Chương 72: Chương 72

Trình Cấm khôi phục lại vẻ tươi cười, cô thành khẩn nói với Ôn Nhan: "Thực xin lỗi. Hy vọng cô không để ý, tôi quá nhanh mồm nhanh nhanh miệng rồi, không nghĩ tới cô sẽ nghĩ nhiều."

Cũng không khỏi bội phục cô ta, bị chính người mình yêu nói ra những lời như vậy mà còn có thể dấu diếm sắc mặt, cái này cũng thôi đi, lại còn có thể tiếp tục làm yêu(1).

(1)làm yêu: lẳng lơ, mê hoặc lòng người.

Lời nói này...Bên ngoài thì nghe có vẻ như không có vấn đề gì, nhưng hết lần này đến lần khác để lại trong lòng người nghe cảm giác khó chịu.

Cô Cảnh Ngự môi mỏng như đao, ánh mắt càng ngày càng nguy hiểm, anh cũng không định để lại cho cô ta mặt mũi, lại bị Ôn Nhan đè xuống, Cô Cảnh Ngự ngoan ngoãn ngưng lại.

Ôn Nhan không có chú ý ánh mắt của anh, chỉ nhìn Trình Cấm một lát, nhìn cô ta vẫn khuôn mặt tươi cười chân thành như cũ, Xùy~~ cười một tiếng: "Ngại quá, tôi để ý."

"Tôi không những để ý cô gọi anh ấy là A Cảnh, cũng không thích anh ấy nói chuyện với cô, anh nói với cô bất luận là câu gì tôi đều để ý."

Cô hiểu rất rõ cô ta đang nghĩ gì.

Đơn giản là dùng lòng dạ hẹp hòi của cô để làm nổi bật khí chất ôn nhu của cô ta, đơn giản cho rằng cô tốt như thế nào mà anh có thể yêu cô, so với cô ta dịu dàng, người anh thích tất nhiên là người như cô ta.

Cô là diễn viên, nếu như cô ta sẵn lòng, cô có thể giả bộ 100 bộ dạng khác nhau, nhưng dựa vào cái gì?

Thương tâm cũng là cô ta, đáp lại cũng là cô ta, cô ta dựa vào cái gì mà cô phải miễn cưỡng nói không ngại.

Vài người, không biết là đầu óc có bị làm sao không mà luôn cho rằng mình dịu dàng mình rộng lượng thì ắt người khác sẽ thích mình chứ?

Người bạn trai mà cô cần tìm là một người biết bảo vệ hạnh phúc cho cô, khiến cô an tâm chứ cô không cần một người chỉ thích vẻ bề ngoài tốt đẹp rồi dịu dàng.

Gương mặt Ôn Nhan chẳng có chút cảm xúc, cô còn thay Cố Cảnh Ngự đưa ra quyết định,: "Nếu cô muốn xin lỗi thì về sau gặp mặt hãy coi như không quen biết, dù sao hai người vốn không quen biết nhau."

Đây là hiện thực chứ không phải tiểu thuyết, cô không có tâm tình cùng cô ta diễn vở kịch cung đấu.

Cũng không cần phải làm thế.

Cô chưa bao giờ cạnh tranh cùng bất cứ người nào.

Trình Cấm thật sự ngạc nhiên, Cố Cảnh Ngự còn ở trước mặt, Ôn Nhan không phải nên biểu hiện mặt tốt sao? Cô ta chưa từng thấy có người sẽ đem lòng dạ hẹp hòi nói thẳng ra, đàn ông sẽ không thích phụ nữ của mình quản quá nghiêm, cô ấy cũng không lo lắng Cố Cảnh Ngự sẽ tức giận sao?

Phụ nữ như vậy có cái gì để yêu, nếu như là cô ta, nhất định sẽ bày ra bộ dạng dịu dàng, rộng lượng.

Cô ta theo phản xạ nhìn Cố Cảnh Ngự.

Không ngờ chuyện này lại nằm ngoài dự đoán của cô ta, trong nháy mắt cô ta ngẩng đầu lên, không đúng với tưởng tượng của cô ta, anh cúi đầu nhìn Ôn Nhan, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một tia kinh hỉ, giống như anh một mực chờ cô lòng dạ hẹp hòi quản anh.

Mà hôm nay, cuối cùng cũng được như ý nguyện.

Động tác Cố Cảnh Ngự hơi dừng lại, sau đó đôi môi mỏng hơi nhếch lên, cười. Tiếng cười nho nhỏ dần dần cười thành tiếng.

Sự chiếm hữu của anh đối với cô nhiều như thế nào anh còn chưa nhắc tới. Ở trên weibo anh từng nhìn thấy một bình luận để lại là muốn cùng cô sinh một chú khỉ con, anh đã ghen tới đỏ mắt rồi, nó khiến cho anh cảm thấy đáng sợ, cho dù người bình luận câu đó chỉ là một cô gái.

Đáng tiếc... Weibo của anh từng xuất hiện vài câu nói như thế, nhưng hình như cô chưa từng để ý.

Không phải không hạnh phúc, cũng không phải không an lòng, tình cảm hai người đã tiến triển đến bây giờ, anh rất thỏa mãn, thậm chí một chút tiếc nuối kia anh cũng không để trong lòng nữa.

Mà khi nỗi tiếc nuối đấy được thỏa mãn một cách bất ngờ, thì niềm vui sướng là không có gì có thể sánh bằng.

Khuôn mặt lạnh lùng của Cố Cảnh Ngự dần dần trở nên ôn nhu hơn, khí thế bức người từ mùa đông trong nháy mắt thành xuân về hoa nở(2), từ lông mày đến khóe mắt đều toát ra vẻ dịu dàng.

(2) Đang rét lạnh bỗng chốc trở nên tươi mới, tràn đầy sức sống.

Anh cười nhẹ, giọng nói đầy sủng nịch mà cô ta chưa bao giờ nghe qua: "Đúng, anh vốn không quen biết cô ta."

Anh thật sự nói được là làm được, hoàn toàn bỏ qua người đang đứng trước mặt hai người.

Cầm lấy bàn tay của bảo bối hôn lên một cái, ánh mắt thâm thúy có tia vui vẻ, tiếng cười trầm thấp, quan tâm hỏi: "Chơi lâu như vậy có đói bụng không? Trở về nấu món sườn xào chua ngọt em thích ăn có được không?"

Âm thanh của anh tràn ngập sung sướng, hoàn toàn không thèm để ý người khác có nghe được hay không rằng mình nấu cơm cho người khác: "Em còn thích uống canh hải sản nữa, lúc anh đi đã hầm sẵn rồi, giờ trở về nhà là có thể ăn được."

Trong khoảng khắc đó, Trình Cấm thật sự tuyệt vọng.

Cô trừng mắt nhìn anh dắt tay Ôn Nhan rời đi, thỉnh thoảng lời nói nhỏ nhẹ truyền đến hung hăm đâm vào tai cô, đau nhức.

Đó là ai, là Cố Cảnh Ngự đó.

Từ trước tới giờ, anh đều cao cao tại thượng, chỉ có người khác đi dỗ dành anh, nịnh nọt anh, hôm nay Ôn Nhan chưa từng có hỏi qua ý kiến của anh, cứ như vậy mà thay anh quyết định, thậm chí là ra mệnh lệnh cho anh, tại sao anh lại cười sung sướng...

Thậm chí là..xuống bếp, đem sở thích của người khác nhớ rất rõ....Tại sao có thể là anh?

Nếu như thời điểm anh lạnh lùng, cô ta còn có thể tự lừa gạt mình nói rằng anh lạnh lùng không phải vì bảo vệ vị hôn thê. Nhưng sau khi thấy anh như vậy, cô ta ngay cả sức lực cũng không có để tự lừa gạt chính mình.

Còn chưa trở thành tình địch với nhau mà Trình Cấm đã bị Ôn Nhan đánh bại rồi, thậm chí, trong mắt vợ chưa cưới của anh, cô ta chẳng có chút uy hiếp nào cả.

Cho dù Ôn Nhan không đẹp không ôn nhu thì sao? Anh vẫn yêu cô.

Không, phải nói từ đầu đến cuối Trình Cấm hoàn toàn không có chút trọng lượng nào, cô ta không có tư cách để tranh giành.

*****

Nhưng thật ra, sự ân ái của hai người sau khi trở về chỉ có ở trong tưởng tượng của Trình Cấm.

Hiện tại thì hoàn toàn không giống vậy.

Vừa bước vào cửa cổng, xác định người kia không còn nhìn thấy hình ảnh của hai người, Ôn Nhan liền bỏ tay Cố Cảnh Ngự ra, bộ dạng cười như không cười, đôi môi đỏ mọng mởi miệng: "A Cảnh nha."

Hà hà,

Thôi xong.

Bốn chữ "chờ về tính sổ" hiện ra trong đầu anh, Cố Cảnh Ngự tâm tình vốn đang vui vẻ bỗng chốc biến mất, trong lòng căng thẳng, mau chóng mở miệng: "Bảo bối, anh thật sự không quen biết cô ta."

Nụ cười của Ôn Nhan vẫn không thay đổi, đôi môi đỏ mọng cong lên, làm thế nào cũng thấy bộ dạng không có tí đe dọa nào, bàn tay vòng qua eo anh, mỉm cười: "Người, ta, đã, gọi, anh, là, A, Cảnh, rồi, còn, nói, là, thật, sự, không, quen, biết?"

Cô càng nói càng "vui vẻ", ngón tay trực tiếp nhéo vào người anh một cái, hung hăng mà nhéo, đôi mắt hoa đào cong lên thành hình lưỡi liềm: "Còn có cái gì khi còn bé cơ?"

"Hả?"

Thanh mai trúc mã từ nhỏ vô tư, ha ha, nói không chừng còn có ý định bàn chuyện chung thân đại sự nữa nha...

" Đau...." Cố Cảnh Ngự kêu lên một tiếng, lần này thực sự là đau, trên lồng ngực không giống như những chỗ khác, ở chỗ này căng chặt, lúc bị nhéo cũng đau hơn, anh cẩn thận từng li từng tí cầm chặt tay cô: "Làm gì có cái gì khi còn bé?"

Ngày bé cả ngày anh đi khắp nơi đánh nhau giành địa bàn, con mẹ nó, làm gì có thời gian đi chú ý xem khi đó có cô nhóc nào lẽo đẽo theo sau lưng không?

Ôn Nhan a một tiếng, rút hai lần vẫn không rút tay về được, dứt khoát trực tiếp bắt đầu véo, trên mu bàn tay của anh liền xuất hiện ấn ký hình mặt trăng, cười lạnh: "Không phải khi còn bé gọi anh là A Cảnh sao?"

Cố Cảnh Ngự híp híp mắt, cảm giác nguy hiểm đang kề cận, hiện tại thật sự cực kỳ muốn trở lại quá khứ, lúc Trình Cấm còn chưa mở miệng, sẽ tìm cách bịt miệng cô ta lại.

Anh thật sự không biết...Vừa mở miệng cô ta đã gọi là A Cảnh.

Nhưng, hiện tại, việc gấp cần phải làm là dỗ người.

Cố Cảnh Ngự ôm lấy eo cô, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, nói rất cẩn thận: "Thật sự không có gì khi còn bé, hay là quay lại để cho em đem miệng của cô ta bịt kín?"

Thật sự bịt kín cái thể loại người kia.

Thấy cô giảm nhẹ sức tay rồi, trên mặt vui vẻ càng ngọt ngào, anh đỡ lấy cô, cắn vành tai cô một cái, có chút bất đắc dĩ: "Anh dẫn em xem ít đồ."

Nói xong liền duỗi cánh tay dài ra ôm lấy eo cô cùng đầu gối bế lên.

Ôn Nhan đột ngột bị bế lên, có chút không kịp chuẩn bị, cẳng chân đá hai cái, tức giận, kéo lấy lỗ tai anh: "Thả em xuống, em tự đi."

Nếu anh nói không thì anh xong rồi.

Cố Cảnh Ngự siết tay, cuốc bộ nhanh hơn, nói: "Đừng nhúc nhích, em không biết chỗ." Lời lẽ hợp lí.

Cô, không, biết, đi, sao?

Ôn Nhan cười lạnh một tiếng, nghiêng đầu thấy trước mắt là cái cổ, trực tiếp hung hăn mà một ngụm cắn lên.

" Aiii...." Cái này là một cái cắn rất mạnh, rất đau, nhưng có một loại cảm giác khác nổi lên....

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...