Trên hành lang.
Hai người cùng một đám người khác cứ đứng nhìn nhau, bầu không khí đột nhiên tĩnh lặng.
Đi phía sau Cố đại ca là một vài người quen, đương nhiên họ biết chuyện ở nhà họ Cố có một Ngự thiếu là gia đình không lúc nào bớt lo, còn có một vài người ở tuổi trung niên từng nhìn thấy Cố Cảnh Ngự lúc nhỏ.
Đương nhiên họ đã từng chịu đựng tính khí của vị thiếu gia này. Dù trong trường hợp nào, hình tượng của Cố Cảnh Ngự trong lòng bọn họ cũng tuyệt đối không phải như vậy!
Bầu không khí như vậy có chút xấu hổ.
Một đám người đều là tinh anh, nhìn thấy một vị khách trung niên vuốt bụng bia tỏ ý đã đói bụng, nên dùng bữa trước rồi từ từ nói chuyện sau. Những người còn lại ồn ào hưởng ứng.
Cố đại ca đương nhiên biết vì sao họ làm như vậy, gật nhẹ đầu, giọng nói lạnh nhạt, ngoài dự đoán của mọi người, hắn còn nói thêm "Được."
Hắn gật đầu nhìn về phía người đàn ông xuất chúng đi bên cạnh mình: "Cậu dẫn đám người Vương tổng đi Đậu Nguyệt Các, phải chiêu đãi họ thật tốt."
Đám người đều cười, cũng không giả bộ hàn huyên vài câu. Người có mắt đương nhiên biết bây giờ tốt nhất nên rời đi. Trước khi đi họ còn ôn tồn chào hỏi Cố Cảnh Ngự.
Cố Cảnh Ngự đáp lại vài lời nhạt nhẽo, đôi mắt híp lại mang theo vài phần tùy ý, bàn tay vẫn nắm chặt tay Ôn Nhan không buông, nhưng không ai dám xem nhẹ anh.
Người nào của Cố gia cũng không thể tùy ý đắc tội được. Từ những trưởng bối có năng lực, hạ thủ đều không lưu tình. Nhìn thử Cố Cảnh Ngự được xưng tụng là Ngự thiếu mà không phải Cố gia Tam thiếu thì biết danh tiếng đó đều là liều mạng đổi lấy.
Ngay từ đầu không phải không thấy anh lăn lộn trong vòng giải trí, nhưng ai cũng nghĩ Cố Cảnh Ngự anh là loại người dựa vào gia tộc, ăn no chờ chết. Nhưng xem kết quả của những người đó ... cỏ trên mộ đều đã mọc dài.
Thậm chí trong đám người còn có một minh tinh chú ý đến người được Cố Cảnh Ngự nắm chặt không buông, đáy mắt lóe lên "Đây là Ôn tiểu thư? Tiểu quỷ nhà tôi ngày nào cũng náo loạn nhắc đến cô, không chỗ nào là nó không góp mặt cả. " Trên thực tế, con trai nhà hắn gần đây vừa bị đánh cho một trận.
"Ôn tiểu thư thật xinh đẹp, Ngự thiếu thật có phúc. Trong tay tôi đang có một quảng cáo đồ trang sức, không biết có thể may mắn mời Ôn tiểu thư ..."
Ôn Nhan kéo ống tay áo Cố Cảnh Ngự đang định mở miệng nói chuyện, ngón tay cọ cọ vào lòng bàn tay anh, nụ cười mỉm khách sáo quy củ không đổi "Tôi rất vinh hạnh, nhưng cũng quá đáng tiếc rồi, dạo gần đây người đại diện lỡ nhận cho tôi kha khá công việc, e rằng trong thời gian ngắn không thể nhận thêm."
Cô không ngốc, đương nhiên biết hắn mở miệng nói như vậy là nhờ mặt mũi của ai.
Đây không phải là phần lợi có thể nuốt được, thiên hạ làm gì có bữa cơm nào miễn phí. Hắn ta cho cô mấy thứ này, đương nhiên đã nghĩ đến việc có thể kiếm lợi lớn hơn từ chỗ Cố Cảnh Ngự.
Nụ cười của Cố Cảnh Ngự càng đậm, nắm tay Ôn Nhan thật chặt.
Sự tinh ranh chợt lướt qua, người nọ tỏ ý không sao cả, cười hai tiếng rồi cùng những người khác rời đi.
Ở hành lang chỉ còn ba người.
***
Ở căn phòng ở giữa.
Ôn Nhan và Cố đại ca đều duy trì im lặng. Ôn Nhan là do xấu hổ và khẩn trương, còn Cố đại ca là do vẫn chưa định thần.
Dựa vào tình huống bọn họ gặp gỡ nhau, nếu đổi lại là người khác chắc chắn sẽ có một chút ngượng ngùng. Nhưng Cố Cảnh Ngự là người khác sao?
Dĩ nhiên không phải.
Cánh môi mỏng cong lên, nhàn hạ rót hai ly trà nóng đặt xuống trước mặt hai người, Cố Cảnh Ngự nói một câu kinh thiên động địa như một lẽ đương nhiên "Anh, đây là Ôn Nhan, em dâu anh."
Cố đại ca trầm mặc nhìn về phía anh, còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy người em trời đánh này nói tiếp "Anh đừng có bắt nạt cô ấy. Em khó khăn lắm với theo đuổi được người ta."
Cố đại ca mặt than "..."
Không phải chứ em trai, em có từng nghĩ có thể cô ấy mới là người bắt nạt anh trai em không?
Cố Cảnh Ngự cầm tay Ôn Nhan như muốn làm cô bình tĩnh lại. Ôn Nhan ngẩng đầu lên, cô nhìn vào ánh mắt thâm thúy của anh, anh hơi nhếch môi lên "Đây là anh trai của anh. Em gọi một tiếng đại ca là được."
Lực mạnh yếu của bàn tay anh mang theo cảm giác an toàn, Ôn Nhan theo bản năng liếc mắt nhìn người ngồi cạnh Cố Cảnh Ngự, âm thầm nắm chặt tay, hít thở thật sâu cố nén những tâm sự khác xuống, hào phóng nở một nụ cười tươi gọi theo "Đại ca."
Cô thể hiện phóng khoáng như vậy nhưng trong lòng bồn chồn không chịu được. Vừa rồi có một đám người vây quanh, hiện tại đã tốt hơn nhiều, chỉ có ba người bọn họ.
Cô không nghĩ tới trong thời gian tới sẽ gặp người lớn, càng không nghĩ tới sẽ gặp mặt nhau trong tình huống cô chưa kịp chuẩn bị gì. Ngay cả ấn tượng đầu tiên của đối phương với mình Ôn Nhan cũng không rõ.
Người đàn ông ngồi im lặng kia thực sự rất dọa người. Mặc dù khí chất của hắn đã thu liễm đi rất nhiều nhưng vẫn đủ để người khác hoảng sợ như trước.
Ôn Nhan âm thầm nắm lòng bàn tay thật chặt.
May mắn là Cố đại ca cũng không làm khó dễ gì cô, phối hợp gật đầu, rất nhanh lên tiếng đáp "Ừ."
Chỉ là ngay lúc đó Cố đại ca móc ra một tờ chi phiếu từ trong túi áo, viết thêm gì đó rồi đẩy đến trước mặt Ôn Nhan.
Ôn Nhan "..."
Ngay lập tức trong đầu Ôn Nhan hiện lên mấy kịch bản truyền hình máu chó. Cái gì mà cô muốn bao nhiêu tiền mới chịu rời khỏi em trai tôi; hay là hai người không môn đăng hộ đối, sống với nhau chắc chắn không hạnh phúc; hoặc nhà chúng tôi sẽ không chấp nhận một người như cô, đừng ôm hi vọng diễn lại vở kịch cô bé lọ lem cũ rích đó.
Ý thức được những điều mình vừa nghĩ, Ôn Nhan hít vào một hơi, nụ cười vẫn không thay đổi, đột nhiên cô lại có chút phục bản thân trong lúc này vẫn còn nghĩ được nhiều như vậy.
Mãi đến khi Cố đại ca mở miệng, nét xấu hổ thoáng hiện trong mắt hắn "Lễ gặp mặt."
Hắn không mang theo người cái gì cả, lễ gặp mặt cũng chỉ có thể đưa chi phiếu thôi.
Ôn Nhan đang muốn từ chối thì thấy Cố Cảnh Ngự tuyệt đối không khách khí, nhanh hơn một bước cầm chi phiếu lên nhìn con số ghi trên đó, nhíu mày, không nể nang đánh giá "Có chút ít."
Bạn thấy sao?