"Anh đây." Anh ôm lấy cô, cắn một ngụm lên khuôn mặt của cô, điềm nhiên như không có việc gì: " Làm sao thế? "
Làm như hoàn toàn không biết cô đang giận cái gì.
"...."
Ôn Nhan liếc mắt nhìn, giả bộ giỏi thật đấy!
" Ha ha ha ha ha!" Cố Cảnh Ngự bị cô trở mặt nhưng vẫn cảm thấy buồn cười, cô thật sự đáng yêu. Anh nhíu mày, trực tiếp vén chăn ôm cô đứng dậy: "Được rồi, bây giờ mang bảo bối đi ăn cơm thôi."
Bất ngờ bị bế lên, Ôn Nhan hoảng sợ khẽ kêu lên một tiếng, hai tay có phản xạ choàng lấy cổ anh. Cô kịp phản ứng thì phát hiện mình đang không mặc quần áo.
Cô xấu hổ, mặt đỏ ửng, hít sâu một hơi rụt đầu vào người anh, không nhịn được một cước đạp trong không khí, gào thét: "Quần áo!!"
Cô có thể cảm giác được người mình khô ráo, không nhơn nhớp như tưởng tượng, quả nhiên tối hôm qua sau khi cô ngủ thì đã có người giúp cô tắm rửa, nhưng mà cô cảm giác được một thứ khác rõ ràng hơn, lạnh!!!
Thế mà người nào đó bụng dạ đen tối lại không mặc quần áo cho cô!!!
Tâm tình của Cố ảnh đế đang rất tốt nhưng rồi anh lại bắt gặp sắc mặt cô trầm xuống, đột nhiên anh muốn cầu xin giúp đỡ, nếu anh nói là do anh quên mặc quần áo cho cô thì cô có tin không.
Ừm, thật cao hứng.
Cô Cảnh Ngự ôm cô ngồi trong lòng mình, khom người cầm lấy bộ quần áo, đôi lông mày kiếm nhướn lên, trầm ngâm một chút rồi cất tiếng, âm thanh có một chút kích động:" Anh giúp em mặc?"
"Dù sao...." Anh nhìn những vết đỏ trên hai bờ vai, ngón tay không yên phận vuốt ve, trầm thấp cười:" Cánh tay của em cũng không dùng sức nổi."
Điều là người trưởng thành rồi, càng yêu nhau thì càng muốn thân cận hơn là điều dễ hiểu, mặc dù có chút đột ngột, nhưng những việc như thế này thì chính bản thân cũng không biết khi nào sẽ tới.
Khi yêu, con người ta đôi lúc cũng sẽ xúc động mà làm một số việc mất kiểm soát.
Nhưng trên thực tế thì Ôn Nhan không hối hận, tối hôm qua đã xúc động đưa ra quyết định này, chỉ là... lần thân mật này dường như đã mở ra công tắc cho Cố Cảnh Ngự vốn không biết xấu hổ trở nên vô lại hơn, lúc nào cũng có thể... ăn cô.
Cho nên hiện tại cô vô cùng hối hận.
"Đủ rồi!". Ôn Nhan thở sâu, nghiến răng nói. Kéo chăn mền phủ toàn hết mình, trực tiếp đoạt quần áo trong tay anh, thò chân ra đạp anh một cước.
"Mau đi ra!" Cô thật sự muốn mặc quần áo.
Tuy nhiên đúng là cánh tay cô đúng là có chút bủn rủn, nhưng chốt lát đã trở lại bình thường, cũng không đến nỗi.
"Đi ra làm gì?" Mặc dù bị đạp một cước nhưng Cố Cảnh Ngự cũng không có dấu hiệu bị mất hứng.
Anh nở nụ cười trầm thấp, bàn tay bắt lấy cái chân đang vươn ra, anh bóp nhẹ một cái rồi nhìn về phía Ôn Nhan đang núp trong chăn, ánh mắt thâm thúy thẳng tắp nhìn cô, âm thanh xao xuyến như đầu độc người khác nhưng lời nói thì đặc biệt không đứng đắn:" Tối hôm qua là ai một mực quấn quýt lấy không buông?Hả?"
Mí mắt Ôn Nhan giật giật, cô vốn đang không hiểu anh đang nói gì, đợi đến khi nhìn ánh mắt của anh thì mới đột nhiên nhảy dựng lên.
Cô nheo mắt, hai gò má đỏ ửng lên vì xấu hổ, tức giận cầm gối dứt khoát ném tới:" Cố, Cảnh, Ngự!"
Đêm nay nếu để anh tiến vào phòng, cô sẽ mang họ anh!!!
***
Lúc mặc quần áo xong đi ra thì trên bàn đã bày xong thức ăn, đa phần toàn món ngày thường cô thích ăn, vả lại toàn là những món bổ dưỡng, được sắp xếp ngay ngắn, đâu vào đó hết.
Trong phòng bếp, anh xoay người nhìn cô mỉm cười, dưới ánh mặt trời nụ cười kia lại càng thêm ấm áp.
Ôn Nhan hừ một tiếng, cơn giận đã dần với hết, duỗi bàn tay đưa trước mặt anh quơ quơ, vật được đeo trên ngón tay trắng nõn của cô hóa ra là một chiếc nhẫn:" Em đồng ý lúc nào đây?"
Chiếc nhẫn khá đơn giản, không phức tạp cũng không có vẻ xa xỉ, nhưng trông rất tao nhã, được chế tác khá là tinh xảo, phía trên có gắn một viên kim cương nhỏ, dưới ánh mặt trời viên kim cương lại càng thêm lấp lánh.
Cô chắc chắn là trước khi đi ngủ còn chưa thấy chiếc nhẫn này.
Cố Cảnh Ngự bước tới, từ phía sau choàng qua ôm eo cô, đem bàn tay đó nắm chặt lại, hai chiếc nhẫn nằm cạnh nhau, kiểu dáng cũng không khác nhau mấy, nhìn vào liền biết đó là một cặp.
Anh không trả lời, chỉ vuốt ve chiếc nhẫn:" Thích không?"
Lúc trước anh tìm chuyên gia trong giới chế tác, cuối cùng nó cũng đeo trên tay cô. Anh đã nghĩ tới chuyện này rất lâu rồi, hiện giờ cô mang chiếc nhẫn này trông....đẹp hơn so với tưởng tượng.
Ôn Nhan nhìn hai chiếc nhẫn đang phát sáng dưới ánh mặt trời, đang muốn tranh cãi nhưng thấy khuôn mặt anh đầy vẻ nhu hòa thì toàn bộ nuốt trở vào.
Nhưng nhịn không được, cô khẽ mấp máy môi, áp chế không được giương cao khóe môi, liếc xéo anh:" Ánh mắt coi như tạm được."
Nhưng mà cô giãy giụa thoát khỏi cái ôm, ngồi xuống bàn, giả bộ xụ mặt:" Đừng có đánh trống lãng, anh còn chưa trả lời câu hỏi của em, lúc nào thì em đồng ý rồi?
Ngay cả cầu hôn cũng không có, cứ như vậy mà đeo nhẫn cho cô?
Mặc dù nói vậy nhưng cô cũng không có ý định tháo nó xuống.
Cố Cảnh Ngự bật cười, đương nhiên nhìn ra cô đang cao hứng, kéo ghế ngồi cạnh, múc cho cô một chén cháo, mở miệng nói:" Đương nhiên là đêm qua."
Anh dùng thìa khuấy bát cháo, sờ thấy đủ ấm rồi mới đem chén đưa cho cô:" Ngày hôm qua đã đồng ý, như thế nào hiện tại lại muốn đổi ý?"
"Em lúc nào...". Ôn Nhan đang muốn hỏi lại, nhớ tới hành vi vô sỉ của anh thì lanh trí nuốt vào, hoàn toàn không muốn nghe anh trả lời. Tiếp nhận cái bát nhỏ, rụt rè mỉm cười:" Thật ra, em muốn đổi ý rồi."
Đã đáp ứng thì sao, cô muốn đổi ý thì làm gì được.
"Không được thất hứa." Cố Cảnh Ngự nhìn cô nhún vai, ánh mắt thâm thúy tràn đầy vui vẻ.:" Hàng đã nhận miễn trả lại."
"Sử dụng" anh xong thì lại muốn trốn?Đã muộn rồi.
Ôn Nhan liếc xéo:" Anh vẫn chưa phục vụ em cho tốt mà."
Cô uống một ngụm cháo, cố kiềm nén lại khóe môi đang muốn nhếch lên: " Không hài lòng về hàng cũng không được trả lại sao? "
"Không hài lòng?" Tay đang gắp rau cho cô hơi dừng lại một chút, ánh mắt anh khiêu khích nhìn qua:" Khách hàng, em cảm thấy....Ở đâu không hài lòng?." Anh chống cằm, ngữ khí có chút mập mờ, ý tứ nói:" Sản phẩm của chúng tôi khá là "dài" và cũng giữ được trong thời gian lâu..."
Ôn Nhan đang húp cháo hoa thiếu chút nữa thì phun luôn cháo ra, vội lau cháo còn dính ở khóe miệng, bộ mặt có chút không được tự nhiên, cảm thấy vấn đề càng lúc càng đi quá xa, bình tĩnh mỉm cười:" Đúng vậy, nên em cảm thấy rất bất mãn"
Ặc. Lớn cũng có thể dễ dàng bị thương nha.
Cố Cảnh Ngự chậm rãi nheo con mắt lại, nhìn về phía cô, ngữ khí chậm rãi, mang theo một tia nguy hiểm." Em hãy đợi vào buổi tối."
Tim Ôn Nhan vô thức đập chậm một nhịp, hô hấp hơi rối loạn nhưng ngay lập tức bình tĩnh tiếp tục húp cháo.
Buối tối? Buổi tối anh chưa chắc đã tiếp tục ở đây.
Hừ
******
Cơm nước xong thì cũng gần ba giờ chiều.
Dù sao Ôn Nhan cũng không có việc gì làm, lười biếng nửa ngồi nửa nằm trên ghế sô pha, lần mò tìm điện thoại lên mạng.
Bạn thấy sao?