Chương 48: Chương 48: Dấu răng trên mặt

Có thể khi yêu vào thì con người ta trở nên ngốc hơn. Nếu được ở một chỗ với người mình yêu thì có thể ở đó tới sông cạn đá mòn. Tới lúc Ôn Nhan khôi phục được tinh thần, cô nhìn thời gian một chút, nhịn không được ấn đường giật giật vài cái. Cô không thể hiểu được anh và cô đã tốn thời gian trong cái ngõ nhỏ này làm cái gì, mà ở đây lâu như vậy.

... Thời gian này chắc là giả rồi.

Nhưng mà dù cô nói nhiều thế nào đi chăng nữa, thời gian vẫn như vậy.

Cần phải đi về thôi.

Lúc cô nói phải đi về, tay anh càng nắm chặt hơn, khi đó anh đang tì cằm lên đỉnh đầu cô, thỉnh thoảng còn cúi đầu mơn trớn mấy sợi tóc của cô, thân mật không một kẽ hở.

Ôn Nhan ngẩng đầu lên liếc anh một cái, như muốn hỏi, làm sao vậy?

Anh mím môi, lúc này anh thong dong bình tĩnh để lộ ra sự tùy hứng của một ảnh đế, một tay vẫn ôm lấy eo cô, một tay khác trượt xuống lần mò nắm lấy tay cô: " Vẫn còn sớm mà. "

Ôn Nhan liếc nhìn ra bên ngoài, người đi đường giờ đã vắng hơn không ít. Rồi cô lại ngẩng đầu lên nhìn vị ảnh đế đang đứng trước mặt mình, khóe miệng cô giật giật, cô đưa tay lên vỗ vỗ vào mặt anh: " Nói mau, có phải anh là Cố Cảnh Ngự giả không? "

Nói dối không chớp mắt.

Nói xong, cô trực tiếp lách người đi ra ngoài: " Đi mau. "

Cố Cảnh Ngự cúi đầu nhìn bóng dáng mảnh khảnh kia, trong ánh mắt anh bỗng ánh lên một tia bất đắc dĩ, anh nhanh chóng nhấc chân đuổi theo cô. Không phải nói phụ nữ sau khi trở thành bạn gái của mình sẽ rất dính người sao?

... Vì sao mà bạn gái của anh một chút cũng không dính người vậy!!

Khoảng cách giữa hai người bọn họ, kẻ bám dính không buông...Hình như là anh.

Lúc về tới khách sạn, hai người họ vừa vặn đụng phải mấy vị khách mời cùng nhau đi ăn cơm tối về. Khi thấy Ôn Nhan và Cố Cảnh Ngự nắm tay nhau đi vào, mấy người đó nhất thời sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó đã lấy lại tinh thần. Ở trong mắt bọn họ, chuyện Ôn Nhan và Cố Cảnh Ngự bên nhau họ đã biết từ lâu rồi, hiện tại thấy hai người họ nắm tay nhau đi vào chỉ sững sờ chút thôi.

Ôn Nhan cũng thấy hai vị khách mời nam còn lại. Cố Cảnh Ngự cảm thấy lòng bàn tay hơi giật giật, sau đó liền ngừng lại, cô cũng không rút tay về luôn, thấy thế, khóe miệng anh không kìm được hơi giương lên.

Cô đây là...chuẩn bị cho anh một danh phận?

" Đi ra ngoài ăn cơm sao? " Anh khống chế không được cười ra tiếng, nhướn mày nhìn hai vị khách mời kia.

Thái độ của anh lúc này tốt bất thường. Vị nam khách mời cũng từng gặp qua anh, hắn hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng khôi phục sự bình tĩnh: " À đúng, đã lâu không gặp Ninh Tử, tôi hẹn cậu ấy ra ngoài ăn một bữa cơm. "

Khóe môi anh nhếch lên càng lúc càng rõ, ung dung thong thả, ngữ khí bình tĩnh: " Cũng tốt, buổi tối nên giành nhiều thời gian đi ăn uống với bạn bè một chút. "

Chờ tới lúc hắn có bạn gái, buổi tối sẽ không có thời gian đi ra ngoài tụ tập đâu, giống như anh vậy.

Rõ ràng là một câu nói rất bình thường, nhưng từ trong miệng Cố Cảnh Ngự nói ra, thì nghe như thế nào... Nghe như thế nào cũng cảm thấy không đúng lắm.

Nam khách mời ngẩn cả người ra, có phải hắn quá nhạy cảm rồi không?

Ôn Nhan lại nghe ra ẩn ý của anh. Cô đưa tay đỡ trán, mí mắt khẽ giựt, cô vòng tay ra sau lưng, nhéo vào thắt lưng anh một cái.

Nghĩ rằng không có ai hiểu ý mà anh nói chắc?

Rõ là không dùng lực mấy, nhưng anh lại kêu một tiếng. Sau đó, anh đưa tay bắt lấy tay cô vừa nhéo thắt lưng mình, tiện thể nắm luôn.

Ôn Nhan: "... "

Hai vị khách mời nam: "... "

***

Hai bên chỉ biết nhìn nhau cười gượng một tiếng, sau đó hai vị khách mời nam kia giống như là bị ai đuổi theo vậy, chạy biến đi. Lúc này, Ôn Nhan mới trừng mắt liếc Cố Cảnh Ngự một cái.

Điên rồi hả?

Thang máy rất nhanh đi tới tầng một đón bọn họ. Tới nơi, Ôn Nhan đi ra ngoài, về tới phòng cô nhanh tay mở cửa: " Tạm biệt! "

Cố Cảnh Ngự đưa tay ngăn cô đóng cửa lại, cười: " Gấp như vậy sao? "

Anh duỗi tay ôm lấy eo Ôn Nhan, đem cô ôm vào trong ngực mình. Anh im lặng thở ra một hơi, nhiệt độ bắt đầu lan tỏa xuống bên dưới, anh hình như đụng trúng cổ cô rồi. Một ý niệm chợt lóe lên, anh khẽ cười, dùng tay nhấc bổng người trong ngực lên, tiếng nói trầm thấp: " Em không chuẩn bị cho bạn trai em một nụ hôn chúc ngủ ngon sao? "

Ôn Nhan bị ôm lên giống như một đứa trẻ vậy. Cả người bỗng cao lên một bậc, trán cô đụng trán anh, mỗi câu anh nói đều như phả vào mặt cô, mơ hồ như lông mi hai người cọ vào nhau, chóp mũi anh thân mật cọ cọ vào chóp mũi cô: " Hửm? "

Ôn Nhan ngây ra trong chốc lát. Nhìn ý cười trong mắt anh càng lúc càng đậm, cô phản ứng lại, đôi mắt đào hoa cong lên: " Được chứ! " Cô cười một cái rồi gặm.

Là gặm theo đúng nghĩa đen luôn đấy.

Sau khi Ôn Nhan dứt ra, để lại trên má anh một dấu răng rõ ràng.

Rất sâu, vô cùng rõ ràng.

Cố Cảnh Ngự kêu lên một tiếng, anh đưa tay sờ sờ má, hai dấu răng vô cùng rõ ràng.

Ánh mắt Ôn Nhan di chuyển, nhẹ nhàng cười: " Đại ảnh đế cảm thấy nụ hôn chúc ngủ ngon này như thế nào? "

Cố Cảnh Ngự nghe thấy lời cô nói thì cả người cứng đờ lại. Anh đưa mắt nhìn cô một lúc, đột nhiên khẽ cười một tiếng, ngón tay ái muội sờ sờ phần má có dấu răng: " Vô cùng tốt. "

Vẻ tươi cười của Ôn Nhan lập tức cứng đờ. Sau đó cô thấy Cố Cảnh Ngự tiếp tục nói, còn nháy mắt một cái: " Dấu răng xinh đẹp như này, anh phải giữ lại dấu răng thật tốt mới được. Phải để cho mọi người được chiêm ngưỡng một chút. "

Cái gì?

Phản ứng đầu tiên của Ôn Nhan là kinh ngạc. Ngay sau đó cô hiểu được ý tứ trong lời anh nói, cảm xúc rối bời trong lòng dâng lên, mí mắt cũng hơi giật giật, sợ hãi không thôi.

Mẹ nó!

Anh nói thế là có ý gì chứ!

Anh còn không biết xấu hổ mà để lộ dấu răng ngoài!

Thấy bộ dáng anh vẫn ung dung nhìn cô, Ôn Nhan cắn chặt răng: " Anh có biết xấu hổ không đấy? "

Cố Cảnh Ngự tiến sát tới gần cô, nhịn không được khẽ hôn lên mắt cô một cái, sao đôi mắt cô lại đẹp như thế chứ...Anh duỗi tay che đi đôi mắt cô, hơi cọ cọ vào môi cô, giọng anh có chút khàn khàn: " Không có. "

Ôn Nhan: "... "

Dứt khoát như thế này cô còn có thể nói gì nữa đây.

Cô day day trán, không muốn tiếp tục nói chuyện với anh nữa, đẩy anh ra: " Đi mau, đi mau. "

Trong lòng yên lặng thở dài một hơi, không muốn đi. Anh nhịn không được lại ôm lấy eo cô, anh mở miệng, thấp giọng dò hỏi: " Em không mời anh vào trong ngồi sao? "

Nói xong câu này, không biết nghĩ tới cái gì, lỗ tai Cố Cảnh Ngự có điểm hơi đỏ lên.

Ôn Nhan còn chưa kịp nói gì thì tầm mắt cô vô tình nhìn thấy tai anh đang đỏ lên, vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ: " Anh đây là đang... thẹn thùng hả? "

Anh mà còn biết thẹn thùng sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...