Kỷ Xuân Lâm rất đói, anh bị Úc Nam lăn lộn cả buổi sáng, giữa trưa thì bị cuộc điện thoại của Trì Hạc Lâm làm cho không ăn không uống được, buổi chiều còn phải dạy một lớp tập thể, nhảy nhót đến ê cả người mới ngừng.
Mùi vị ốc sên khá giống ốc đồng, vỏ to nhưng thịt bên trong không nhiều lắm, ăn vào thì đọng một chút mùi tanh của bùn đất, nhưng khi phối hợp với bơ và các loại lá hương liệu, nó trở nên thơm béo vừa miệng, Kỷ Xuân Lâm dùng nĩa lấy ra một ít thịt ốc trét lên bành mỳ baguette Pháp, cắn một miếng, giòn xốp thơm ngon, không chỗ nào chê.
"Ừm ừm." Anh gật đầu khen, "Thật ngon."
Trì Hạc Thi cười vô cùng vui vẻ, "Cậu thích là được rồi."
Úc Nam cũng dùng nĩa lấy ra một ít thịt ốc, lén liếc nhìn Kỷ Xuân Lâm một cái, sau đó nhếch mũi chân lên.
Kỷ Xuân Lâm đang vui vẻ thưởng thức món ăn thì đột nhiên cảm giác được phía đùi trong của mình bị thứ gì đó chạm vào, tay đang cầm nĩa của anh khựng lại một chút, không ngờ bàn chân không an phận của ai kia lại tiếp tục di chuyển về phía giữa hai chân, trực tiếp dẫm lên nơi riêng tư của anh!
"!!"
Úc Nam lấy ra một ít thịt ốc trét lên bánh mì rồi đưa qua đĩa Kỷ Xuân Lâm, đối diện với khuôn mặt hoảng hốt của anh chớp chớp mắt nói, "Nếu thấy ngon thì anh ăn nhiều một chút."
Dứt lời, bàn chân bên dưới liền ra sức nghiền mạnh một cái.
Kỷ Xuân Lâm giật mình cong lưng, nĩa vô tình chạm vào dĩa sứ, phát ra một tiếng leng keng chói tai.
Trì Hạc Thư hỏi anh làm sao vậy, Kỷ Xuân Lâm lắc đầu nói bản thân vô tình cắn trúng lưỡi.
Bàn ăn tròn chu vi không lớn, ba người ngồi rất gần nhau, khăn trải bản rũ xuống tận đất. Úc Nam vắt chân phải lên đầu gối chân trái, dưới gầm bàn trộm chơi đùa em bướm của Kỷ Xuân Lâm đang ngồi bên trái hắn.
Hôm nay hắn mang một đôi giày bốt Martin, đế giày cứng rắn linh hoạt tránh đi chú chim cu, trực tiếp tấn công vào bươm bướm mẫn cảm, quần thể thao mùa hè mỏng manh căn bản không giúp gì được trong lúc này, Kỷ Xuân Lâm muốn kẹp chân lại né đi, nhưng vừa khép lại một chút đã bị chiếc giày kia mạnh mẽ hất ra.
Úc Nam đưa chân từng chút từng chút một nghiền ép lên hạt đậu thịt đã cương cứng lẫn hai môi thịt mập mạp, mặt hắn lộ rõ vẻ sung sướng, còn rảnh rỗi dành thời gian nói chuyện phiếm với Trì Hạc Thư.
Kỷ Xuân Lâm cắn răng đè nén cảm giác xấu hổ xuống, anh vốn dĩ muốn tìm cách trốn thoát khỏi trò chơi yêu đương vụng trộm này của thiên tiên, nhưng khoái cảm liên tục truyền ra từ bộ phận sinh dục mẫn cảm khiến cả người anh tê dại không làm được gì, bào ngư mọng nước của anh mấy tiếng trước vừa bị người ta chơi rục, thịt bào vẫn còn sưng đỏ, dưới sự ma sát của đế giày cứng điên cuồng co bóp ọc ra một bãi nước dâm.
"Quan hệ của Trì tiên sinh và anh Xuân Lâm trươc đây rất tốt phải không?" Thiên tiên vừa vui vẻ chơi đùa bướm dâm của Kỷ Xuân Lâm vừa thành thục hỏi, "Mấy năm nay hai người vẫn luôn liên lạc chứ nhỉ?"
Tay Trì Hạc Thư run lên, ốc sên vô tình rớt xuống bàn, hắn cũng buông nĩa, lau lau miệng nói: "Bọn anh đã từng là bạn bè thân thiết, nhưng anh lỡ nói vài lời khiến cậu ấy tổn thương... Sau đó anh đi nước ngoài, cũng đã nhiều năm rồi chưa gặp."
Nói xong, hắn như nhớ ra mục đích của cuộc hẹn hôm nay, nhìn Kỷ Xuân Lâm thành khẩn nói: "Xuân Nhi, giống như lời tớ nói trong điện thoại, những năm qua tớ luôn cảm thấy rất hối hận, tớ biết tổn thương tớ gây ra cho cậu vĩnh viễn sẽ không biến mất, nhưng tớ hy vọng cậu có thể cho tớ một cơ hội sửa đổi. Bởi vì với tớ mà nói, cậu chính là người bạn quan trọng nhất trên đời..."
"Ừm!" Kỷ Xuân Lâm nắm chặt tay, đầu cúi thấp, vành tai đỏ bừng, trông như đang cố kiềm nén gì đó.
"Xuân Nhi?" Trì Hạc Thư thấp thỏm nhìn anh, không biết ý anh như thế nào.
Bào ngư mềm nhũn của Kỷ Xuân Lâm bị bàn chân kia không chút lưu tình dẫm bẹp, mũi giày liên tục tìm kiếm lỗ nhỏ ngoáy vào, lỗ thịt mềm mại bị tấn công đến mức co rúm, đã hơi lõm vào, không nhìn cũng đoán được nó đã thê thảm đến mức nào.
Thằng nhóc thúi này.....
Kỷ Xuân Lâm toát mồ hôi đầy đầu, anh mím chặt môi, sợ không cẩn thận để tiếng rên rỉ dâm đãng của bản thân tràn ra. Nhưng Trì Hạc Thư vẫn luôn lo lắng nhìn anh, đợi câu trả lời từ anh, mà kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện lúc này không hề nói gì, tựa như khán giả ngắm nhìn dáng vẻ chật vật của anh, cũng may lúc này người phục vụ đẩy xe đồ ăn đến lên món, cứu anh khỏi tình thế nguy cấp.
Một dĩa đùi vịt thơm phức, ngâm trong nước hầm vàng trong được đặt lên bàn.
Ướp dầu rồi hầm trong trong thời gian dài là một kỹ thuật nấu nướng truyền thống của Pháp, nguyên liệu được ngâm ngập trong dầu, ướp vài ngày, sau đó mới dùng nhiệt độ thấp chậm rãi nấu chín, chất thịt được ngâm lâu trong dầu trở nên mềm ngậy nhưng lại không béo. Đùi vịt nấu theo phương pháp này là một trong những món kinh điển nhất, thịt vịt màu mỡ đẫy đà, da lại giòn tan, thịt mềm mà không ngấy ăn cùng khoai tây nướng, cắn vào một miếng, cảm giác như bản thân đang chìm đắm trong cánh đồng hoa đang nở rộ ở vùng Tây Nam nước Pháp.
Món Úc Nam chọn là bò hầm vang đỏ. Thịt bò cao cấp ướp chung với tỏi và một sốt lá nguyên liệu trong rượu vang đỏ suốt 20 giờ, đến khi rượu ngấm sâu vào trong từng thờ thịt thì vớt ra chiên vàng, rồi bỏ vào nồi gang hầm, cho thêm hành tây, cà rốt khoai tây nấm vào hầm chung, đến khi nước hầm cạn lại và trở nên sền sệt thì dừng.
Món thịt bò hầm nâu sẫm được bày biện trên dĩa sứ trắng, miếng bò căng mọng, mềm mại ngon miệng, tỏa ra mùi thơm rượu nho ngạt ngào.
Úc Nam chưa động mà nhìn về phía người đàn ông đang run rẩy bên cạnh. Sau khi cùng đối phương có tiếp xúc da thịt, cơn đói quỷ quái kia của cậu đã giảm bớt không ít. Đúng như những gì cậu đã nghĩ, người đàn ông này sẽ 'đút no' cậu, cho dù là trên phương diện sinh lý hay tâm lý.
Úc Nam nheo nheo mắt, dùng dao nĩa chia thịt bò non mềm thành từng miếng nhỏ, nói: "Anh Xuân Lâm, món ăn của anh nhìn ngon quá, em muốn nếm thử, chúng ta đổi một chút được không?"
Kỷ Xuân Lâm trừng mắt liếc Úc Nam một cái.
Thiên tiên bị trừng không hề hấn gì, vẫn cứ mở to một đôi mắt xinh đẹp đong đầy tình cảm, thong thả ung dung đổi thức ăn của hai người.
Kỷ Xuân Lâm dùng nĩa xiên thịt, ba lần thì rớt mất hai lần.
Trì Hạc Thư kỳ quái nhìn anh, "Xuân Nhi, tay cậu sao run quá vậy?"
Kỷ Xuân Lâm cố nén cảm giác sung sướng tràn ngập lại, đáp ".... Hôm nay có nhiều lớp, tôi hơi mệt... không sao cả..."
Một tay anh cầm nĩa, một tay chui xuống dưới bàn bắt bàn chân ngang ngược của Úc Nam lại. Hai đầu gối anh khép chặt, kẹp đôi giày bốt đáng ghét kia giữa hai chân. Nhưng lúc này em bướm bị chà đạp nãy giờ đang sung sướng điên cuồng run rẩy, nước dâm rào rào tuông ra, có lẽ chỉ thêm một chút nữa thôi nó đã đạt cao trào.
Úc Nam dù bận nhưng vẫn ung dung hưởng thụ sự nhẫn nhịn và run rẩy đầy gợi cảm của người đàn ông. Cậu xẻ một miệng thịt đưa vào miệng nhấm nuốt, sau đó nâng ly rượu vang đỏ kế bên lên chạm vào ly Trì Hạc Thư bên cạnh.
"Cảm ơn anh đã giới thiệu cho chúng tôi một nhà hàng tốt như vậy, có lẽ sau này bọn tôi sẽ thường xuyên đến đây."
"Có gì đâu, em thích là anh vui rồi." Khuôn mặt trắng nõn của Trì Hạc Thư hơi ửng hồng, không biết là do rượu hay là bởi vì ánh mắt xinh đẹp của Úc Nam đang nhìn chằm chằm hắn, trông có vẻ như đang thẹn thùng.
Hai người vui vẻ trao đổi WeChat, không khí bữa ăn vô cùng hòa hợp.
Trong lúc Úc Nam sắp đưa Kỷ Xuân Lâm lên đỉnh cao trào, bỗng nhiên cậu cảm thấy chân trái của mình bị ai đó nhẹ nhàng chạm vào.
Lúc đầu còn tưởng là ảo giác, nhưng vật thể xa lạ kia dần tiến dọc theo giày cậu hướng lên trên, dừng ngay bắp chân, cách một lớp quần chậm rãi cọ xát.
Úc Nam nhướng mày, nhìn về phía bên phải.
Trì Hạc Thư cúi đầu, mí mắt mỏng khẽ rung động, lỗ tai đỏ bừng.
Hửm? Thú vị nha.
Úc Nam không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ thu hồi bàn chân đang ở giữa háng Kỷ Xuân Lâm về. Người đàn ông vừa trải qua cảm giác cao trào, khuôn mặt lộ vẻ quyến rũ khó thấy, lười biếng ngồi trên ghế, cơ ngực no đủ phập phồng, cả người thả lỏng.
"Anh Xuân Lâm, thịt bò ăn ngon không ạ?"
Úc Nam ngậm cười, đưa tay vuốt ve cơ đùi bủn rủn của Kỷ Xuân Lâm.
Kết thúc các món chính, cả ba vừa ăn món tráng miệng caramel ngọt ngào vừa nói chuyện phiếm thêm một chút, sau đó kết thúc bữa ăn vui vẻ.
Trì Hạc Thư gọi người phục vụ tới tính tiền, Kỷ Xuân Lâm lại giành cầm hóa đơn trước.
"Xuân Nhi, đã nói là hôm nay để tớ trả rồi mà." Trì Hạc Thư muốn đoạt lại, nhưng thái độ của Kỷ Xuân Lâm rất cứng rắn.
"Tấm lòng của cậu tôi nhận, nhưng hôm nay tôi đột nhiên dẫn theo người, vẫn nên để tôi trả thì hơn."
Lời nói của anh vô cùng khách khí, hoàn toàn không muốn chiếm một chút lợi nào từ đối phương.
Trì Hạc Thư mím môi, bi thương nhìn anh, cũng không thèm tranh cãi nữa, "Vậy lần sau cậu phải để tớ mời, phải để tớ có cơ hội chuộc lại lỗi lầm của mình."
Kỷ Xuân Lâm nói: "Khi đó chúng ta vẫn còn là con nít, chuyện gì cũng không hiểu. Cũng đã nhiều năm trôi qua rồi, cứ coi như một trò đùa đi, cười một cái rồi quên đi."
Úc Nam chống cằm, suy tư nhìn Kỷ Xuân Lâm. Hắn không ngờ một người bình thường tốt tính như anh lại có lúc cứng rắn như vậy, điều này càng khiến hắn cảm thấy tò mò, rốt cuộc giữa hai người này đã xảy ra chuyện gì?
Thanh toán xong thì ba người cùng ra về, mặt Kỷ Xuân Lâm hơi sượng một chút, đũng quần anh bây giờ đã ướt đẫm, đi ra ngoài bị gió thổi lạnh căm căm. Cũng may hôm nay anh mặc quần đen rộng thùng thình mới không bị người khác nhìn ra dấu vết.
Trì Hạc Thư vừa về nước vẫn chưa mua xe. Hắn mờ mịt nhìn vào mắt Úc Nam, tỏ vẻ muốn nói lại thôi, nhìn một hồi hắn mới phát hiện, người này vừa rồi rõ ràng không có phản đối động tác đưa đẩy của hắn, nhưng lại không có ý định đưa hắn về nhà, hắn chỉ có thể xấu hổ đứng đó.
Úc Nam lúc nãy uống rượu, cậu nhét chìa khóa xe vào tay Kỷ Xuân Lâm, đứng cũng không vững, dựa vào cơ thể cường tráng của anh làm nũng: "Hình như em uống hơi nhiều, anh Xuân Lâm lái xe đưa em về được không?"
Nói xong còn cọ cọ mặt vào cổ anh, giống như thật sự đã say mèm.
Kỷ Xuân Lâm không còn cách nào khác, chỉ có thể ôm eo không cho cậu ngã xuống, gật đầu chào Trì Hạc Thư, "Đêm nay rất vui, bọn tôi đi trước đây, tạm biệt."
Trí Hạc Thư cắn môi, nhìn hai người dắt díu nhau vào trong xe, ánh mắt âm u, không biết đang nghĩ cái gì.
Kỷ Xuân Lâm đỡ thằng nhóc không xương ngồi vào ghế phụ, đứng cạnh cửa xe thở dài, dưới háng anh nhão nhão dính dính, mới đi vài bước đã cảm thấy tê tê, vô cùng không thoải mái.
Úc Nam ngửa đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn anh: "Anh Tiểu Kỷ đẹp trai quá à."
Bây giờ không gọi 'Xuân Lâm' nữa hả?
Anh đóng cửa xe lại, vòng qua bên kia ngồi vào ghế điều khiển.
Anh không khởi động xe luôn mà ngồi ngốc một chút, trong lòng đang nghĩ xem nên trừng trị thằng nhóc kế bên như thế nào.
Mới sáng đã bị mình dạy dỗ đến mức nước mắt nước mũi chảy tèm lem, ôm một cái mới chịu nín mà giờ dám ở nơi công cộng dùng cái giày giờ bẩn của em ấy đùa bỡn mình, cái thằng chó con này quả là nhớ ăn không nhớ đánh.
Kỷ Xuân Lâm cảm thấy bản thân tựa như người mẹ đang ở giai đoạn tiền mãn kinh, còn Úc Nam chính là con trai lớn đang trong lứa tuổi dậy thì phản nghịch, cái gì cũng nghe chỉ có nghe lời là không nghe.
Không đập cho một trận thật sự không nuốt trôi cục tức này.
Kết quả trong khi anh còn đang ngẫm xem nên đánh chỗ nào, dùng cái gì đánh thì Úc Nam đã mở lời trước.
Tiểu tiên nam yếu ớt túm góc áo anh, dơ chân chỉ vào một vết bẩn trên quần, tủi thân nói: "Anh Tiểu Kỷ, có phải bạn của anh ghét em không? Anh nhìn nè, lúc ăn cơm anh ta đá em!"
Kỷ Xuân Lâm sửng sốt, mặt đầy nghi vấn kiểm tra, quả thật trên ống quần trắng tinh xuất hiện một mảng bụi xám, nhìn kỹ còn có thể thấy rõ dấu giày.
Trì Hạc Thư đá Úc Nam? Tại sao chứ?
"Sao hắn ta lại đá em?"
"Em có biết đâu chứ, em đang ăn thì bị đá, em cũng không chọc gì anh ta." Thiên tiên bĩu môi, vẻ mặt như bị bắt nạt, "Hay là bởi vì em theo đuổi anh Tiểu Kỷ, cho nên anh ta cảm thấy khó chịu?"
Úc Nam dùng sức dụi mắt, mí mắt nhanh chóng ửng đỏ: "Anh Tiểu Kỷ, rốt cuộc trước kia giữa hai người đã xảy ra chuyện gì vậy? Có phải anh ta thích anh không?"
Kỷ Xuân Lâm khựng lại một chút, anh hơi xấu hổ, nhưng cũng cảm thấy chuyện này không có gì phải dấu diếm, thế là một mạch kể ra chuyện anh tỏ tình bị Trì Hạc Thư từ chối, có điều đã lượt bớt đoạn hắn chửi anh ghê tởm.
Thật ra chuyện cũng không ảnh hưởng gì tới anh nữa, chỉ là nếu kêu kể lại, anh cảm thấy hơi khó mở lời thôi.
"Thì ra là vậy à." Úc Nam tỏ vẻ đã hiểu, hắn cứ tưởng đối phương thích anh Tiểu Kỷ của hắn, nhưng không ngờ mọi chuyện lại hoàn toàn ngược lại.
Nhưng mà chuyện này có gì mà phải cố ý mời đi ăn để xin lỗi?
Hắn cảm thấy Kỷ Xuân Lâm vẫn chưa kể hết mọi chuyện, nhưng đồng thời trong lòng rất mâu thuẫn, một mặt cảm thấy người này sao lại có thể từ chối anh Tiểu Kỷ tốt như vậy, mặt còn lại thì vô cùng ghen ghét, tại sao anh Tiểu Kỷ không tỏ tình với mình?
"Thật ra anh cũng không oán hận gì." Kỷ Xuân Lâm thở dài, nói ra suy nghĩ trong lòng. "Khi đó bọn anh là bạn bè thân thiết, nhưng đột nhiên anh lại đi tỏ tình với người ta, cũng cảm thấy hơi có lỗi, bởi vì sự bốc đồng của mình khiến hai người ngay cả bạn bè cũng không thể làm."
".... Nhưng mà anh ta cứ kỳ kỳ." Úc Nam trực tiếp ngắt ngang suy nghĩ của Kỷ Xuân Lâm, hắn không muốn anh nghĩ nhiều, sợ anh đối với tên họ Trì kia mềm lòng, tới lúc đó tình cũ không rủ cũng tới, hắn biết đi đâu mà khóc?
"Kỳ cái gì?" Kỷ Xuân Lâm tò mò hỏi.
"Ừm..." Úc Nam làm như thật nhăn mày, "Anh ta cứ nhìn em chằm chằm, trông hơi sợ. Hơn nữa anh quên rồi hả, anh ta còn đá em nè!"
Nghe vậy, mặt Kỷ Xuân Lâm lập tức nghiêm túc lại. Anh không tin Trì Hạc Thư sẽ vô duyên vô cớ đá một người mới gặp lần đầu. Anh nhìn chằm chằm vẻ mặt tỏa ra tiên khí của Úc Nam, đột nhiên tỉnh ngộ.
Không lẽ Trì Hạc Thư định quyến rũ Úc Nam?
Anh càng nghĩ càng cảm thấy bản thân mình đã tìm ra chân tướng phía sau, trên thế giới này sao có người có thể chống lại mị lực của thiên tiên cơ chứ?
Anh nhìn vẻ mặt ngây thơ của tiểu tiên nam, đối phương còn đang nhìn anh cười ngốc ngốc. Tên chó con ngốc nghếch như em ấy rõ ràng không hiểu được tâm địa gian xảo của loài người độc ác, cho rằng hành vi lả lơi đó là sự công kích, hoàn toàn không nghĩ nhiều.
Anh càng nghĩ càng giận, hận không thể lập tức xuống xe đi tìm Trì Hạc Thư đập cho một trận, kẻ khốn này dám làm ra chuyện bất kính như vậy với thần thánh! Hành vi này tính ra cũng được liệt vào dạng quấy rối tình dục đó, tội vô cùng nặng, phải trực tiếp tử hình! Càng nghĩ càng tức điên.
Úc Nam ở bên cạnh lặng lẽ thưởng thức vẻ mặt thay đổi của người đàn ông, sau đó chồm qua ôm lấy anh hôn một cái.
"Anh Tiểu Kỷ đang bực mình hả? Bởi vì anh ta bắt nạt em sao?" Hắn nhắm hai mắt cọ cọ vào má anh, vui vẻ nói: "Em hạnh phúc quá đi mất, trong lòng anh Tiểu Kỷ cũng có em, khà khà."
Thằng nhóc ngốc nghếch này...
Kỷ Xuân Lâm thở mạnh một hơi, dùng cánh tay cường tráng ôm lấy đối phương: "Ang ta như vậy là không được, sau này em đừng nói chuyện với anh ta."
Ý cưới trên mặt Úc Nam càng lộ rõ, hắn ngẩng đầu tìm kiếm môi Kỷ Xuân Lâm, lẩm bẩm: "Anh Tiểu Kỷ tốt quá, em yêu anh nhất... Chúng ta hôn một cái..."
Kỷ Xuân Lâm cúi đầu phối hợp với nụ hôn của đối phương, một nụ hôn triền miên kéo dài, tràn ngập mùi rượu vang đỏ.
----------------------------------------------
Úc Nam: Anh ta đá em ( = anh ta quyến rũ em, dụ em làm chuyện mờ ám với ảnh)
Kỷ Xuân Lâm: Không thù không oán gì sao lại đấm đá nhau vậy cà??? Khó hiểu ghê
Úc Nam: Tức thiệt chớ 😤😤😤
Đùi vịt om kiểu Pháp
Bạn thấy sao?