Khi Lâm Nguyệt Nha tỉnh lại thì màn đêm đã buông xuống, ánh sáng buổi chiều chiếu sáng mờ mờ từ khe hở của màn cửa sổ, Lâm Nguyệt Nha cảm giác như cô đang hòa tan ở trên một hòn đảo, tất cả mọi thứ xung quanh rất xa xôi và mơ hồ, nhưng cô không cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo, tuy Tô Y Đường không có ở trên giường, nhưng tràn đầy hơi thở của anh trong bầu không khí quen thuộc này.
Cô nhớ đến tối hôm qua hai người trần truồng quấn quít với nhau như thế nào, nhớ những lần cả hai cùng lần lượt lên đến cao triều, không nhớ được bao nhiêu lần đòi hỏi mà anh vẫn không cảm thấy đủ... Hết thảy làm cho cô cảm thấy xấu hổ lại ngọt ngào, cô cuốn mình trong chăn ở trên giường lăn lộn, không thể kiềm nén phát ra tiếng cười ngọt ngào.
"Nguyệt Nha, thức chưa?" Tô Y Đường đẩy cửa đi vào, mở đèn và đi về phía giường lớn, thấy Lâm Nguyệt Nha được bao bọc ở trong chăn, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào và đôi mắt sáng ngời.
"Thức chưa?" Tô Y Đường ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt khuôn mặt Lâm Nguyệt Nha, "Nhanh lên một chút, anh nấu xong bữa tối rồi, em có đói lắm không?"
"Dạ." Lâm Nguyệt Nha trả lời trong lúc mơ hồ, cô thật xấu hổ, không biết đối mặt với anh thế nào, anh dịu dàng làm cô cảm thấy lúng túng hơn.
"Nhanh lên một chút, cần anh ôm em đi đánh răng không?" Tô Y Đường giống như là đang mở giấy gói hộp quà, đem chăn quấn trên người Lâm Nguyệt Nha lột ra.
Thân thể mềm mại hiện ra đầy dấu hôn ngân và dịch của cơ thể khô lại, con ngươi Tô Y Đường tối lại, âm thanh trở nên căng thẳng: "Em tự mình làm đi, anh chờ em." Nói xong Tô Y Đường mơn trớn đầu vai Lâm Nguyệt Nha, sau đó đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ.
Lâm Nguyệt Nha cảm thấy Tô Y Đường đang đè nén dục vọng của mình, cô biết anh lại muốn cô, mặc dù cô cũng rất thích cảm giác chân tay đan xen quấn quít thân mật đó, nhưng hiện tại cô thật sự là mệt muốn chết, và đói, thật cần nghỉ ngơi và bổ sung thể lực.
Lâm Nguyệt Nha chống lại cảm giác đang bị xe tải chạy qua thân thể, hai chân bủn rủn, cả người không có chút sức lực, cô khó khăn bước vào phòng tắm, tắm, rửa mặt, đánh răng xong, mới chậm chạp mà lết giống như một bà già bước ra khỏi phòng ngủ.
Tô Y Đường đang trong phòng ăn bới cơm, trên bàn ăn đã dọn xong mùi thức ăn bay ngào ngạt, mỗi một món đều là Lâm Nguyệt Nha thích ăn, cô rõ ràng là muốn làm một người vợ tốt, chăm chỉ học nấu ăn lâu như vậy, cũng không cách nào làm ra được dù chỉ là một món mà Tô Y Đường thích ăn, anh thì ngược lại biết hết khẩu vị và sở thích của cô, lần nào cô ăn cũng thấy ngon miệng.
"Nhanh một chút đến ngồi đây đi." Tô Y Đường nghe được tiếng bước chân thì quay đầu lại, hướng về phía Lâm Nguyệt Nha vẫy vẫy tay, kéo cái ghế ra cho cô ngồi xuống, sau đó anh cũng ngồi xuống bên cạnh. "Uống trước một miếng canh đi."
Lâm Nguyệt Nha thổi canh hơi nóng và hương vị của chén canh lan tỏa, ánh mắt nóng lên, trái tim thật ấp áp, cô cảm thấy thật vui vẻ, thật hạnh phúc.
"Thế nào, tại sao không ăn?" Tô Y Đường đem thức ăn bỏ vào trong chén Lâm Nguyệt Nha, vừa quay đầu lại liền phát hiện cô đang cầm chén canh ngẩn người, liền vội vàng hỏi.
Lâm Nguyệt Nha uống một hớp canh, cảm thấy hương vị lạnh từ chén canh chảy xuống dạ dày, tiếp thêm cho cô sức mạnh và ấm áp.
Tô Y Đường thấy vẻ mặt hài lòng của Lâm Nguyệt Nha, anh cũng bắt đầu ăn cơm, anh rất đói bụng, đói đến cồn cào anh gắp một miệng thật to đồ ăn, nhưng không có quên chăm sóc cho cô, vẫn liên tục gắp thức ăn vào trong chén của cô.
Hai người ăn xong một bàn đầy thức ăn, thỏa mãn ngồi xuống ghế sô pha thở dài, Tô Y Đường giang cánh tay dài đem Lâm Nguyệt Nha ôm vào trong ngực anh, để cho cô tựa vào trên lồng ngực mình và nói, "Nguyệt Nha, từ nay về sau đã có anh, anh sẽ yêu em, chăm sóc em, em không cần suy nghĩ gì nhiều, chỉ cần sống thật vui vẻ là tốt rồi."
Lâm Nguyệt Nha không kiềm chế mà vành mắt đỏ lên, lỗ tai truyền đến tiếng tim đập mạnh mẽ của Tô Y Đường, lời của anh đối với cô mà nói chính là cam kết lãng mạn nhất, cô không có trả lời, lẳng lặng hưởng thụ cảm giác yên tĩnh này, mấy ngày qua xảy ra thật nhiều chuyện, để cho cô lâm vào hỗn loạn và chán ghét cuộc sống thực tế này, cô thật muốn bắt buộc bản thân mình phải đối mặt với nó, mỗi ngày đều để cho đầu óc buông thả mà trốn tránh tất cả.
Trong lúc cô bi thương khổ sở và tuyệt vọng nhất, là anh đã cứu cô, nhiệt tình và dịu dàng đem cô từ vực sâu bi thương kéo ra, một đêm sung sướng niềm vui tràn đầy tình yêu, không chỉ để cho cô trút ra tất cả đau đớn trong lòng, cũng làm cho cô có được người đàn ông cô yêu.
Mặc kệ Tô Y Đường vì thương hại hay hoặc là nguyên nhân khác mà muốn cô, cô nhất định sẽ cố gắng hết mọi khả năng để cho anh yêu cô.
"Nguyệt Nha, chúng ta đi hưởng tuần trăng mật nha, em muốn đi nơi nào?" Tô Y Đường vuốt nhẹ tóc của Lâm Nguyệt Nha, dịu dàng hỏi.
"Trăng mặt?" Lâm Nguyệt Nha vui mừng hô nhỏ, rốt cuộc vẫn là cô gái tuổi hai mươi, đối với hôn nhân và tuần trăng mật đều khao khát, mặc dù được gả cho người đàn ông mình yêu đã đủ để cô thỏa mãn, nhưng nếu tất cả đều có thể hoàn hảo giống như ý nguyện của cô, thì còn có gì tốt hơn.
"Anh thiếu em một tuần trăng mật, lúc chúng ta kết hôn tình huống lúc đó hơi đặc biệt, không có sắp xếp được tuần trăng mật, thậm chí để cho em phòng không gối chiếc..." Tô Y Đường ít khi dùng giọng điệu hài hước nói chuyện.
Hơi nóng từ lòng bàn chân Lâm Nguyệt Nha dâng lên, nhanh chóng làm cho hai má cô ửng hồng, cô biết anh ám chỉ cô ngày hôm đó ở trong nhà hàng náo loạn.
"Có phải anh muốn nhắc đến chuyện hôm đó?" Lâm Nguyệt Nha trên ngực Tô Y Đường cọ cọ, muốn che giấu gương mặt đang ửng hồng, bởi vì bị anh nói như vậy, giống như cô là một người chuyên đi gây họa.
"Hắc!" Tô Y Đường cười khẽ một tiếng, dáng vẻ thẹn thùng bây giờ của Lâm Nguyệt Nha thật đáng yêu, anh không có biện pháp nào buông tay, "Ngày mai theo anh tham gia một buổi tiệc, sau đó chúng ta lên đường đi hưởng tuần trăng mật, muốn đi đâu, và đi trong bao lâu cũng được."
"Có thiệt không?" Vui mừng chiến thắng xấu hổ, Lâm Nguyệt Nha từ trong ngực Tô Y Đường ngẩng đầu lên, "Chuyện công ty thì làm sao bây giờ?" Mấy ngày nay, nhìn anh vì việc ở công ty mà bận rộn, vì công ty mà tranh thủ đi giao tiếp, anh là linh hồn của công ty, nếu như rời đi lâu quá, công ty phải làm sao đây?
"Yên tâm, anh đã an bài xong xuôi hết rồi, chuyện quan trọng bây giờ, em là cô dâu của anh và theo anh đi hưởng tuần trăng mật, tránh cho cô dâu mới ghét bỏ anh." Tô Y Đường hôn trán Lâm Nguyệt Nha nói.
Những ngày qua anh luôn chăm sóc cho Lâm Nguyệt Nha hoàn toàn vứt bỏ việc công ty anh sang một bên, sự thật chứng minh, đồng nghiệp trong công ty có thể làm việc độc lập, những lúc không có anh bên cạnh, bọn họ đem công ty phát triển rất tốt, công ty thành lập được hơn mười năm, hầu như anh chưa nghỉ ngơi ngày nào, bây giờ anh muốn nghỉ phép, muốn thật tốt chăm sóc cho Lâm Nguyệt Nha của anh.
Một đêm này, hai người tay trong tay nằm trên giường lớn, hoàn toàn đắm chìm trong tân hôn vui vẻ, bởi vì nghĩ đến kích tình của đêm hôm trước và ngày hôm sau sẽ phải đi xa, nên Tô Y Đường quyết định nghỉ ngơi một đêm, dù sao, bọn họ còn có cả một tuần trăng mật thật dài.
Tay anh và cô đan quyện vào nhau, nói đủ chuyện phím trên đời, tất cả những kỷ niệm của quá khứ, mơ ước về hạnh phúc của tương lai, cho đến khi Lâm Nguyệt Nha mệt mỏi và ngủ say trong hạnh phúc.
Hôm sau, cả hai dậy thật sớm, cùng nhau đi đến nhà hàng gần đó ăn điểm tâm sáng, sau đó lái xe đến công ty sắp xếp công việc, Tô Y Đường cùng nhân viên quản lý và nhân viên thiết kế mở cuộc họp, Lâm Nguyệt Nha thì ngồi trong phòng làm việc của Tô Y Đường chờ anh.
Lâm Nguyệt Nha mới làm quen một sinh viên vừa làm vừa học và nhờ cô ấy đem cho mình một quyển tạp chí, cô ấy vui vẻ chạy vào phòng làm việc, đem cuốn tạp chí giống như hiến báu vật đưa cho cô, trước đó Lâm Nguyệt Nha vừa nhìn đến thì Tô Y Đường lại không cho cô biết tờ báo viết gì.
Bởi vì hạnh phúc đột nhiên xuất hiện, làm cho Lâm Nguyệt Nha quên mất người phụ nữ ngày đó tìm đến cửa, tuy rằng cô khiếp sợ, nhưng vẫn muốn đọc hết tình tiết trong tờ báo.
Nữ sinh vừa học vừa làm vốn muốn nhân cơ hội lấy thêm một chút tin tức độc quyền, các đồng nghiệp trong công ty đều đối với chuyện này rất tò mò, mọi người không ngờ Lâm Nguyệt Nha là con gái của người phụ nữ kia, nhưng khi thấy sắc mặt không tốt của Lâm Nguyệt Nha, cô mới ý thức được bản thân mình gây họa, cái gì cũng không dám hỏi, lặng lẽ chuồn êm.
Lâm Nguyệt Nha xem xong tất cả nội dung, khép tờ báo lại, ngồi trên ghế làm việc của Tô Y Đường và hướng về phía bên ngoài cửa sổ ngẩn ngơ.
Lúc còn nhỏ cô có hỏi qua cha, sao cô không có mẹ như những đứa trẻ khác? Cha cho cô biết, mẹ cô là Thiên Sứ ở trên trời, mẹ cô là người mẹ tốt nhất trên thế giới này, những tin tức này là niềm an ủi lớn nhất mỗi khi cô nhớ đến mẹ.
Sau này cô lớn lên, không có bị những lời này của cha cô lừa gạt nữa, ông mới nói cho cô biết, mẹ cô bởi vì một vài lý do nên không thể chăm sóc cho cô, nhưng mẹ rất yêu cô, cô là bảo bối duy nhất mà mẹ cô yêu thương, với lại cha đối với cô rất tốt, dành cho cô tất cả tình yêu thương, tuy không có mẹ bên cạnh, nhưng cô cũng không thấy hối tiếc.
Nhưng, cha cô đã rời xa cô, lại không có giữ đúng lời hứa bên cạnh cô, chăm sóc cô cả đời, sau đó, người phụ nữ kia xuất hiện, nói cô là con gái bà ta, còn cho biết cô không phải là con gái ruột của cha cô.
Cô thật không có cách nào để đối mặt với sự thật này, cô tình nguyện người phụ nữ kia đừng có xuất hiện, để cho hình tượng người mẹ Thiên Sứ hoàn mỹ vĩnh viễn ở trong lòng của cô.
Còn tiếp...
Bạn thấy sao?