Người cầm máy quay chậm rãi thu chân về, từng bước từng bước lui về phía sau, làm như không có việc gì tiếp tục quay phim.
A, vừa nãy hắn quay quá gần sao?
Không thể nào, sao hắn quay mà hắn không biết được chứ.
Ôn Nhan: "... " Quan trọng là ở chỗ, trong thời gian đang thay đồ, hẳn là không cần thiết phải quay đâu.
Cố Cảnh Ngự thật ra không để ý lắm, anh vừa nói chuyện vừa đưa tay kéo Ôn Nhan tới chỗ mình, cùng nhau đi tới chỗ mọi người tập hợp.
Lúc đó, anh còn không quên quay lại cười cười với người cầm máy quay.
****
Người bạn vùng quê này thoạt nhìn có vẻ là người không giỏi ăn nói, trên gương mặt rám nắng hơi ửng hồng. Nhưng nếu đụng tới vấn đề chuyên ngành của người này thì hiệu quả làm việc không tồi.
Người đó đứng dưới ao sen, hái một củ sen làm mẫu cho mọi người, sau đó giải thích qua: " Muốn hái được củ sen từ dưới bùn lên thì bạn phải kết hợp cả hai tay, tay phải đỡ lấy phần sau của củ sen, tay trái thì đỡ phần giữa thân, chậm rãi kéo nó từ dưới bùn lên. "
" Sau khi thu được củ sen thì vẫn phải đỡ phần đằng sau, đề phòng việc củ sen bị gãy làm đôi. " Người đó tiếp tục nhắc nhở: " Bằng không để nó gãy và rơi xuống bùn thì rất khó tìm lại, vì chúng bị tách ra rồi. "
Ở trong giới giải trí, người có thể thể đạt được vị trí như hiện tại tuy không phải người quá thông minh nhưng tuyệt đối không phải loại người ngu ngốc gì. Nghe người bạn này nói qua hai lần, mọi người đều hiểu rồi.
Hà Từ giờ nóng lòng muốn thử: " Đã hiểu đã hiểu, để tôi biểu diễn cho mọi người xem một chút. "
Hắn là người sinh ra ở vùng nông thôn, vào những ngày lễ tết hắn cũng thường trở về nhà giúp mọi người lột ngô, còn có cả ảnh chụp. Mấy việc làm nông như thế này hắn tương đối có ưu thế.
" Từ Từ! " Khương Văn giống như ngộ ra cái gì đó, vội vàng ngăn cản hắn, vẻ mặt có vẻ rất lo lắng: " Để cậu đi xuống, lúc sau không sợ bị ngập trong nước luôn sao? "
Hiện trường yên lặng, lúc sau có vài vị khách mời bật cười.
-- Thứ Thứ của chúng ta, cái gì cũng tốt, chỉ là có hơi lùn chút xíu. Đương nhiên, hiện tại còn hơi béo nữa. Đây là chính miệng fan nói chứ không ai khác.
Hiển nhiên, Khương Văn khi nói những lời này là lo rằng Hà Từ đi xuống đó sẽ ngập nước, ngập tới tận cổ.
" Cậu, nói, lại, xem, nào!! Tôi sẽ bị ngập trong nước? " Hà Từ gằn từng chữ một, sau đó trực tiếp nhào tới.
Đây không phải là đang ám chỉ hắn lùn sao?
Thực ra mà nói thì Hà Từ không phải người quá lùn, nhưng mà mọi người hay bảo hắn lùn, thôi thì cứ coi như đó là một đặc điểm nổi bật của mình trong chương trình thực tế đi. Nếu như bản thân không có nhiều nhân khí thì trong các chương trình tham gia tốt nhất là nên có một đặc điểm. Điều này có thể làm người xem nhớ kỹ bạn.
Nếu như ở trong cuộc sống bình thường, có người nói hắn như vậy thì sẽ bị coi như là đang công kích. Nhưng ở trong chương trình thì khác, mọi người nhắc đi nhắc lại đề tài này, chỉ là muốn giúp hắn mà thôi, để cho khán giả khi xem chương trình sẽ nhớ được hắn là ai.
Cho nên Hà Từ vốn dĩ là không muốn so đo. Nhưng từ trong miệng khách mời nói, bỗng nhiên hắn cảm thấy mình thật thấp.
" A! A! Làm cái gì thế? " Khương Văn không tránh kịp, bị Hà Từ kẹp cổ một cái, hắn hô to: " Tôi đây là đang lo lắng cho cậu mà. Cậu không cảm kích tôi thì thôi, sao cậu lại có thể...khụ khụ, làm tổn thương tôi thế này. "
Hai người náo loạn một lúc, một số khách mời đứng một bên thấy vẫn chưa đủ loạn, còn châm thêm lửa vào cuộc chiến.
Một lúc lâu sau hai người mới tách ra.
Khương Văn dùng hai tay xoa lấy cổ mình, hắn ngồi xổm trên mặt đất, ho khan tới nổi cả cổ tưởng chừng như đỏ lên, ho xong còn không cam lòng nói: " Còn không muốn để người khác quan tâm mình, không tin cậu thử hỏi đồng đội cậu mà xem, xem xem có phải tôi nói sự thật không? "
Đồng đội của Hà Từ hết ngó trái lại ngó phải, làm như là mình không tồn tại.
Không phải lời thật lòng thì thật có lỗi với lương tâm của bản thân.
Còn bảo đây là lời nói thật,... nhưng hắn là đồng đội của bọn họ mà.
Vẫn là nên nhìn con kiến đang bò trên mặt đất đi. Đại Dũng và Lục Lâm nhìn con kiến xong lại nhìn nhau, sắc mặt Đại Dũng đầy vẻ suy ngẫm, cậu mở miệng: " Cô thấy không, con kiến này có cái đầu rất to. "
Lục Lâm: " Đúng vậy, tôi cũng không ngờ đấy. "
Khương Văn: "... "
" Mấy người cứ nói thật ra xem nào! " Khương Văn cả giận nói: " Đại Dũng, cậu phải có khí khái của đàn ông chứ. "
Ôn Nhan đứng một bên xem vô cùng vui vẻ, cô thấy không ai nói tiếp liền mở miệng: " Hắc ca, anh đừng hỏi thế, lần này là anh không đúng rồi. "
Khương Văn:...
Chúng ta cùng một đội cơ mà!!!
Hà Từ cười thành tiếng: " Ha ha ha ha ha ha ha. Thấy không! Ánh mắt của Ôn Nhan mới là sáng suốt. "
Đối mặt với ánh mắt lên án của đồng đội, Ôn Nhan vẫn tiếp tục nói, đôi mắt cô ánh lên vẻ nghiêm túc: " Sao anh lại chỉ nói mà không làm chứ, lúc này anh nên đưa cho Thứ Thứ một cái phao bơi. "
Hà Từ:...
Khương Văn và khách mời: Phụt...ha ha ha ha ha ha ha ha ha.
" Ha ha ha, là tôi sai, tôi sai. " Khương Văn cười tới không dừng được, lấy tay đập mấy phát vào đùi mình để kiềm chế. Hắn nghe cô nói vậy thì thực sự đi tới chỗ đạo diễn tìm cái phao, gương mặt cố gắng biểu hiện sự nghiêm túc, trịnh trọng đưa phao cho Hà Từ: " Từ huynh, phụt, tự chiếu cố bản thân mình cho tốt..."
Giống như là đưa cho chiến hữu một khẩu súng, để chiến hữu đó xông pha chiến trường.
Lời còn chưa nói xong, tự bản thân hắn đã không kiềm chế được, bắt đầu cười.
Ngay cả Cố Cảnh Ngự cũng hơi nhếch miệng cười.
Hà Từ cúi đầu. Đây như kiểu giây phút yên lặng trước khi bom nổ vậy. Ngực hắn cứ phập phồng, cả người hắn như sẵn sàng nổ bất cứ lúc nào, tới khi lên chương trình, tổ hậu kỳ còn ưu ái chèn thêm hiệu ứng cho hắn, đỉnh đầu hắn là hình một quả bom đang đếm ngược.
Mười, chín, tám, bảy,... Những người xung quanh đều cười nghiêng ngả, làm gì có ai chú ý tới hắn đâu. Bùm một tiếng, bom nổ mất rồi!
" Khương, Văn!!!! " Hà Từ gằn từng chữ qua kẽ răng, mặt hắn đầy giận dữ, hắn giơ phao bơi trong tay ra, nhào tới: " Tôi, giết, mấy người!!!! "
Hắn coi phao bơi như là vũ khí, trái đành một cái, phải lia một cái, cứ thế múa may liên tục mấy vòng.
Mọi người xung quanh đó liền giải tán.
Sân vườn ở nông thân khá rộng, nhưng máy quay phim chỉ cố định được ở một phạm vi nhất định. Mà Khương Văn với Hà Từ cũng coi như là người có tuổi rồi, đương nhiên sẽ không chạy ra khỏi phạm vi máy quay. Ở trong cái vòng tròn nhỏ hẹp đó đuổi tới đuổi lui, Khương Văn sẽ không trốn được, vì thế mà chẳng mấy chốc Hà Từ đã đuổi kịp.
Hắn chạy tới trốn phía sau Đại Dũng, nuốt nuốt nước miếng, vươn tay từ chối, nói: " Hà Từ, Hà Từ, cậu mà đánh tôi là tôi tức giận đấy. "
Hà Từ cười đầy giận dữ, hắn giơ phao bơi lên.
" A! " Khương Văn kêu lên đầy sợ hãi, cả người trong nháy mắt đều trốn tiệt sau lưng Đại Dũng: " Quân tử động khẩu không động thủ, dừng lại đi, chúng ta từ từ nói chuyện. "
Người đứng ở đằng trước là Đại Dũng cũng giơ tay ra che chắn, chuyện này không liên quan tới hắn nha.
Đáng tiếc, Đại Dũng cũng không ngăn được, hắn khó khăn lắm mới tránh thoát khỏi hai người kia. Hai người lại tiếp tục một màn gà bay chó sủa, người chạy ta đánh, còn tức giận hét lớn nữa: " Kiểu tóc, kiểu tóc của tôi, đừng có mà đánh vào đầu. "
Phao bơi chỉ là đồ được bơm hơi, đánh vào đầu cũng chẳng đau gì, nhưng mà Khương Văn vẫn kêu rất to, cơ hồ như cả trường quay đều là tiếng của hắn. Nghe muốn phát điên lên được.
Bạn thấy sao?