Chương 10: Chương 9: Phở bò, gỏi cuốn tôm tươi.

Mới sáng sớm Kỷ Xuân Lâm đã đến phòng gym tập chạy bền trên máy chạy bộ, nhớ tới hành vi gửi ảnh lộ vú cho thiên tiên tối qua, anh cảm thấy xấu hổ muốn xỉu.

Mày vậy mà dám gửi ảnh vú sexy cho thiên tiên... Mày đúng là một người dâm đãng mà!

Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ anh không hề hối hận, đã vậy còn có chút đắc ý nữa. Chỉ cần nhớ tới vẻ mặt đột ngột đỏ bừng của thiên tiên, trong lòng anh đột nhiên xuất hiện một cảm giác tê tê dại dại ngứa ngáy khó tả.

Hì hì, dáng vẻ đỏ mặt của thiên tiên thật là đáng yêu.

Đúng 10 giờ sáng, Úc Nam lại xuất hiện ở phòng tập, lần này hắn không ở ngoài đợi Kỷ Xuân Lâm tới đón mà trực tiếp đi thẳng vào khu huấn luyện cá nhân, lặng lẽ từ phía sau ôm lấy Kỷ Xuân Lâm.

Úc Nam nghiêng mặt tựa vào bờ vai rộng lớn của nam nhân, cón lén lút hít một hơi thật sâu.

Tim Kỷ Xuân Lâm đập bùm bùm, nhưng anh không hề giãy dụa mà tùy ý để thanh niên sau lưng bao phủ mùi hương đặc trưng của cậu lên người anh. Mãi đến khi bàn tay không an phận của ai đó lần mò tới cặp vú của mình anh mới giả vờ ho một tiếng nhắc nhở.

Bàn tay kia bị nhắc nhở thì khựng lại một chút, đầu ngón tay thon dài cuộn tròn lại, rồi như là hạ quyết tâm, nhanh chóng nắm lấy hai núm vú nho nhỏ, giống như vắt sữa

vừa xoa vừa nắn.

"A!" Kỷ Xuân Lâm bị tấn công bất ngờ đau đến nhe răng nhếch miệng. Núm vú anh tuy là không lớn, nhưng lại vô cùng mẫn cảm, thằng nhóc này lại xuống tay rất dứt khoát, trực tiếp niết bẹp hai hạt đậu thịt.

Anh quay đầu lại muốn hỏi tội thủ phạm thì thấy Úc Nam đang mím môi nhìn anh, con ngươi xám đậm thuần tịnh, bên trong lấp lánh ánh sao trời.

Mọi lời mắng sắp ra tới miệng đột nhiên bị hào quang thiên tiên đánh bật trở về, Kỷ Xuân Lâm xấu hổ gãi gãi mặt, lỗ tai đỏ lên, "Chào buổi sáng Úc tiên sinh, chúng ta bắt đầu thôi?"

Úc Nam vẫn mở to mắt nhìn anh, thanh niên tóc đen môi đỏ, làn da tinh tế như được phủ một lớp hào quang, khiến cho chú nai già cỗi trong lòng Kỷ Xuân Lâm muốn ngất xỉu tới nơi.

"PT Tiểu Kỷ." Đối phương sợ hãi mở miệng, "Nếu em tập luyện tốt, anh có thể lại ôm em một cái không?"

Cổ họng Kỷ Xuân Lâm có chút khô khốc, trong lòng thầm nghĩ không phải vừa rồi ngài chưa hỏi đã dám ôm tôi luôn à....

"...... Đương nhiên có thể."

Nghe được đáp án thiên tiên mới dám thả lỏng, lại giống như không muốn tỏ ra quá mừng rỡ nói, "Vậy mỗi lần em tập xong 10 phút anh có thể ôm em một cái được không?"

Tới tới rồi đó, lại sắp cái kiểu được một tấc là tiến thêm một thước!

Kỷ Xuân Lâm cười cười hỏi: "Mười phút có phải là quá ngắn không?" Còn không quên chế nhạo một chút: "Trước giờ tôi chưa gặp ai phải ôm một cái mới có thể tập luyện, Úc tiên sinh, ngài đây là bị sao vậy nha?"

Nghe vậy mắt Úc Nam rũ xuống, giọng điệu đầy mất mát nói: "Em mới không có giống với bọn họ đâu."

Thình thịch, trái tim Kỷ Xuân Lâm thiếu chút nữa vọt ra khỏi cổ họng.

.... Thả thính kiểu này có phải tính sát thương cao quá mức rồi không vậy!

Úc Nam thấy đối phương có chút thất thần, vội nói tiếp: "Chỉ có em mới có thể cùng PT Tiểu Kỷ ôm một cái." Nói xong còn trực tiếp tiến lên một bước, chóp mũi chạm vào mũi đối phương.

"Không được sao anh?"

"......"

Trái tim của Kỷ Xuân Lâm vẫn chưa bình tĩnh trở lại được, nhưng anh cũng không biết phải trả lời như thế nào. Anh chưa từng nghĩ Úc Nam sẽ có tình cảm khác với mình, chuyện này quá kinh khủng, thiên tiên sao có thể coi trọng loại người dưới bùn như anh? Đây là chuyện anh có nằm mơ cũng không dám nghĩ... Không, không, thật ra có mơ qua, còn là giấc mơ 18+.

"Khụ." Anh lui về sau một bước, vỗ vỗ vai Úc Nam, "Nửa tiếng một lần."

"...... Mười lăm phút."

"25 phút." Kỷ Xuân Lâm tâm vững như núi.

"......" Úc Nam mở to mắt không thể tin nổi, vẻ mặt tức muốn khóc tới nơi.

Thế là cậu bắt đầu giở chiêu cũ, ngồi bệt xuống đất ôm chân chơi xấu: "Em siêu ghét PT Tiểu Kỷ, hôm nay em không tập nữa."

Kỷ Xuân Lâm thở dài, bắt đầu đếm ngược.

"3."

Úc Nam không hiểu anh đang làm gì.

"2"

Úc Nam thấy chết không sờn trừng mắt với Kỷ Xuân Lâm.

"1."

Kỷ Xuân Lâm một tay kéo người đứng dậy, trực tiếp ấn người ngồi xuống máy tập cơ tay.

Úc Nam:???

"Một set 20 cái, tập 4 set." Kỷ Xuân Lâm khoanh tay ôm ngực, từ trên cao nhìn xuống nói: "Nếu làm tốt, 20 phút tôi cho ngài ôm một cái."

Một dòng lệ trong suốt trượt dài trên khuôn mặt trắng nõn, Úc Nam ngẩng ra, không thể tin tưởng vào sự thật trước mắt.

"Không nghiêm túc tập luyện thì nửa cái cũng không có đâu." Kỷ Xuân Lâm lạnh lùng cảnh cáo.

"!"

Úc Nam hung hăng nâng tay gạt lệ, khóe mắt đỏ ửng, giống như đứa trẻ quyết tâm trả thù mà ra sức kéo tạ.

Kỷ Xuân Lâm nhẹ nhàng thở ra, thật là, mỗi lần đối diện với khuôn mặt thánh thiện đó anh chỉ biết mềm lòng, quá là tổn hại đạo đức nghề nhiệp luôn! Sau này nhất định phải cứng rắn hơn mới được.

Hôm nay Úc Nam là cười tới mà khóc về.

Kết thúc buổi tập Kỷ Xuân Lâm trộm trốn về văn phòng, trước ngực anh có hai vòng vải ướt đẫm, toàn bộ đều là nước miếng do đối phương để lại. Lần này Úc Nam giống như muốn trả thù hành vi tàn nhẫn của anh, mỗi một lần hút vú đều dùng mười phần công lực. Kỷ Xuân Lâm cởi áo ra soi gương kiểm tra, hai cái núm vú vừa đỏ vừa sưng, to gấp đôi ban đầu, bên trên còn ướt đẫm nước bọt, phản quang sáng lấp lánh, giống như thật sự vừa rỉ sữa.

Kỷ Xuân Lâm bóp bóp cơ ngực của mình, không cần nói, vừa đàn hồi vừa bự, xúc cảm quả thật không tồi.

Tình trạng tương tự kéo dài mấy ngày liền, mối quan hệ của hai người tuy không nói ra nhưng rõ ràng là đã thân mật hơn nhiều.

Thứ hai là ngày nghỉ của Kỷ Xuân Lâm, thứ ba đã kín lịch, hai tiết cá nhân và một tiết tập thể, đã xếp từ trước, không có thời gian nhét thêm tiết của Úc Nam.

Khi anh thông báo tin này với Úc Nam vào chủ nhật, cậu lập tức lạnh mặt.

"Em không được gặp anh tận hai ngày." Cậu lẩm bẩm nói.

"Tuần này em đã luyện rất tốt, nghỉ ngơi một chút cũng tốt mà." Kỷ Xuân Lâm an ủi nói, "Cũng chỉ có hai ngày mà thôi."

Úc Nam nâng mắt nhìn Kỷ Xuân Lâm, lại bày ra vẻ mặt thương tâm trách móc anh quá nhẫn tâm.

"Tình cảm mà PT Tiểu Kỷ đối với em, không giống tình cảm em dành cho anh." Cậu gằn từng chữ một, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Kỷ Xuân Lâm lại được mở mang tầm mắt.

Lại tới nữa......

Bộ kịch này hầu như ngày nào Úc Nam cũng diễn, lần nào cũng đánh cho anh không kịp trở tay, chỉ có thể chạy trối chết.

Tuy rằng anh đã gửi ảnh vú trần trụi trêu ghẹo đối phương không dưới 2 lần, nhưng chỉ có anh biết, vị PT thành thạo trong xã giao như anh, thật là chỉ là chú gà tiểu học trong chương trình yêu đương.

Anh thậm chí còn không dám xác định xem Úc Nam có thật sự muốn cùng anh phát sinh cái gì không hay chỉ là do anh nghĩ nhiều.

Gương mặt lớp phó học tập mà anh yêu thầm thời cao trung lại hiện lên trong đầu.

Ghê tởm.

Bất nam bất nữ.

"......"

Mặt anh đột nhiên bị bóp lấy.

Kỷ Xuân Lâm lấy lại tinh thần, phát hiện Úc Nam đang nhìn chằm chằm anh, trong mắt ẩn chứa lửa giận chuẩn bị bùng cháy.

Bây giờ anh mới nhận ra mình chưa đáp lời đối phương. Thông qua thời gian ở chung ngắn ngủi vừa rồi Kỷ Xuân Lâm đã rút ra kết luận, thiên tiên thoạt nhìn thì tiên khí phiêu phiêu, an tĩnh văn nhã, nhưng thật ra sẽ có một mặt vô cùng ấu trĩ, giống như một đứa nhóc ngang ngược ương bướng, mà người làm phụ huynh lại không thể dùng biện pháp quá cứng rắn, cũng không thể chuyện gì cũng chiều theo, và đặc biệt phải luôn giám sát kỹ càng không được mặc kệ.

"Chin chũi."

Miệng Kỷ Xuân Lâm bị bóp thành miệng vịt, chỉ có thể gian nan nói xin lỗi.

"Em không muốn nghe cái này, PT Tiểu Kỷ!" Đối phương vẫn còn cau mày không vui, nhưng lực trên tay lại thu bớt vài phần.

Kỷ Xuân Lâm chớp chớp mắt, "Vậy cho em bú sữa?"

"......"

Đối phương nghe tới sữa thì khẽ nuốt nước miếng một cái. Hai người trầm mặt nhìn nhau.

"Buổi tối anh phải ăn cơm với em." Úc Nam bóp bóp núm vú Kỷ Xuân Lâm uy hiếp.

"...... Được rồi." Kỷ Xuân Lâm không dám khước từ.

Tối đó hai người tìm một quán ăn Việt Nam nho nhỏ, gọi món phở bò và gỏi cuốn.

Đồ ăn Việt Nam thanh đạm ngon miệng, thịt bò mềm ngọt, sợi phở mượt mà, gỏi cuốn tôm tươi chấm với sốt đậu phộng ngọt cay, lại thêm một trái dừa lạnh kế bên giải khát, Kỷ Xuân Lâm thích cực.

Úc Nam không còn ăn uống dè dặt như ngày đầu, nhưng so với sức ăn của YN ăn ăn ăn quả thật còn cách khá xa.

Kỷ Xuân Lâm vừa ăn vừa nhìn lén cậu, cánh môi vốn dĩ đã hồng nhuận bị nước canh nóng hổi làm cho càng thêm rực rỡ ướt át, khiến người ta không nhịn được muốn tiến lên hôn một cái.

Úc Nam ngẩng đầu, ánh mắt đối diện với mắt Kỷ Xuân Lâm, cậu lập tức cong mắt cười rộ, khoé mắt đa tình đong đầy cảm xúc vui vẻ, nào còn dáng vẻ thanh cao không nhiễm bụi trần của thần tiên, nói đây là một chú yêu tinh câu hồn thì hợp lý hơn.

Kỷ Xuân Lâm mất hồn mất vía, cảm giác giống như bản thân anh vừa bước hụt một nhịp, rớt vào một cái hố to không thể thoát ra.

——————————

Editor: Vì mối quan hệ giữa hai người đã thân mật hơn nên từ giờ Tiểu Kỷ sẽ chuyển sang xưng anh gọi em với Úc Nam nha. Chương sau nhóc Nam tỏ tình rùi, tỏ tình xong chương sau nữa lăn giường luôn, khà khà 🔥🔥🔥

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...