Cũng đừng nghĩ giọng nói của anh nhẹ nhàng là đã cho qua chuyện. Im lặng một lúc, biểu cảm trên khuôn mặt Cố Cảnh Ngự dần dần trở nên lạnh nhạt, ánh mắt anh thâm thúy, nhìn sắc mặt cũng không đoán được anh đang nghĩ gì. Ngón tay hơi co lại, cuối cùng anh vẫn mở miệng: " Anh trước tiên cứ tìm người thế thân đi. "
" Ảnh cứ chụp trước, rồi tới lúc đó có dùng hay không thì tính sau. "
Rất rõ ràng, anh bảo lần sau lại nói, ý là anh muốn đi hỏi ý kiến Ôn Nhan.
Tìm lấy hai người thế thân cũng đơn giản thôi. Nhưng việc chụp ảnh, ít nhất họ cũng cần phải khôi phục cảnh tượng khi đó, phải an bài mọi việc hết sức thỏa đáng, cần phải có một chút thời gian đấy.
Tuy rằng những việc trước kia anh xử lý đều không phải như vậy, nhưng cũng không có nghĩa là anh không biết lần này phải làm như thế nào. Nói thế này, gặp được một việc, trước tiên là phải chuẩn bị tốt, phương thức tốt nhất chính là không cần nói những điều thừa. Không đáp trả thì thôi, nhưng nếu đáp trả thì phải một phát kích đúng điểm giữa.
Sắc mặt Dương Phàm khó tránh khỏi có chút phức tạp: "...Được. "
Trước khi tới đây, thật ra hắn đã chuẩn bị tâm lý tốt. Nếu như cái tính tình đó của anh bộc phát thì hắn phải làm thế nào, hay là sự tùy hứng của anh hết rồi thì hắn phải thu dọn hậu quả ra sao. Làm sao để có thể cứu vớt hình tượng của anh một cách hoàn hảo chậm rãi...Trên thực tế, mặt này hắn rất có kinh nghiệm, thậm chí còn truyền lại cho những người phía sau.
Nhưng mà, hắn hoàn toàn không nghĩ tới, lần chuẩn bị này của hắn thật ra là không cần dùng đến.
Nếu nói trước kia Cố Cảnh Ngự là người đi về phía nào cũng có thể giơ đao kiếm sắc nhọn về phía người khác thì giờ Ôn Nhan như một lớp áo bên ngoài của anh vậy. Cô đã làm anh thu lại sự tùy hứng của mình, học được cách khiêm tốn, học được cách vì người khác mà suy nghĩ.
... Tuy rằng, có khả năng những cái này chỉ ở trong giới hạn những người đó liên quan tới Ôn Nhan thôi.
***
Trên thực tế, tin tức lớn thế này, trên mạng lan truyền khắp nơi, chẳng cần Cố Cảnh Ngự tới hỏi thì Ôn Nhan cũng biết được tin tức đó.
Người đại diện của Ôn Nhan có rất nhiều mối quan hệ, hơn nữa hắn rất tôn trọng ý kiến của cô. Lần này cũng như thế, với địa vị hiện tại của Ôn Nhan mà gặp chuyện như thế này, phương án giải quyết hẳn là đã có sẵn rồi. Giờ cứ lời lẽ ngay thẳng thanh minh đây là chuyện không có thật là được. Nhưng người đại diện nghĩ cứ hỏi qua cô đã rồi mới đưa ra quyết định.
Ôn Nhan sửng sốt trong giây lát, cô buông di động xuống. Ánh mắt đào hoa lóe lên một tia sáng không rõ ràng, im lặng trong chốc lát, rồi cô mỉm cười: " Trước tiên không cần phải làm gì cả. "
Lý ca sửng sốt, cằm hắn hơi run lên: " Em chắc chứ? "
Cô đã nói như vậy, có nghĩa là ngầm đồng ý.
Không phải là hắn lo nghĩ lung tung, nhưng mà tương lai phía trước không một ai có thể bảo đảm cả, nhỡ một năm sau hay hai năm sau, bọn họ chia tay...
Thế thì sự ngầm đồng ý lúc này sẽ như bùa đòi mạng đeo bám khi đó, sẽ có rất nhiều fan mỉa mai cô lúc này ngầm đồng ý. Tới lúc đó có người nói cô muốn nổi tiếng tới phát điên rồi là mức độ chửi rủa nhẹ nhất đấy.
Mà nếu hai người còn bên nhau, rồi công khai mối quan hệ...Vậy thì với địa vị của cô hiện tại và của Cố Cảnh Ngự so sánh sẽ thấy sự đối lập, tất cả những thành tựu về sau cô có được sẽ bị người khác tự động gắn mác thêm cả Cố Cảnh Ngự.
Sẽ có rất nhiều người làm lơ đi sự cố gắng của cô, mặc kệ cô có làm cái gì đi chăng nữa, họ đều sẽ đem công sức của cô mà quy sang cho bạn trai cô. Ánh sáng của Ôn Nhan sẽ hoàn toàn bị danh hiệu Cố phu nhân che dấu đi.
Đương nhiên, nếu công khai thì không phải là không có chỗ tốt. Nói đơn giản một chút thì là, nó mang tới rất nhiều lưu lượng cho cô, nổi tiếng lên là điều chắc chắn.
Chuyện này đối với một số fan mà nói thì đúng là mở ra cho họ một con đường tràn ngập ánh sáng rồi. Nhưng đối với Ôn Nhan mà nói, cái chỗ tốt này không đủ để triệt tiêu toàn bộ hậu quả về sau.
Nghĩ một chút, người đại diện cảm thấy sầu tới nỗi bụng cũng có thể gầy đi một vòng, nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng vẫn mở miệng: " Em không suy nghĩ lại sao? "
Ôn Nhan nhìn bộ dáng của hắn, đột nhiên cô bật cười, sự nghiêm túc ban đầu cũng dần dần tan biến: " Không cần. "
Cô đương nhiên hiểu hắn đang suy nghĩ cái gì.
Nhìn chuyện của bố mẹ mà lớn lên, thật ra cô cũng không tin tưởng vào tình yêu lắm, cô không chắc chắn được liệu trong tương lai hai người bọn họ có thể ở bên nhau hay không, nhưng mẹ của cô đã từng nói với cô rằng, không cần đánh mất niềm tin vào năng lực của người khác khi chưa biết rõ.
Trên thế giới này có một người đàn ông không biết chịu trách nhiệm thì ắt sẽ có một người đàn ông chung tình. Tương lai có rất nhiều khả năng có thể xảy ra, mà cô không phải là một người nhát gan, cô không phải là một người vì sợ hậu quả về sau mà lựa chọn né tránh.
Còn về việc nổi tiếng...
Ôn Nhan mỉm cười: " Sự nổi tiếng của em không nhất định sẽ bị anh ấy che hết đâu. "
Nếu là trước kia, đương nhiên cô không muốn ánh sáng của mình bị anh che đậy hết, nhưng nếu là hiện tại, thì cô không cảm thấy thế nữa.
Nói cô yêu tới hỏng não cũng được, nói cô hồ đồ cũng không sai, nhưng đúng là, không biết bắt đầu từ bao giờ, đối với cô mà nói, chuyện này đã không còn quan trọng nữa rồi.
Cũng không phải là không còn quan trọng, chỉ là cô đã hiểu rõ ràng hơn, điều cô muốn là cái gì.
Cô muốn đóng phim. Mà nói ra điều này thì hơi khó nghe, nhưng cô tin tưởng rằng chỉ cần cô nói một lời thôi, Cố Cảnh Ngự cũng có đủ năng lực để khiến trong vòng 365 ngày cô đều đi quay phim.
...Cô cũng sẽ không làm ra vẻ bởi vì lòng tự trọng của bản thân mà phải phân chia rõ ràng, nó cũng đâu còn quan trọng nữa.
Khóe môi Ôn Nhan hơi cong lên, trong ánh mắt như mang theo một tia sáng, vừa tự tin cũng vừa kiên định: " Không ai có thể trở thành trở ngại của em, trừ khi người đó là bản thân em. "
....Chỉ cần cô đủ mạnh mẽ, thì cô sẽ không sợ bất cứ kẻ nào uy hiếp tới mình. Chỉ cần cô bước một bước đủ cao, sẽ không sợ có ai đó che đi ánh sáng của mình.
" Được rồi. " Vẻ mặt Lý Cường giãn ra, có chút bất đắc dĩ: " Anh bị em thuyết phục rồi. "
Cái gì cô cũng đã nghĩ kỹ rồi, hắn không còn lời nào để khuyên.
Cuộc đời con người là vừa có sự nghiệp lẫn tình yêu, vì sự nghiệp mà đè nén tình yêu cũng không tốt.
....
Cố Cảnh Ngự và Ôn Nhan chỉ thường ở trong nhà đi tới đi lui, cũng không thích cầm điện thoại lướt weibo lắm, trên mạng sóng gió như thế nào cũng không ảnh hưởng tới hai người họ.
Hơn nữa, cô đã quyết định sẽ im lặng rồi, Ôn Nhan và người đại diện thảo luận biện pháp giải quyết xong xuôi, toàn bộ chuyện này sẽ giao cho người đại diện, tùy ý để hai người đại diện đi can thiệp. Sau đó thì cô phải làm việc liên tục, quay gấp một cảnh vào buổi trưa, điều đó đã khiến cô mệt tới không thở được, cơ hồ những chuyện không liên quan cô đều ném ra sau đầu hết.
Đương nhiên, chắc là người đại diện đã nói thái độ của cô cho anh biết.
Cho nên lúc mà Cố Cảnh Ngự định nhắc tới chuyện này thì Ôn Nhan ngáp một cái, cô vẫn gối đầu lên đùi anh, có chút lười biếng, ngay cả mắt cũng không buồn mở: " Cứ như vậy đi. "
Không phủ nhận thì chính là đồng ý rồi.
Nhưng nhìn từ biểu tình của Cố Cảnh Ngự mà đoán thì có thể không cần thừa nhận cũng được.
Thấy cô mệt mỏi, anh cũng không nói gì nữa, anh ừ một tiếng. Anh đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô, thanh âm trầm thấp tràn đầy từ tính: " Được, ngủ đi. "
...Cô muốn, anh sẽ làm theo những gì cô muốn.
***
Mọi việc đúng là cái gì cũng có thể xảy ra.
Ngày hôm sau Ôn Nhan đã cảm thấy có gì đó kỳ lạ, cái người bình thường vô cùng dính người kia sao hôm nay lại biểu hiện không bình thường vậy.
Ngày hôm sau có buổi phát sóng trực tiếp.
" A a a a! Vì nương nương và bệ hạ mà chiến đấu. "
Bạn thấy sao?