không để ý, Ôn Nhan cũng không ra vẻ nữa, mắt hơi cong lên, cũng đưa một đôi đũa cho anh: " Không đâu, cùng nhau ăn thôi. "
" Ừm. " Tâm tình anh lúc này rất tốt, cười nhẹ một tiếng nhận lấy đôi đũa trong tay cô.
Đồ ăn mà Cố lão đại đưa tới đương nhiên là rất xa hoa, sau khi mở hộp ra thì Ôn Nhan bỗng cảm thấy hơi hối hận, cô đau trứng quá, thế này thì thà tự ăn cơm hộp của mình còn hơn.
Vẻ mặt cô không đổi sắc gắp một miếng rau đưa vào miệng.
Trên thực tế, đó chính là cô nhìn vào chỗ thịt đã tự mình mặc niệm là không có thịt không có thịt, sau đó vất vả lắm mới dời sự chú ý của ánh mắt từ chỗ thịt kho tàu. Cô nhìn chằm chằm vào chỗ rau, cô lâu lắm rồi..không ăn thịt.
.. Nhưng mà, cô thật sự hâm mộ những người ăn mãi vẫn không mập, mà cô thì không thuộc loại đấy.
Không thể ăn.
Cố Cảnh Ngự nhướn mày, khóe miệng hơi cong cong, anh cố tình đẩy món thịt kho tàu tới trước mặt cô, lại còn vô cùng tự nhiên gắp một miếng thịt cho vào miệng, lơ đãng cảm thán một chút:
" Nhìn chỗ thịt kho tàu này đúng là muốn ăn tới sáng luôn, lại còn là món do đích thân chủ bếp nhà hàng chuẩn bị, ngậy mà không ngán, luôn khiến người khác cảm thấy đói, mỗi lần đều câu dẫn không ít người. "
Anh cười cười, ngữ khí trầm thấp, nói dối không chớp mắt: " Lần này Dương Phàm lấy được món này đúng là tốn không ít sức, lần sau còn lấy được hay không thì khó nói lắm. "
Cách đó không xa Dương Phàm nhịn không được trợn tròn hai mắt.
Cái gì mà mất hết sức lực chứ, hắn ngay cả rời đi còn chưa rời đi, rõ ràng là quản lý nhà hàng đi ngang qua đây liền vào đưa mà.
Rõ ràng là đồ nhà mà còn bảo xếp hàng, vậy cái chức giám đốc của cậu là muốn vứt đi hả.
Nhưng Ôn Nhan lại không biết điều đó, cô quên mất là Cố Cảnh Ngự có một cái nhà hàng, nghe thấy lời này đột nhiên cô cảm thấy đau lòng.
Không phải là cô không muốn ăn mà vì trong kịch bản yêu cầu thân thể Minh Hi tương đối gầy yếu, đạo diễn lúc trước đã nói qua với cô. Vì để giữ dáng mà suốt hai tháng nay dù chỉ là một miếng thịt cô cũng không đụng vào, bữa nào cũng ăn rau xanh, ăn tới nỗi mặt cô sắp xanh như lá rồi.
Ôn Nhan bình tĩnh liếc qua hộp thịt kho tàu...cô có nên ăn một miếng không nhỉ?
Ăn một miếng...chắc không có ảnh hưởng gì đâu nhỉ?
...
Sao có thể đáng yêu như vậy chứ.
Cố Cảnh Ngự nhìn bộ dáng của cô, không nhịn được khóe miệng hơi giương lên, nghiêng đầu lộ ra ý cười, ngay sau đó anh lại khôi phục vẻ bình tĩnh, còn gắp một miếng thịt đưa cho cô: " Nếm thử chứ? "
Vốn dĩ cô đã hơi xao động, lại thấy miếng thịt được đưa tới trước mắt mình, quả thật là bức tường thành của cô sụp đổ rồi.
Nhịn không được liền gắp một miếng bỏ vào trong miệng. Xong cô còn tự an ủi chính mình, chỉ một miếng thôi, một miếng thì sẽ không có gì xảy ra cả.
Thịt kho tàu vừa mới đưa vào miệng, cô chậm rãi cảm nhận, ăn thật sự rất ngon, vì vậy tốc độ tiêu hóa của cô cũng đẩy nhanh hơn... Đây chính là hương vị cô đã xa nó rất lâu rồi.
" Thế nào. " Cố Cảnh Ngự nhướn mày hỏi.
Ôn Nhan nuốt xuống miếng thịt kho tàu, mím môi lại, cô nhìn thoáng qua hộp thịt kho tàu, gật đầu: " Thật sự ăn rất ngon. "
Nghe cô nói vậy cuối cùng lông mày anh cũng giãn ra, thực sự câu nói của cô làm anh rất thỏa mãn, vô cùng sung sướng gắp thêm cho cô một miếng nữa, ngữ khí trầm thấp: " Vậy ăn thêm nữa đi. "
Ôn Nhan: "... "
Ôn Nhan dường như không có sức chống cự, cứ một miếng, lại một miếng, hừ, cùng lắm thì cô buổi tối trở về sẽ chạy bộ.
Một miếng lại một miếng, tốc độ ăn nhanh hơn trông thấy.
Ở trong mắt mọi người ở phim trường, hình ảnh này chẳng còn là hình ảnh bình thường nữa rồi.
Bạn thấy sao?