Chương 44: Chương 44: Tôi chỉ biết làm đồ Em thích ăn!

Sau khi kết thúc việc tính giờ, sáu người kia đã biết được thứ hạng của mình.

Tổ nhanh nhất thì mỗi người lấy được bốn phần, tổ về nhì mỗi người sẽ được ba phần, còn tổ về cuối cùng chỉ lấy được mỗi người hai phần mà thôi.

Rồi sáu người đó tiếp tục rút thăm một lần nữa, rồi chia thành hai tổ.

" Được rồi, giờ mọi người đã có trong tay số điểm của mình, tiếp theo, nhân viên công tác sẽ đưa tiền sinh hoạt cho mọi người. " Mấy nhân viên công tác đi tới, đem mấy phong bao chia cho mọi người.

Đạo diễn cười cười: " Đây chính là tiền sinh hoạt phí của mọi người dùng trong hai ngày tiếp theo. "

Ôn Nhan đưa tay ra nhận lấy phong bao kia, cô mở ra, nhướn mày, cô rút số tiền trong bao ra để hai người còn lại có thể nhìn thấy.

" Được 150 đồng. "

Hai người còn chưa nói gì, người đứng cạnh đó đã kêu lên, giọng như không thể tin được: " Làm sao mà có ít thế này. "

" Chỉ có mấy chục đồng thế này thì tiêu thế nào? "

" Đạo diễn, anh cũng keo kiệt quá đấy? "

Cứ tôi một lời anh một lời mãi, lúc sau Hà Từ quay qua nhìn về phía đội Ôn Nhan, rồi nói: " A! Đạo diễn, không công bằng chút nào hết!! Sao đội của họ lại được nhiều tiền như thế chứ! "

Bộ dáng Hà Từ lúc này cũng không biết miêu tả sao nữa: " Họ còn có cả một tờ in hình Mao gia gia* đấy. "

Là hình chủ tịch Mao Trạch Đông in trên tờ tiền TQ đó ạ ^^

Ngữ khí như muốn nổi nóng: " Anh có biết chỉ cần một tờ hình Mao gia gia là có ý nghĩa như nào không? " Hắn phẩy phẩy bàn tay đang cầm tiền, mặt bày ra dáng vẻ đanh đá: " Chỉ cần một tờ thôi, là đã nhiều tiền hơn bọn tôi rồi đấy. "

" Vì sao đội tôi lại được ít như thế này? "

" Số lượng tiền có liên quan tới số điểm trong tay mọi người, mỗi lần bốc là được 10 đồng đấy. " Đạo diễn cười ha ha một tiếng: " Còn vì sao cậu lại được ít tiền nhất à, chắc là tại cậu chỉ có hai lần bốc thăm thôi. "

Hà Từ: "... "

Rồi cả hai thành viên tổ hắn cũng nhìn về phía hắn.

Hắn đi tới chỗ Ôn Nhan rồi dừng lại một chút, sau đó ha ha hai tiếng rồi quay người về chỗ đầy khó hiểu, cứ tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra vậy: " A ha ha, ơ, tôi là ai? Đây là đâu? Mọi người sao lại nhìn tôi thế? "

Thành viên trong đội:... Ha ha bố nhà anh.

Náo loạn một trận, vài người cũng bắt đầu di chuyển sang chỗ khác.

Chỗ triển lãm tranh này được xây dựng bên cạnh một hồ băng. Ngay từ đầu, địa điểm ghi hình đáng lẽ phải là hồ băng đó, nhưng không biết vì sao tin tức đó lại bị rò rỉ ra bên ngoài.

Vì để có thể ghi hình an toàn, bọn họ buộc phải đổi địa điểm quay, hơn nữa, địa điểm thứ hai cũng thuận tiện đổi luôn.

Cách nơi này cũng không xa lắm, nhưng hơi vòng vèo, rẽ trái rồi lại rẽ phải, tương đối an toàn.

Bây giờ đã là tháng hai, chồi non trên cây đã bắt đầu nảy nở. Mắt hướng về phía xa là thấy được khung cảnh những mặt hồ yên ả, rồi ở đây cũng có những đầm nước đã cạn, nhìn vào khiến người khác cảm thấy hứng thú.

Nhân viên công tác bận rộn dỡ đồ vật ra khỏi xe, chuẩn bị máy quay phim.

Ôn Nhan xuống xe, vươn người một cái.

Không khí ở đây thực sự rất trong lành.

Cố Cảnh Ngự đi tới phía sau cô, tay để lên mái tóc cô, thanh âm thấp thấp trong trẻo: " Có lạnh không? "

Gió thổi tới nơi này, thổi bay mấy sợi tóc lòa xòa trên mặt cô. Ôn Nhan nheo mắt lại,cô quơ quơ tay lên đầu muốn hất tay anh xuống: " Không lạnh. "

Vào tháng hai, nhiệt độ ở phía nam đã trên mười độ rồi, dưới ống tay áo dán thêm một miếng giữ nhiệt là ổn rồi.

Anh híp mắt một cái, hai tay không nhanh không chậm buông xuống, anh che hai lỗ tai cô lại, hừ nhẹ một tiếng: " Cho nên em muốn để hai lỗ tai em đỏ lên sao? "

Ôn Nhan nghẹn lời trong chốc lát.

Độ ấm ở lòng bàn tay anh không ngừng truyền tới tai cô. Cuối cùng, cô cũng hừ một tiếng, lắc lắc đầu: " Đúng vậy, để thế đi, cẩn thận không là lại tới tay anh đấy. "

Cố Cảnh Ngự cười nhẹ một tiếng, bàn tay càng ấn chặt hơn, rồi cùng cô nhìn cảnh tượng bận rộn phía trước: " Khó có thể làm được, tôi thích trên tay tôi có mùi hương của em. "

Ôn Nhan: "... "

"... Không biết xấu hổ. "

Khương Văn đang muốn xuống xe thì bỗng dưng dừng lại, hắn đứng ở cửa xe, lúc sau yên lặng dịch chuyển tới cửa bên kia mà xuống xe.

Đáng sợ!

***

Nhưng mà trong chốc lát, đồ đạc đều được mang xuống cả rồi.

Đạo diễn cùng một số nhân viên công tác vào bên trong quan sát một chút. Chỉ một lát sau, ở chỗ sân trống đó đã xuất hiện một cái bể bơi làm bằng cao su, đây là một loại bể bơi thường dùng để cho trẻ con chơi. Nhưng cái bể bơi này đã được sửa lại một số chi tiết, để phù hợp cho cả người lớn cũng có thể chơi.

Bể bơi bằng cao su đó khá lớn, ở hai đầu bể bơi để các đồ khác nhau. Một đầu bể bơi dựng một cái giá để nguyên liệu nấu ăn, một đầu để ba cái bàn tương ứng với màu sắc của từng đội, trên bàn, đầy đủ dụng cụ nấu ăn.

Ma nhân viên công tác dường như đang cho thêm cái gì đó vào trong bể. Hình như là nước xà phòng.

Nhìn tình cảnh trước mặt thế này, cũng có thể hiểu ra vài phần rồi.

Người tham ăn nhất là Hà Từ, hắn liếc mắt một cái liền thấy bên kia có một con cua, hắn nóng lòng muốn lấy, hắn nói với đồng đội đứng ở bên cạnh: " A, chút nữa phải lấy được con cua lớn kia, về làm món cay thì thực sự rất ngon. "

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...