Chương 50: Chương 50: Bi kịch của cẩu độc thân

Mấy vị khách mời ở đó đều hoảng sợ, vội vàng tiến tới muốn đỡ cô dậy, nhưng người phản ứng nhanh nhất là Cố Cảnh Ngự.

Mơ hồ như trong lúc mọi người không phản ứng kịp, anh đã ném luôn dụng cụ trong tay mình xuống. Anh dùng một tay lau đi chỗ bùn trên mặt, ba bước biến thành hai bước, hai tay nhanh chóng giữ lấy bả vai cô, nhanh chóng đem cô kéo vào trong lồng ngực mình.

" Em có sao không? "

Nói xong, liền nhìn cô từ trên xuống dưới một lần.

Được kéo lên, cuối cùng Ôn Nhan cũng khôi phục sự bình tĩnh, nhưng cô không thấy cao hứng chút nào.

Sự thật là, Ôn Nhan cảm thấy cả người đều không ổn.

Mỗi một minh tinh, dù nhiều hay ít cũng sẽ có gánh nặng thần tượng. Hoặc có thể nói, mặc kệ người khác thế nào, nhưng Ôn Nhan nhất định là có gánh nặng thần tượng.

Cô cúi đầu nhìn củ sen đã bị bẻ gãy làm đôi, đây là sản phẩm của cô do quá kinh ngạc mà bẻ gãy. Bỗng chốc cô cảm thấy trước mặt tối sầm lại, không thể tưởng tượng được, người vừa rồi vứt hết mặt mũi, thảm không nỡ nhìn...lại là cô.

Đặc biệt, trên bờ còn có camera quay cố định, chắc chắn đã ghi lại được "hành động vĩ đại" này của cô. Tương lai hình ảnh này sẽ được nhân dân cả nước nhìn thấy.

Ôn Nhan có chút nghẹn lời: " Không sao cả. "

Hình tượng của cô...có thể cứu vớt một chút không?

Sự lo lắng của mọi người cuối cùng cũng được hạ xuống, giờ chỉ nói một vài câu an ủi: " Không có việc là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi. "

" Chỉ là hơi hoảng sợ một chút thôi. "

" Hay là cô nghỉ một lát đi, để bọn tôi làm cho. "

Cố Cảnh Ngự cũng thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó liền lạnh lùng buông một câu: " Đừng có an ủi cô ấy, cô ấy lợi hại lắm mà. Trời dù có cao như thế nào, cô ấy vẫn coi mình là một lực sĩ đấy. "

" Không nhổ ra được không biết gọi anh sao? "

Lại còn cùng một củ sen giằng co nãy giờ.

Mọi người đang an ủi bỗng nhiên tự sờ mũi mình, không nói nữa. Dù sao bọn họ cũng là người ngoài, không thể hiểu được tâm tình ai đó.

Mắt trái Ôn Nhay giật giật một cái, rõ ràng là mình xảy ra chuyện, không hiểu sao lại cảm thấy chột dạ, cô cúi đầu: " Em không phải đại lực sĩ, anh đừng nói thế. "

Hiếm khi thấy cô nhỏ nhẹ thế này, cô ngẩng đầu cầm lấy cổ tay anh: " Em đây không phải đang suy nghĩ cho anh sao. "

Nhưng mà liên quan gì tới việc cô ngã chứ.

Cố Cảnh Ngự: "... "

Các vị khách mời: ".... " Có thể, một chiêu giết sạch.

Sự thật, đây cũng là suy nghĩ của bọn họ.

Rõ ràng chỉ là một câu.

Anh hơi ngừng lại một chút, cơn tức giận của anh hơn một nửa bị câu nói của cô làm cho tiêu tan rồi.

Cố Cảnh Ngự day day ấn đường, bất đắc dĩ thở dài một hơi, anh bỗng phát hiện ra mình đúng là không có tiền đồ rồi. Giờ ngữ khí của anh đã dịu xuống không ít: " Chút nữa nếu không nhổ ra được thì nhớ gọi anh. "

Anh biết cô còn muốn rút.

Trong nháy mắt anh cảm thấy cô giống như một đứa trẻ vậy, cần được người lớn dạy dỗ. Rõ ràng vừa nãy anh tức giận tới không nhịn được, hận không thể đánh cô một cái vào mông cho cô nhớ.

Mà chỉ vì một câu làm nũng của cô, một ánh mắt của cô đã làm toàn bộ quân địch rã rời, cái tay giơ cao lên chỉ có thể buông xuống.

Anh có thể làm gì đây, nhẹ không được, nặng không nỡ,... nói chung là vẫn có chút gì đó luyến tiếc.

Chỉ là, mặc kệ cho Cố Cảnh Ngự suy nghĩ phức tạp thế nào, anh cũng không nhận lại được câu trả lời của Ôn Nhan.

Anh nhíu nhíu mày, buông tay ra quay lại nhìn cô, anh nhìn thấy cô đang cắn môi dưới, bộ dáng muốn cười nhưng phải nén lại để không cười.

Ý nghĩ của Cố Cảnh Ngự rất nhanh di chuyển, anh nhăn mi lại, bỗng nhiên nhớ tới chỗ bùn dính trên mặt mình.

Tức khắc sắc mặt anh lại tối sầm lại, vẻ mặt anh chán ghét, anh duỗi tay ra chậm rãi lau nốt mấy vết bẩn còn dính trên mặt, lạnh nhạt mở miệng: " Muốn cười thì cứ cười đi. "

Anh đây là vì ai chứ?

Đáng tiếc, anh quên mất khi nãy mình cũng đi nhổ củ sen. Bùn trên tay anh khá nhiều, anh đưa tay quệt lên mặt, không những mặt không sạch mà còn dính nhiều bùn hơn. Lần này anh hoàn toàn được trải nghiệm việc đắp mặt nạ bùn dùng để trồng củ sen.

Tới khi quẹt xong Cố Cảnh Ngự mới nhận ra, anh buông tay mình xuống, sắc mặt càng lúc càng đen.

" Không đâu, không đâu. " Trong lòng Ôn Nhan càng muốn cười hơn, nhưng nghe anh nói thế cô lại lắc đầu. Đùa nhau chắc, ngữ khí này của anh thì còn ai dám cười!

Cô cố gắng cắn môi dưới để nhịn cười, gương mặt vì thế mà đỏ bừng. Cô ho nhẹ hai tiếng, vì nhịn cười mà hai vai cô cũng run lên.

Chuyện này đâu thể trách cô được. Từ trước tới nay đại ảnh đế vẫn luôn có thói quen sạch sẽ, mà bây giờ trên mặt lại dính bùn hơn nữa còn ở vị trí ngay giữa. Giờ chỉ cần nghĩ tới hình tượng ngày trước của Cố Cảnh Ngự, rồi lại nhìn Cố Cảnh Ngự đang đứng trước mặt cô, mặt anh còn dính bùn, thì cô không nhịn được cười.

Lại nhịn không được, cô lần nữa liếc nhìn khuôn mặt anh, mặt anh vẫn lem nhem như thế. Ôn Nhan nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng cô nhịn không được nữa, phì cười tại chỗ: " Phì ha ha ha ha ha ha ha, xin lỗi, em không nhịn được. "

" Cảnh Cảnh, ha ha ha ha, em chưa từng thấy anh đẹp trai như vậy, ha ha ha ha ha ha... "

Tiếng cười này đúng là rất khoa trương.

Sắc mặt thực sự là đen tới không thể đen hơn được nữa: " Vậy mà em còn dám cười! "

Mặt anh biến thành như này là vì ai?

Đúng là vật nhỏ không có lương tâm.

Thấy Ôn Nhan cười tới không thở được nữa, anh nghiến răng, bất ngờ ra tay với cô. Anh hành động rất nhanh, kéo mặt cô lại mà hôn hôn vài cái, còn dùng sức cọ mặt mình vào mặt cô, bùn cũng bôi hết lên mặt cô. Làm xong, anh thản nhiên nhếch môi lên cười: " Ngoan, chúng ta giống nhau thôi. "

Lập tức, tiếng cười ngừng lại, Ôn Nhan giật mình nhìn anh. Cô cảm giác được trên mặt mình có cái gì đó lành lạnh, hóa ra anh vẽ cả râu mèo lên mặt cô, cô trừng lớn mắt: " Cố Cảnh Cảnh! "

Hình tượng cũng vứt rồi, giờ Ôn Nhan không thể để mình yếu thế được. Cô ôm được lấy đầu anh, hơi cúi người xuống, đưa tay lấy cái gì đó dưới nước, sau đó lại bôi lên mặt Cố Cảnh Ngự.

Đại ảnh đế: "... "

Đại ảnh đế đưa tay quệt mắt, rồi liếc nhìn cô một cái.

Giây tiếp theo, đại chiến bùng nổ.

Được một lúc sau, khuôn mặt Cố Cảnh Ngự đúng là chỉ thừa mỗi đôi mắt không bị dính bùn, những chỗ còn lại thì thảm không nỡ nhìn.

Đương nhiên, Ôn Nhan cũng không tốt hơn là bao.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...