Chương 35: Chương 35: Hình tượng cả đời người sụp đổ

" Thái sợi hay thái miếng? "

" Thái sợi. " Ôn Nhan nhường chỗ đứng, đi ra tủ lạnh lấy mấy quả trứng gà, cô chuẩn bị chảo để xào, thuận miệng hỏi một câu: " Anh biết làm không? "

Tán gẫu một câu, lại đổ dầu lên chảo.

Nếu như anh nói không thì... Động tác nấu của cô vô cùng ung dung, Ôn Nhan nhớ hình như trong nhà cô có đồ chuyên dùng để thái sợi. Lần trước cô đi siêu thị, thấy nó cũng thú vị nên liền mua một cái mang về.

Mày hơi nhếch lên lên, ánh mắt đen láy của Cố Cảnh Ngự nhìn chằm chằm cô. Anh cười nhạt một tiếng, lia dao mấy đường tạo thành một bông hoa, ngữ khí nhẹ nhàng: " Em nói xem? "

Lão tử là thiên hạ đệ nhất, lão tử sao có thể không biết làm chứ.

Ôn Nhan cảm giác cái ngữ khí này có phần không đúng, ánh mắt cô rời khỏi nồi xào rau, cô quay sang nhìn anh một cái, ngay sau đó khóe miệng giật giật, bật cười.

Đây chính là kiểu không phục khi bị nghi ngờ năng lực đấy, cư xử thật giống một đứa nhóc.

Cô đưa mắt nhìn tư thế của anh, ngữ khí đặc biệt chân thành: " Tôi cảm thấy anh làm được, dù sao con người sư huynh tư chất phi phàm, thông tuệ vô song, không gì là không làm được. "

" Gọi tên của tôi. " Ngữ khí anh nhẹ nhàng bâng quơ, đôi mắt mị mị, môi mỏng khẽ mở, con dao trong tay bổ khoai tây một đường hoàn mỹ: " Nhưng mà, sao tôi cứ cảm thấy em như đang châm biếm tôi? "

Cảnh Ngự? A Ngự?

Da đầu Ôn Nhan tê rần, toàn thân cô nổi da gà. Ngay sau đó cô phản ứng lại, làm như không nghe thấy yêu cầu gọi tên của anh, khụ một tiếng, tiếp tục nấu đồ ăn, ngữ khí lanh lảnh đầy sức sống: " Sao có thể chứ! "

" Sư huynh, anh không tin tôi sao? "

Lông mi cô chớp chớp, thật sự là, đúng như kiểu cô kêu oan không thấu.

Cố Cảnh Ngự hạ một dao xuống rồi dừng động tác lại, anh quay đầu nhìn cô chằm chằm, cho tới khi cả người cô đều cảm thấy không được tự nhiên, mới cong môi lên, bật cười: " Tôi tin. "

Hai mắt như chứa hàng ngàn ngôi sao lấp lánh, ẩn ẩn trong đó là ý cười và sự dịu dàng xẹt qua, khiến cho người khác muốn chìm đắm trong đó. Giây tiếp theo liền trở về như bình thường, nhún vai, mắt cũng không buồn chớp, giương khóe miệng: " Hai chữ sư huynh này thường quá, tôi là người độc nhất vô nhị, làm sao có thể gọi giống người khác được? "

" Gọi tên tôi lần nữa, tôi sẽ tin. "

Ngữ khí anh vô cùng tự nhiên, chẳng cảm thấy xấu hổ tí nào về câu nói của mình, hoàn toàn không cảm thấy bảo người khác khen mình là một hành động xấu hổ.

Da mặt là cái gì?

Nó theo đuổi được vợ anh à, nó có tác dụng gì để theo đuổi vợ?

Làm gì có.

Cố Cảnh Ngự đối với ánh mắt không thể tin được của Ôn Nhan, anh làm như không thấy, đã hạ quyết tâm muốn kéo gần khoảng cách hai người lại, tiết tháo và da mặt còn quan trọng sao? Chỉ cần là cách làm hữu dụng, căn bản là không cần suy nghĩ nhiều, dùng trước rồi tính sau.

Da mặt là cái gì?

Căn bản là không tồn tại.

Ôn Nhan day day trán, thở sâu một hơi, đưa cho anh một trái ớt xanh: " Ngoan, mau băm ớt đi. "

Không tin thì thôi, có ai bắt anh tin đâu!

Cố Cảnh Ngự: "... "

Đây là lần đầu tiên có người bảo anh ngoan đi, Cố Cảnh Ngự sửng sốt một chút, sau đó khóe môi không nhịn được mà giương lên.

Dường như đã trôi qua một thời gian dài rồi mới có giọng nói tràn đầy từ tính vang lên: " Được. "

Nếu như vào lúc này ở đây có người quen của Cố Cảnh Ngự, khẳng định là sẽ ngạc nhiên muốn rớt con mắt ra ngoài, đáng tiếc ở đây lại không có người ngoài.

Sau tiếng đáp lại của anh, không biết sao Ôn Nhan lại cảm thấy hơi mất tự nhiên, cô hắng hắng giọng, nói sang chủ đề khác: " Cái gì, cái gì nhỉ, quên mất tôi không hỏi anh, anh có ăn được cay không? "

Ý cười của anh vẫn chưa tiêu tan: " Đương nhiên là có thể. "

" À, vậy được. "

" Vậy anh mau cắt hết chỗ ớt này đi. " Ôn Nhan lấy từ trong túi ra một chút ớt nữa, rồi đưa cho anh.

Cô không phải là người đặc biệt thích ăn cay, nhưng món ăn có thêm vị cay vào ăn vẫn thấy ngon hơn.

Cố Cảnh Ngự: "... "

...

Hai người nấu thật sự là nhanh hơn rất nhiều so với một người.

Trong căn phòng bếp nhỏ, hai người câu được câu không nói chuyện với nhau. Mùi thơm của thức ăn quanh quẩn trong không gian, cùng với không khí chuẩn bị đón năm mới, tất cả làm cho không gian xung quanh trở nên ấm áp, hài hòa hơn rất nhiều.

Nhưng mà, Ôn Nhan phát hiện ra, lúc đầu còn tưởng Cố Cảnh Ngự là người rất quen thuộc với bếp, nhưng thực ra chỉ được một nửa, lúc dùng dao trông vô cùng nhẹ nhàng ung dung, đẹp trai ngất trời.

... Nhưng mà giới hạn cũng chỉ có thế thôi, tới lúc cần xào rau thì không biết làm.

Ừm...Lúc cô đi lấy đồ thấy Cố Cảnh Ngự đang thêm dấm vào khoai tây xào, lúc về rồi vẫn thấy đang thêm dấm, ngay sau đó vẻ mặt khó hiểu nhìn chằm chằm chai dấm, do dự một chút, lại tiếp tục đổ thêm vào rồi đảo.

Ôn Nhan trừng lớn mắt, khó khăn lắm mới nhịn cười được, cô sợ cô mà cười thì Cố Cảnh Ngự lại cảm thấy mất mặt. Cô bước thêm bước nữa, phát hiện người mặt mày đang hết sức khó hiểu kia bỗng chốc khôi phục lại vẻ bình tĩnh, cong cong môi cười, không nhanh không chậm đem chai dấm về vị trí của nó.

Ôn Nhan: "... "

Thời tiết hôm nay, đẹp thế.

Nhịn xuống.

Cảm giác như toàn bộ hình tượng của anh trong lòng cô đều đóng băng rồi.

Cô quả thật không thể tưởng tượng được, cô phải nỗ lực như thế nào mới nhịn không cười.

...

Làm xong bữa cơm tôi đã là 9 giờ tối.

Trên bàn cơm, được bày biện rất nhiều đồ ăn, nhưng cũng chỉ có hai người ngồi ăn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...