Chương 69: Chương 69: Ôm ôm hôn hôn rồi lên cao

Buổi tối ngày hôm nay, Ôn Nhan ở lại Cố gia.

Chủ yếu là mẹ Cố nhiệt tình hiếu khách, ngay cả phòng ngủ cho khách cũng đã chuẩn bị xong hết rồi. Nếu lúc này cô mà từ chối thì có điểm không thích, may mà mấy ngày hôm nay cô cũng không có việc gì làm.

Cố đại ca và bố Cố thì khá bận rộn, ngày đầu tiên hai người họ xin nghỉ ở nhà, tới ngày thứ hai họ đã phải tiếp tục đi làm rồi. Lúc này, trong nhà chỉ còn lại Ôn Nhan, Cố Cảnh Ngự và mẹ Cố thôi, chỉ còn lại ba người.

Ở chung chính là cách thức phát triển tình cảm tốt nhất, mẹ Cố và Ôn Nhan chính là như vậy. Hai người đều có ý muốn thân thiết với đối phương hơn, lại cũng nhân nhượng cho nhau, có thể nói, tình cảm của hai người họ phát triển rất nhanh.

Tới ngày thứ ba, mẹ Cố đã đưa cô đi ra khắp ngõ nhỏ đường lớn rồi, đối với người ngoài, bà luôn thể hiện ra bộ dáng cô chính là con dâu của bà.

Người khác hỏi, bà vô cùng vui tươi hớn hở trả lời, đây là con dâu của bà.

Cái gì? Có đính hôn không?

Ngay cả nhẫn đính hôn cũng đeo rồi, chắc là hai đứa nhỏ này chỉ trở về để hỏi ý kiến chúng tôi một chút thôi, xem xem lễ đính hôn khi nào tổ chức thì được...

Yên tâm, mấy ngày nữa nhất định sẽ gửi thiệp mời cho mấy người.

Mọi người cứ xì xào bàn tán với nhau không dứt, ngay cả thời gian tổ chức lễ đính hôn cũng có thể xác định được rồi.

Ôn Nhan: "... "

Không phải, bọn họ muốn đính hôn lúc nào chứ?

Ấn đường Ôn Nhan hơi giật một cái, trên mặt cô vẫn thể hiện vẻ tự nhiên lễ phép, người khác nhìn vào vẫn thấy ánh mắt cô trong sáng như thường, hoàn toàn không nhìn ra được có điểm nào khác.

Đương nhiên cô không thể phản bác lại, làm thế là ném hết thể diện của mẹ Cố đi. Cô chỉ có thể ngầm thừa nhận quan hệ giữa hai người, đương nhiên, không phải chỉ có thế, khóe miệng Ôn Nhan hơi giương lên.

Đối với gia đình như bọn họ mà nói, một khi đã nói danh phận ra thì việc sửa lại vô cùng khó khăn.

Cho dù là mẹ Cố tin tưởng ánh mắt nhìn người của Cố Cảnh Ngự hay là thật sự tin tưởng vào bản thân cô thì điều này cũng không thể thay đổi, sự thật thì đây là một trách nhiệm nặng trĩu.

... Muốn đoạt được nó, trước tiên phải cho đi một chút.

Cố phu nhân là một người thông minh, cũng là một người hết sức dũng cảm.

Mà trùng hợp thay, Ôn Nhan là một người hiểu lý lẽ, biết lòng người.

Không thể không nói, mẹ Cố quả thật là một người giúp đỡ cho Cố Cảnh Ngự rất nhiều.

***

Một lúc sau, sau khi mẹ Cố đạt được mục đích rồi thì không lôi kéo Ôn Nhan phải đi cùng mình nữa.

Cố phu nhân buông tay ra, bà đứng trò chuyện cùng với mấy người khác, ôn tồn cười, rồi bà còn bảo Ôn Nhan đừng có đi theo bà nữa, đi tìm Cố Cảnh Ngự rồi bảo Cố Cảnh Ngự đưa đi chơi đi.

Đạt được mục đích rồi, bà liền cùng với mấy người chị em của mình trò chuyện. Bà chiếm thời gian của cô làm gì chứ, có thời gian không bằng để con bé chạy đi bồi dưỡng tình cảm với con trai mình.

...

Có nên nói là, mẫu tử liền tâm* không sai chút nào không...

*Mẫu tử liền tâm: Tim của mẹ và con liền nhau, ý chỉ sự hiểu ý ngầm.

Ôn Nhan vừa mới bước ra khỏi cửa tứ hợp viện thì gặp ngay một người đàn ông đang đứng ở đó, dáng vẻ vô cùng lười biếng, nhưng khí chất trên người anh lại là một khí chất không cho phép người khác chạm tới, thờ ơ nghịch nghịch điện thoại trong tay.

Thấy cô ra, anh ung dung chào cô: " Ra rồi à. "

Khóe miệng anh cong lên, hiện ra ý cười, sự sắc bén trên gương mặt cũng được thay bằng sự dịu dàng.

Trong ánh mắt Ôn Nhan chợt lóe qua vẻ nhu hòa, khóe môi cô cong lên, duỗi tay về phía anh, nhưng lời cô nói thì ngược lại: " Sao lại đi ra đây rồi, mẹ Cố không phải đã bảo anh đợi ở nhà rồi sao? "

Lúc sáng nay, khi mẹ Cố đi ra ngoài còn kéo theo cả Ôn Nhan, chủ yếu là để khoe con dâu với người khác.

Đương nhiên, bà không muốn để anh đi theo. Ra khỏi cửa mà đưa cả con trai lẫn con dâu đi theo, thì mục đích của bà được thể hiện quá rõ ràng rồi.

Trước khi ra cửa, bà ghét bỏ để anh ở nhà trông nhà.

Cố Cảnh Ngự cầm lấy tay cô, còn thuận tiện nhét tay cô vào trong túi áo khoác mình: " Còn không phải là sợ em không tìm thấy đường về nhà sao? "

Túi áo của anh vô cùng ấm áp, Ôn Nhan không chút khách sáo mà càng dán vào bàn tay ấm nóng của anh hơn, cô thở một hơi: " Em ngốc như vậy chắc? "

Hai cửa chỉ ở trong một ngõ nhỏ, ngay cả một con đường vòng vèo cũng không có.

Cố Cảnh Ngự bật cười, đè nén nội tâm của mình: " Được rồi, thật ra là anh nhớ em. "

Một mình anh ở nhà, tự mình không kiềm chế được mà suy nghĩ tới bảy tám tình huống khác nhau, anh nghĩ, liệu cô ra đó có bị khinh bỉ không? Cô có bị khẩn trương không? Hoặc là, cô có bị mất tự nhiên không?

Dù anh biết ở đó còn có mẹ anh nữa, những tình huống đó không có khả năng xảy ra, nhưng anh vẫn không nhịn được sự lo lắng trong lòng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...