Hô hấp đầu dây bên kia như là ngưng lại.
Qua một lúc, Ôn Nhan mới khôi phục lại tinh thần, môi đỏ hơi nhếch lên: " Không nhé. "
" Cố Cảnh Cảnh, anh là đàn ông đấy. "
Ý tứ câu nói này chính là, một người đàn ông thì nói gả chồng cái gì chứ?!
Ánh mắt thâm thúy của anh bỗng xẹt qua một tia thất vọng, anh im lặng cười một tiếng, ngay sau đó anh thu lại tinh thần ủ rũ, còn nói thêm một câu: " Ừm, tôi biết. "
Anh nheo mắt lại: " Vậy hiện tại cho em một cơ hội, đó là tới cùng đứa bé trai đáng yêu nhất thế giới này nặn người tuyết. "
Ngữ khí dường như có ý cười: " Có tới đây không? "
Ôn Nhan không tiếng động nhẹ nhàng thở phào một hơi. Trong ánh mắt cô có xẹt qua một tia áy náy, cô đưa mắt tìm kiếm hình bóng anh, sau đó nhanh chóng bước tới: " Có. "
" Thấy cả người anh lạnh tới ửng đỏ như thế kia, thôi tôi cho anh một cơ hội vậy. "
Thanh âm cô càng lúc càng gần, không giống như vang lên ở trong điện thoại nữa, Cố Cảnh Ngự bất giác cảm thấy có cái gì không đúng.
Dừng một chút, anh ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa. Ôn Nhan mặc một chiếc áo len dài màu hồng phấn, trên cổ còn quấn một cái khăn lông mềm thật dài, gương mặt cô còn ửng hồng mềm mại, nhìn thật giống một đóa anh đào tháng ba đang nở rộ kiều diễm.
Lúc này ánh mắt đó sáng rực long lanh nước, đôi mắt cong cong nhìn về phía anh, cứ một bước nhảy hai bậc thang, nhanh chóng đi về phía anh.
Cố Cảnh Ngự lập tức nở nụ cười, ngay sau đó anh nhìn vào mắt cô, lại nheo đôi mắt lại.
Sao lại mặc đồ mỏng như thế này?
Ôn Nhan nhìn anh đang nhíu mi lại, liền đưa tay nhận lấy đồ trong tay anh, nhướn mày: " Nhăn mày nhiều quá có thể biến thành một ông già đấy. "
Nhưng cũng là ông già của em đấy.
Cố Cảnh Ngự lập tức muốn cãi lại như thế.
Nghĩ nghĩ lúc, không biết anh nghĩ thế nào lại không nói nữa, chỉ bật cười.
Ừm, ông già của em.
Chẳng qua chỉ là một cái xưng hô mà có thể khiến cho trái tim lạnh lẽo của anh ấm áp trở lại. Miệng anh lẩm nhẩm cái xưng hô đó mấy lần, sau đó anh không tự chủ được cong khóe môi lên, mắt hơi nheo lại.
Anh đúng thật là... không có tiền đồ.
Lúc Ôn Nhan chạm tay vào túi thì Cố Cảnh Ngự cũng khôi phục tinh thần, anh tránh không cho cô đụng vào túi đồ, lại có chút ghét bỏ tháo mũ lưỡi trai xuống, đội lên đầu cô, ép đầu mũ xuống thấp: " Em tay chân nhỏ như vậy, ngã một cái thì không phải tôi phải cõng cả em sao. "
Ngữ khí tuy rằng không tốt nhưng chân anh lại di chuyển, anh đi tới đứng phía bên trái cô, chắn gió cho cô.
Ôn Nhan giật giật khóe miệng, mắt nhìn túi đang trong tay anh. Bên trong có ớt xanh, nấm, rồi cà chua, lại thêm cả bí đỏ và hoa quả nữa nên trông có vẻ hơi nặng, nhưng anh nghĩ cầm chút đồ thế này mà cô cũng ngã đó hả?
Ở trong lòng anh rốt cuộc cô yếu đuối tới mức nào thế?
Ôn Nhan trừng mắt một cái, cũng không nói nhiều lời vô nghĩa với anh nữa. Đôi tay trắng nõn trực tiếp cướp luôn cái túi đựng ớt xanh và nấm: " Anh tưởng tôi sẽ tranh túi đồ nặng với anh hả? "
Cô bĩu bĩu môi: " Nhẹ tôi cầm, đồ nặng anh cầm. "
Cố Cảnh Ngự hơi ngừng lại, đột nhiên anh hiểu ra cô nói lời này là có ý gì, anh cảm thán một câu: " Quả nhiên, con gái và loại người tiểu nhân là rất khó nuôi đấy. "
Một bộ dáng vô cùng ai oán, cô nhìn vào còn tưởng đây là một ông chồng đang rất oan ức.
Ôn Nhan đem túi xách chuyển sang bên tay trái, cô liếc mắt nhìn anh đang tự mình diễn xuất: " Cho nên anh tưởng là tôi sẽ lấy hết? "
" Không dám. " Anh cúi thấp đầu nở nụ cười, sau đó bộ dáng lại nghiêm túc trở lại, thật không thể tưởng tượng nổi bộ dáng vừa rồi lại là của anh.
Ôn Nhan nhịn không được cười thành tiếng, quả thực sắc mặt anh thay đổi rất nhanh chóng! Trước kia sao cô không phát hiện ra một mặt này của Cố ảnh đế nhỉ... Hoạt bát?
Cô chuyển đề tài sang chuyện khác: " Có muốn đi nặn người tuyết đôi không? "
Cố Cảnh Ngự: "... "
Anh cúi đầu nhìn cô, được một lúc anh lại cười nhẹ một tiếng, anh tóm lấy tay cô đi về phía tòa nhà, ngữ khí có chút bất đắc dĩ: " Em không lạnh sao, tổ tông? "
Trời lạnh như thế này mà cô chỉ mặc một cái áo len, còn không thèm khoác thêm cái áo khoác bên ngoài, thế mà vẫn còn hỏi anh muốn nặn người tuyết không?
Bàn tay ấm áp đó cầm lấy cổ tay cô, xuyên qua một lớp áo len cô vẫn cảm thấy rất ấm, bỗng cô cảm thấy cả người nóng lên.
Ôn Nhan nhất thời không biết bộc lộ cảm xúc của mình như thế nào nữa, cô lấy lại tinh thần, lần nữa áp chế cảm xúc của mình xuống, hơi cong cong môi, trợn mắt lên với anh: " Ai là tổ tông chứ? "
" Em đó. " Anh trả lời vô cùng bình tĩnh, đẩy cửa ra rồi kéo cô vào bên trong, ngữ khí từ tính trầm ổn: " Ngoài em ra thì còn ai vào đây nữa? "
Ngoại trừ cô ra, còn ai có thể thay đổi cảm xúc của anh nữa, khóc không được mà cười cũng chẳng xong, tâm trạng thay đổi thất thường. Trong lòng anh tràn đầy sự bất đắc dĩ, ngoài cô ra thì còn ai có thể khiến anh cam tâm tình nguyện hầu hạ như tổ tông, cô còn không giống tổ tông của anh sao?
Ôn Nhan hơi ngừng lại, cảm xúc nơi đáy mắt không rõ. Qua một lúc sau, cô mới nói: " Tôi không có đứa cháu nào lớn như vậy đâu. "
Lông mi cô hơi giật giật, như sợ anh sẽ tiếp tục đề tài này, cô đổi tay cầm từ tay trái sang tay phải, thanh thanh giọng nói: " Anh chắc chắn là không chơi nữa hả? "
Cố Cảnh Ngự vô cùng tự nhiên ấn nút thang máy lên tầng mười lăm, cũng không nhìn cô lấy một cái, bâng quơ nói một câu: " Ai nói không chơi nữa. Ăn cơm thì xuống dưới chơi, vừa lúc chúng ta thiếu ít đồ dùng để đắp người tuyết. "
" Thuận tiện còn để cho em đổi một bộ quần áo khác nữa. " Nếu như bây giờ chơi nặn người tuyết, dù anh có cởi áo khoác ngoài đưa cho cô thì cô cũng sẽ không mặc. Thời tiết này mà bị cảm thì không dễ chịu chút nào.
Nói là thuận tiện thay quần áo, tuy không nói ra miệng nhưng trong lòng hai người đều hiểu rõ. Mà nói ra thì sẽ rất xấu hổ đó, mắt Ôn Nhan xẹt qua một tia sáng, đôi mắt đào hoa cong cong, cũng đồng ý: " Được rồi. "
****
Trong lúc đang ăn cơm, đột nhiên cô lại nhớ tới tin đồn trên mạng cô mới xem được, cô không nhịn nổi tò mò liền hỏi anh xem là thật hay giả.
Cố Cảnh Ngự đưa mắt nhìn cô một cái, anh nhướn mày, gắp cho cô một chút thức ăn: " Vậy em nghĩ xem muốn tôi đi hay không muốn tôi đi? "
Cả người Ôn Nhan cứng đờ, cô chớp chớp mắt, cứng họng không biết trả lời thế nào.
Nói muốn? Nói thật, thực ra cô không nghĩ tới việc anh sẽ đi, cô sợ tới lúc đó anh lại tùy hứng làm theo ý mình một lần nữa, cô không muốn lại lên trang nhất của báo đâu.
Còn nói không muốn?
Ôn Nhan thấy anh đang nheo đôi mắt lại, cô nuốt cơm một cách khó khăn: " Anh có đi hay không thì liên quan gì tới tôi chứ? "
Vừa thấy thái độ này của cô là biết trong lòng cô đang suy nghĩ gì rồi.
Sắc mặt Cố Cảnh Ngự hơi đen lại.
Anh cắn răng, cười lạnh một tiếng: " Đúng là vật nhỏ không có lương tâm. "
Lấy lại bình tĩnh, anh cong cong môi lên, tựa như tâm trạng rất tốt. Anh gắp mấy miếng cà chua cho vào trong bát cô: " Yên tâm đi, tôi sẽ thể hiện thật tốt. "
Anh sao có thể để thua trong tay cô chứ!
Tức giận thì tức giận, nhưng anh chắc chắn sẽ không phá hỏng công việc của cô đâu.
Ôn Nhan đưa mắt nhìn miếng cà chua trong bát mình, há hốc mồm, sau đó cô lại nghe thấy anh nói gì đó. Cô không tự chủ được khẽ thở dài một hơi, tinh thần cô lúc này có hơi ảo não, đáng lẽ cô nên tin tưởng anh một chút. Dù gì sự việc cũng đã qua, anh cũng đã nói là anh sẽ sửa.
Nhíu nhíu mày, để bày tỏ thành ý xin lỗi của mình, cô còn gắp một miếng thịt sườn mà cho anh, anh thích ăn nhất là thịt sườn.
Cảm xúc của Cố Cảnh Ngự còn chưa kịp bộc phát thì đã bị miếng thịt sườn của cô ép xuống rồi.
Bạn thấy sao?