Chương 3: Chương 3: Tổ tông ! Cậu có mối tình đầu rồi sao !

Mấy ngày nay, nếu nói cái gì là hot nhất, thì đơn giản đó là Tiên Hiệp Đạo.

Ở trường học, hay ở mọi nơi có thể thấy các bạn trẻ đi đâu cũng đang bàn tán về bộ phim Tiên Hiệp Đạo, bàn tán về nhân vật Như Tuyết, Minh Lan, phố lớn ngõ nhỏ đâu đâu cũng nghe thấy nhạc phim, hình ảnh của Như Tuyết, Minh Lan cũng được treo khắp nơi.

Thậm chí nếu người nào không biết đến Tiên Hiệp Đạo thì không có cách nào có thể xen vào cuộc nói chuyện.

Mấy ngày nay, mỗi bước chân của người đại diện Lý đều mang theo gió, tinh thần sảng khoái cầm điện thoại, ngay cả lúc ăn cơm cũng không bỏ xuống được.

".... Thực ngại quá, thời gian này lịch trình không kịp sắp xếp... Đúng đúng, nếu có cơ hội, hẹn lần sau có thể hợp tác."

Cuộc gọi vừa kết thúc, người đại diện Lý còn chưa kịp chuyển máy, đã có một cuộc điện thoại khác gọi tới, lúc này người đại diện Lý lại một lần nữa nhấc điện thoại để bên tai, lên tinh thần, " Alo? Chào ngài...."

" Ui da, đúng đúng...."

Không biết bên kia nói gì, vẻ mặt Lý Cường tràn đầy mừng rỡ, ".... Đương nhiên là có thời gian, ngày mai chúng tôi sẽ tới công ty."

" Được, hẹn lúc đó gặp. "

Cúp điện thoại xong, Lý Cường nắm tay, bắt đầu gọi điện cho Ôn Nhan.

Ngược lại Ôn Nhan có chút kinh ngạc, cô biết là gần đây Tiên Hiệp Đạo nổi tiếng, nhưng mà cô không nghĩ ra, chuyện gì mà khiến Lý ca không kịp đợi đến lúc trời tối, thời gian trễ như vậy lại gọi đến.

Xoa xoa bàn tay, lúc này Ôn Nhan mới nhận điện thoại, " Lý ca."

" Hey! " đừng nhìn vẻ ngoài Lý Cường mà đánh giá, tính tính vô cùng hòa nhã, là một người hiền lành ấm áp, nhưng công việc mà lại để đến ngày mai tuyệt đối không phải là tính tình của hắn, " Tiểu Nhan, có biết hệ liệt của Lý đạo diễn không? "

Ôn Nhan hơi kinh ngạc, " Đương nhiên em có nghe qua."

Lý Vệ là đạo diễn, đạo diễn số một của quốc nội, cho dù là ở nước ngoài cũng có địa vị nhất định.

là một trong những bộ phim của ông, cũng là bộ phim kinh điển nhất của ông, năm đó ở trong nước Cố Cảnh Ngự đột nhiên xuất hiện, càn quét các giải thưởng trong nước, nhờ vào bộ phim này.

Ôn Nhan do dự một lúc, mới nói: " Sao vậy, Lý ca, anh có tin gì sao? "

" Đúng vậy! " Người đại diện ha ha cười, " Công ty chúng ta có một cơ hội để thử sức, cuối cùng quyết định lần thử sức này dành cho em."

" Thế nào, ngạc nhiên vui mừng không? "

" Kinh ngạc vui mừng chứ." Dĩ nhiên là Ôn Nhan ngạc nhiên, nhưng mà trong đầu cũng đồng thời đưa ra nghi vấn, " Tại sao lại đưa cho em vậy?"

Dù nghĩ thế nào thì cơ hội cũng chẳng tới lượt cô. Tinh Vũ thành lập chưa lâu, nhưng nghe đồn rất có thế lực, nên nó dần dần đã trở nên vững chắc hơn và cạnh tranh với hai nhà khác, số nhân viên cũng không ít.

Đã có diễn viên thần thánh nào đó nói rằng họ không cần tài nguyên của công ty cũng có thể tự lấy được cơ hội thử sức này.

Tuy nhiên trong công ty cũng có nữ minh tinh nổi tiếng, chính là Diệp Như Ca tiểu hoa đán nổi tiếng nhất gần đây, trong tay cũng chỉ thiếu một cái cup diễn viên, dù nghĩ thế nào cũng không tới lượt cô.

Trừ khi.

Diệp Như Ca xảy ra chuyện.

Lý Cường nghe lời cô nói, vẻ mặt hơi cứng lại, nhưng trong sự kích động cũng nhanh chóng khôi phục, do dự một lúc. " Không có việc gì, cơ hội này không được phép bỏ qua, cho dù như thế nào thì chúng ta vẫn cứ nhận là được rồi. Về phần nguyên nhân, ngày mai tôi đi thăm dò một chút."

" Được." Ôn Nhan cũng không hỏi nhiều vấn đề này, bản thân cô cũng chỉ là tiện hỏi một câu, mặc kệ xảy ra chuyện gì, cơ hội này chắc chắn phải bắt được.

Người đại diện sau khi thông báo thời gian ngày mai cô phải đến công ty thì liền tắt điện thoại, suy nghĩ một lúc gọi đi một cuộc điện thoại.

...

Ngày thứ hai.

Ở công ty.

Cô gái ở đại sảnh cười tiêu chuẩn lộ ra tám cái răng, đưa mắt nhìn bóng lưng dài đi xa, chỉ vào lúc không có người, ánh mắt không kiềm chế được liền sáng rực.

Cố ảnh đế!

Không biết hôm nay có chuyện gì tốt, mà ngay cả Cố ảnh đế quanh năm không tới công ty cũng tới.

Thang máy trực tiếp đi lên tầng cao nhất, Cố Cảnh Ngự tháo kính râm tùy ý ném trên bàn, có chút lười biếng ngả ra phía sau, lại nhìn sang thư ký đứng bên cạnh, giọng nói trầm thấp, " Cho tôi một ly cà phê, không thêm đường."

Người ngồi phía sau bàn làm việc liếc mắt, " Cậu đúng là không khách khí gì cả." nói ra ra hiệu bảo thư ký nghe theo.

Nhịp tim của thư ký đập mạnh, cố gắng bình tĩnh đi ra ngoài, đậu má, thanh âm thật dễ nghe!

Cố Cảnh Ngự nhấp một ngụm cà phê trong tay, ngón tay thon dài đảo qua vành cốc, không đếm xỉa tới cái liếc mắt của hắn ta: " Có việc thì nói."

Đôi mắt nam nhân trừng lớn, " Tôi nói này Cố Cảnh Ngự, cậu còn nhớ tôi là anh em không vậy hả? "

Công ty còn một nửa là của hắn, hắn muốn gặp cậu ta một lần thì cần phải có chuyện gì sao?

Cố Cảnh Ngự cong môi, đôi mắt nheo lại uống một hớp trà, trêu đùa nói, " Không nhớ rõ."

Tần Phi Vũ trừng mắt nhìn anh một cái, liền bật cười.

Đúng là xấu tính.

Hắn bắt đầu nói chính sự, " Diệp Như Ca trèo lên Tống thị, muốn đổi công ty cậu biết chưa?"

Nguyên nhân Diệp Như Ca muốn đổi công ty cũng là vì hắn, trong vòng giải trí Tống thị là hạng nhất nhì, tuy hắn đã sớm đoán trước được rồi, không chắc chắn sẽ có ảnh hưởng gì, nhưng cứ chuẩn bị trước cũng tốt.

" Ừ."

" Bây giờ cậu định làm gì? "

Cố Cảnh Ngự bộ dáng hời hợt, hơi chuyển động cái chén, thanh âm lười nhác, mang theo chút giọng mũi, "... Hả? "

Làm cái gì?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...