Chương 37: Chương 37: Đáp án

Đèn trong phòng đã tắt, thời gian từng chút một trôi qua, những tiếng động bên ngoài dần dần cũng mất hút. Thỉnh thoảng lại có tiếng pháo hoa nổ ở trên không trung, ánh sáng của nó xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào trong phòng.

Ở giữa cái giường lớn trong phòng.

Ôn Nhan cuộn thành đống lăn qua lăn lại trên giường. Thật phiền phức!! A A A A!!!

Chẳng biết qua bao lâu, ở đầu giường ló ra một cái đầu, Ôn Nhan tóc tai bù xù hết cả, cô vươn tay lấy cái điện thoại di động trên tủ đầu giường.

Không được, cô vẫn không ngủ được.

Chỉ cần nhắm mắt lại, tình huống lúc đó sẽ hiện ra trước mắt cô. Ngữ khí Cố Cảnh Ngự trầm thấp, anh nói từng chữ một, hơn nữa còn nói nhỏ, như đang khẩn cầu: " Đừng từ chối, đừng từ chối tôi là được rồi. "

Bực bội trở mình một cái, thanh âm kia vẫn không ngừng quấy nhiễu bên tai cô, khóe miệng anh hơi giương lên, giọng nói vừa ấm áp lại vừa dịu dàng: " Tôi chỉ muốn có một cơ hội để tới gần em hơn.."

" Tôi không vội, tôi có thể chờ. "

Chờ cái rắm!

Ôn Nhan chớp chớp mắt, đôi mắt đào hoa mở to, môi cô hơi mấp máy còn tay thì cứ liên tục ấn ấn vào màn hình điện thoại. Không thể tin được cuối cùng lúc đó cô lại không từ chối.

Tuy rằng cũng không nhận lời.

Cô sẽ không biết được, sự im lặng của cô lúc nãy là biểu hiện cho một thái độ, đó là không đủ thích, chưa tới mức thích nên vẫn không nhận lời, nhưng khi đó sẽ không mở lời từ chối.

Ừm...cảm giác có điểm hơi cặn bã.

Có thể ở bên nhau là tốt, nhưng nhỡ đâu... Thế không phải là đang lừa gạt tình cảm sao?

Cảm xúc quá phức tạp, cô không thể cưỡng ép mình đi ngủ được nữa, cô lấy điện thoại ra đăng nhập weibo.

Đáng tiếc, mọi mặt trận trên weibo cũng không để cô sống yên ổn.

Mấy bình luận nằm trên top, hầu hết đều là như này nè:

Tôi là một cô bé đáng yêu: Tới bệ hạ cũng đã phát weibo, sao Nhan Nhan vẫn chưa phát... Nhưng mà mị vẫn rất yêu cô ấy * tôi có thể làm gì bây giờ tôi cũng rất tuyệt vọng đó.jpg *

Đọc sách đều rất đáng yêu: 12 giờ, không mừng tuổi con mình, cũng chẳng thơm chồng lấy một cái, cứ canh chừng ở weibo Nhan Nhan...Cuối cùng mãi chẳng đợi được gì * mỉm cười * * mỉm cười *

Yêu tôi là đáng yêu nhất: Tôi cái gì cũng sẽ không nói, chỉ yên lặng đợi Nhan Nhan thôi // Chuyển phát weibo: Cố Cảnh Ngự v: Năm mới vui vẻ [ kèm ảnh ]

Ừm, có ba cái bình luận thì mất hai cái đều liên quan tới Cố Cảnh Ngự. Ôn Nhan day day ấn đường, cô lướt xuống mấy cái rồi cũng phát một weibo. Sau đó, đột nhiên cô thấy hai bức ảnh có chút quen thuộc.

Pháo hoa kín cả bầu trời, trong bóng đêm mà tạo ra những tia sáng rực rỡ, thoạt nhìn khiến người khác bị hút vào.

Chỉ là, khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu, Ôn Nhan có phần sửng sốt. Trong đầu cô nảy lên một ý nghĩ, cái loại cảm xúc không thể phân biệt này dâng lên, mí mắt giật giật mấy cái, kinh sợ không thôi.

Đây không phải là nhà cô sao?!

Trách không được cô lại thấy quen quen.

Mẹ nó!

Ánh đèn phản chiếu lên cửa kính toàn bộ đều là nhà cô!

... Cô có nên cảm thấy may mắn khi trong ảnh không có cô không?!

Ôn Nhan hận không thể mắng chửi anh một trận, cô không nhịn được liền mò sang tường nhà weibo anh xem thử, cái gì cũng chưa phát hiện nhưng Cố Cảnh Ngự thì phát điên luôn rồi. Không ngờ ở bài nhất của anh, mỗi bình luận lại nhận được một bao lì xì.

Rất có cảm giác như kiểu, mọi người mà chúc phúc tôi thì tôi sẽ tặng hồng bao.

Như là gặp chuyện gì rất tốt vậy.

Không chỉ một fan có câu hỏi như vậy.

Rốt cuộc là anh đã gặp chuyện gì tốt nhỉ...

Lỗ tai Ôn Nhan đỏ lên, cô ngồi phắt dậy, gửi một tin nhắn cho anh: " Có phải anh cố ý hay không?! "

Mới gửi tin nhắn qua, chưa tới hai giây cô đã nhận được câu trả lời, hơn nữa anh còn ghi âm giọng nói qua wechat. Giọng nói anh trầm thấp tràn đầy từ tính, nhẹ nhàng dịu dàng mà còn lẫn một chút vui sướng: " Cố ý cái gì? "

Tiếng cười trầm thấp lúc này tựa như một cái lông vũ mềm mại cọ cọ vào đáy lòng, như từ lỗ tai mà rót vào lòng người, gãi một cái, rồi lại gãi thêm cái nữa.

Vành tai Ôn Nhan đỏ lên, cô cắn răng: " Anh chính là cố ý. "

Cố ý phát một tin lên, cố ý phát bao lì xì, cố ý hỏi cô vấn đề này, nói chung tất cả đều là cố ý.

".. Hửm? " Anh thấy cô thẹn quá hóa giận, ngữ khí của cô lúc này chắc là hận không thể tới đây mà cắn cho anh một cái.

Không đành lòng để cô tiếp tục phát hỏa, anh cong cong môi, dịu dàng đồng ý với điều mà cô nói: " Được. "

Một chữ được này như chứa đường vậy, tiếng cười anh trầm ấm, thôi thì mỗi một cái đều có luật của nó: " Em nói là cái gì thì chính là cái đó. "

Ôn Nhan im lặng một lúc, giờ phút này cô không biết phải miêu tả nội tâm rối bời của mình như nào nữa. Cuối cùng cô hừ một tiếng, day day ấn đường, ngoài mặt thì cười nhưng bên trong một chút cô cũng không thấy buồn cười: " Em gái nhà anh! "

Nghe thật giống như cô đang cố ý gây sự vậy.

Anh ngồi dựa vào đầu giường, hai chân tùy ý vắt chéo lên nhau, anh nhìn vào ảnh chụp trên màn hình điện thoại. Ánh sáng từ điện thoại hắt vào mặt anh, phản chiếu khuôn mặt vô cùng vui sướng, ý cười lan ra tận đáy mắt.

Anh lần này thật sự không có ý kia, anh lắc đầu bất đắc dĩ cười một tiếng.

Tình yêu là cái gì chứ?

Anh biết giờ vẫn chưa phải lúc, anh vẫn luôn chủ động tự khắc chế chính mình, anh không nghĩ tới hôm nay sẽ phá hết tất cả. Anh sẽ từng chút một chủ động tiến tới gần cô, khiến cho cô cảm thấy bên anh là một thói quen, khiến cho cô ỷ lại, sau đó tìm một cách tốt nhất, hỏi cô xem có cho anh một cơ hội hay không.

Đáng tiếc, luôn có sự tình xảy ra khiến anh không thể nắm bắt, tình yêu chính là như thế. Bình tĩnh, sự lý trí, ngay tới cả kế hoạch đã định sẵn, khi đứng trước mặt cô, tất cả đều chẳng có tác dụng gì cả.

Anh vẫn không thể nhịn xuống, vẫn là nói ra mất rồi.

Dứt khoát như thế cũng tốt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...