Sáng hôm sau, Úc Nam khóc sướt mướt đòi về nhà, trách anh Tiểu Kỷ không thương cậu, đánh cậu đau mông quá, còn không quên bồi thêm một câu kinh điển 'anh Tiểu Kỷ keo kiệt đáng ghét'.
Kỷ Xuân Lâm thật sự cạn lời, hôm qua anh chỉ đánh cậu có một cái, còn cách một lớp chăn dày, âm thanh phát ra còn chẳng vang. Anh đoán chắc Úc Nam muốn về nhà để quay video, bởi vì răng khôn nhiễm trùng mà cậu đã trễ cập nhật vài hôm, khu bình luận bây giờ tràn ngập lời kêu gào đòi ăn của đám người giảm béo.
Kỷ Xuân Lâm nhìn ra nhưng không vạch trần, chỉ yên lặng lái xe đưa người về nhà.
Nhà hai bọn họ cách nhau không xa lắm, từ xa đã có thể nhìn thấy tòa chung cư cao cấp cao cao ở đó. Thật ra Kỷ Xuân Lâm khá tò mò, tuy Úc Nam kiếm được không ít tiền, nhưng cậu làm streamer còn chưa tới một năm, thật sự có thể mua nổi căn hộ cao cấp như vậy và trả phí bất động sản sao? Tuy rằng lần trước anh đến đây vào lúc nửa đêm, nhưng cũng có thể thấy được đồ nội thất trong nhà rất sang trọng, nhìn mấy món đồ trang trí ở phòng khách là biết toàn hàng đắt tiền, chưa kể căn hộ của Úc Nam còn là loại hai tầng có view cửa sổ sát đất, anh nhìn mà thèm chảy nước miếng ròng ròng.
Nhìn kiểu nào cũng không giống nơi mà một thanh niên 22 tuổi có thể tự mình mua nổi.
Chẳng lẽ Úc Nam là con cái nhà giàu có? Ba mẹ có rất nhiều tiền?
Lúc này Kỷ Xuân Lâm mới nhớ ra, anh chưa từng hỏi đối phương bất kỳ thông tin cá nhân gì, ngay cả chuyện đối phương là streamer cũng do anh tự phát hiện ra....
Hai người cứ thế quen biết rồi lăn đến giường, ngoại trừ cơ thể đối phương ra thì chẳng biết gì nhiều. Đối phương học đại học gì? Có sinh ra và lớn lên ở đây không? Ba mẹ làm nghề gì? Có mấy anh chị em?
Anh hoàn toàn không biết gì cả.
Mối quan hệ của bọn họ dường như tiến triển quá nhanh? Kỷ Xuân Lâm suy tư nghĩ.
Mọi người thường nói, chỉ có mấy con chó nhỏ mới thích sủa to, còn chó bự thì không, Kỷ Xuân Lâm từ nhỏ tới lớn đều thuộc nhóm người cao to, rất ít khi gặp phải tình huống nguy hiểm, cơ thể cao lớn khiến anh không quá mẫn cảm với những nguy hiểm xung quanh. Anh nghĩ, nếu đổi lại những việc thiên tiên làm với anh xảy ra trên một người khác, chắc chắn thằng nhóc này đã bị chú cảnh sát bắt đi mấy ngàn lần.
Buổi sáng đường đông, xe chỉ có thể nhích từng chút một. Kỷ Xuân Lâm gác khuỷu tay lên cửa xe chống cằm suy tư, một tay khác giữ vô lăng, vẻ mặt thả lỏng, rất có khí chất của một người đàn ông ấm áp.
Úc Nam trộm ngắm anh, đôi mắt to nhấp nháy: "Anh Tiểu Kỷ đang nghĩ gì vậy?"
"Nghĩ về em." Kỷ Xuân Lâm thẳng thắng trả lời.
"......" Má tiểu tiên nam bụp một cái đỏ ửng. Hắn ngơ ngẩn nhìn người đàn ông, rõ ràng là bị lời nói của anh đánh cho không kịp trở tay.
"Ừm thì.. Nếu anh Tiểu Kỷ nhớ em quá, em cũng không phải không thể chuyển qua nhà anh ở..." Tiểu tiên nam thẹn thùng mở lời.
"Cái đó thì không cần." Kỷ Xuân Lâm không nghĩ nhiều, tùy tiện từ chối: "Thỉnh thoảng gặp nhau là được, ở một mình vẫn thoải mái hơn."
"!"
Tiểu tiên nam tựa như bị sét đánh ngang tai, hắn nhìn đối phương một cách không thể tin được, cặp má hồng lập tức trở nên trắng bệch, hốc mắt đỏ hoe.
".... Anh ơi, anh nói vậy là sao?"
"Hả?" Kỷ Xuân Lâm mê mang quay sang, sau đó mới nhận ra những lời vừa rồi của anh có vẻ hơi tổn thương người khác, lập tức giải thích: "Ai da, anh xin lỗi, anh không có ý như vậy! Ở chung với em anh vui lắm, thật đó."
"......"
Tiên nam thật sự bị lời của anh đả kích, cả người ủ rũ, khuôn mặt xinh đẹp còn đáng thương hơn cả khi khóc.
Kỷ Xuân Lâm luống cuống chở người tới chân tòa chung cư, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của đối phương dỗ dành, "Nhóc con, đừng giận mà, anh thật sự không có ý đó."
Úc Nam hất tay anh ra không cho anh chạm vào hắn, hành vi chẳng khác gì mấy bé thụ nũng nịu, vô cùng đáng thương.
Kỷ Xuân Lâm không hề bỏ cuộc, liên tục lựa lời dỗ người: "Lúc trước anh sống một mình thấy cũng rất ổn nên mới quen miệng nói vậy, không nghĩ nhiều. Đừng giận anh mà, là anh sai rồi, anh hôn em một cái em tha lỗi cho anh nha, được không?"
Nói xong liền cầm tay đối phương lên, cẩn thận hôn lên những khớp ngón tay mảnh khảnh.
Tiểu tiên nam trừng mắt nhìn anh, khóe miệng vẫn còn mím chặt.
Một hồi lâu hắn sau mới không tình nguyện mở miệng, "Vậy anh chuyển tới sống với em đi."
"Hả?" Kỷ Xuân Lâm sửng sốt, suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu anh là, nếu anh chuyển tới đây sống, vậy chuyện đối phương làm streamer bị lộ rồi sao? Hơn nữa trong nhà xuất hiện thêm một người, quay video bị làm phiền thì sao?
"Không ổn lắm đâu..." Kỷ Xuân Lâm gãi gãi mặt, do dự nói, "Như vậy không tiện lắm."
"......"
Úc Nam ngoảnh đầu về phía khác, khuôn mặt lạnh lùng khó gần, cả người toát ra hơi thở âm trầm. Hắn cười lạnh một tiếng, tựa như một tảng băng điêu khắc trước lúc tan vỡ, đau đớn nói: "Quả nhiên là anh lừa em."
Nói xong hắn tự mở cửa xuống xe bỏ đi, đầu không hề ngoảnh lại thêm bất cứ lần nào.
"Ê!"
Chuyện gì vậy chứ, thằng nhóc này?
Kỷ Xuân Lâm định xuống xe đuổi theo, nhưng đúng lúc này điện thoại anh lại vang lên, là bên phía phòng tập gọi tới, anh đành phải nghe máy, nhân viên lễ tân nói có một khách hàng có hẹn buổi chiều nhưng muốn đổi thành buổi sáng, đang ở tại phòng tập, anh có thể đến phòng tập ngay bây giờ không?
"...... Chết tiệt." Kỷ Xuân Lâm thở dài một tiếng, khách này là bạn của ông chủ, anh không đắc tội nổi, vì thế chỉ đành quay lại xe, đi xử lý công việc trước.
Úc Nam núp sau một cái cột bự của sảnh chung cư âm thầm quan sát nãy giờ, trơ mắt nhìn người ta lái xe bỏ đi. Hắn vô cùng hoản loạn, con ngươi run rẩy, không kiềm được hướng về phía cửa đuổi theo vài bước.
Là do bản thân mình quá ngang ngược, cho nên anh Tiểu Kỷ không muốn dỗ mình nữa sao?
Rõ ràng Úc Nam biết câu nói kia cũng chỉ là lời không tim không phổi của người đàn ông, anh đối xử với hắn thế nào lòng hắn hiểu rõ, nhưng bởi vì anh thật sự quá tốt, mang đến cho hắn sự dịu dàng chưa từng có, khiến hắn không nhịn được càng muốn nhiều hơn, muốn có được toàn bộ sự bao dung và thiên vị của đối phương.
Úc Nam ôm ngực ngồi xổm xuống, tim như bị cứa từng nhát. Ngay cả việc thở cùng dần trở nên khó khăn.
Phải làm sao bây giờ.....
Cửa tự động mở ra, trợ lý xách hai túi nguyên liệu nấu ăn to oành đi vào, vừa vào đã thấy ông chủ ngồi xổm một đống ngay cửa.
"Ai da! Anh Nam ngồi đây đi cầu hả?"
Úc Nam ngẩng đầu lên nhìn trợ lý, vừa thấy mặt ông chủ, trợ lý đã bị dọa cho sợ.
"Anh anh anh, anh khóc hả?" Trợ lý sợ tới mức làm rớt cả hai túi đồ ăn kia, hoảng loạn nói: "Tổ tông ơi, anh khóc sưng mắt lên rồi sao tý nữa chúng ta quay video?"
"......" Úc Nam không cảm xúc gì nhìn trợ lý.
Hắn đau đớn nghĩ: Nhìn đi, mọi người xung quanh chỉ quan tâm hắn có thể làm việc hay không, có thể trả tiền lương đúng hạn hay không, chỉ có mỗi anh Tiểu Kỷ mới quan tâm hắn làm việc có mệt không.
Giờ thì hay rồi, anh Tiểu Kỷ đã bị hắn làm tức giận bỏ đi, sau này hắn có khóc chết cũng chẳng có ai quan tâm.
Tiểu tiên nam hít hít mũi, kiên cường đứng lên đi về phía thang máy, trợ lý chẳng hiểu ra sao, vội vã nhặt túi lên đuổi theo, "Anh Nam từ từ đã! Đợi em với!"
Kỷ Xuân Lâm chạy tới phòng tập, vị khách này hơi khó hầu hạ, ý kiến lại nhiều, một tiếng tập luyện bị kéo lê thành một tiếng rưỡi. Thể xác lẫn tinh thần của Kỷ Xuân Lâm đều mệt rã rời, ăn cơm trưa xong anh mới nhớ ra còn chuyện của Úc Nam chưa giải quyết.
Anh gọi điện qua thì không ai bắt máy, có lẽ Úc Nam đang làm việc. Buổi chiều trống việc, anh tính nghỉ trưa một chút rồi sẽ qua tìm đối phương, mời nhóc con ăn tối rồi đi phim chuộc lỗi. Tuy rằng tiểu tiên nam thỉnh thoảng hơi nhạy cảm quá mức, nhưng anh nghĩ, anh lớn tuổi hơn đối phương, xuống nước dỗ người trước cũng chỉ là chuyện cỏn con.
Hơn nữa tiểu tiên nam vừa ngây thơ vừa xinh đẹp, lúc cáu kỉnh cũng dễ thương muốn xỉu, hình ảnh cậu trừng to đôi mắt đỏ hoe rưng rưng nước trông chẳng khác gì mấy chú thỏ con tức giận.
Khóe miệng Kỷ Xuân Lâm không kiềm được cong lên, trong đầu hiện lên hình ảnh đối phương ôm xương cụt lăn lộn la lối trên đất, mém tý thì cười thành tiếng.
Đáng đời!
Cho chừa tội quậy!
"PT Tiểu Kỷ tâm trạng không tồi nha?" Nhân viên lễ tân tới tìm anh, "Đừng cười nữa, quầy lễ tân có một mỹ nhân đang đợi anh kìa."
"Mỹ nhân?" Kỷ Xuân Lâm nhướng mày.
Anh mở cửa dẫn ra quầy lễ thân, quả thật có một cô gái tóc dài mặc một chiếc đầm xinh đẹp đang ngồi trên sô pha đợi anh.
"Chào ngài." Kỷ Xuân Lâm tiến tới đưa tay ra, nhiệt tình chào hỏi: "Tôi là Kỷ Xuân Lâm, ngài có thể gọi tôi là Tiểu Kỷ."
Đối phương không vội đáp lại, chỉ nở một nụ cười cười như không cười nhìn anh.
"Sao vậy? Mới một tháng không gặp đã không nhớ tôi là ai?"
Kỷ Xuân Lâm cẩn thận quan sát mặt đối phương một lúc. Trang điểm nhẹ nhàng, máy là liễu, đầm caro dịu dàng...
Có quen à?
Người nọ cười nhạo một tiếng, ngã người về sau, hai tay gác lên lưng ghế sô pha, vắt chéo chân, để lộ ra giày bốt đế cao và tất lưới màu đen.
"Sao vậy? Mới có một tháng đã quên rồi?"
"!"
Kỷ Xuân Lâm lập tức nhớ ra.
Cô em nóng bỏng lái moto!
Anh lắc lắc đầu, bật cười nói: "Tiểu thư Úc, phong cách của ngài thay đổi quá nhanh, tôi thực sự chưa kịp nhận ra."
Úc Ninh xua xua tay, ánh mắt đầy ghét bỏ bộ váy đang mặc: "Tối nay tôi phải tham gia một buổi tiệc với ba tôi, ăn mặc ngoan ngoãn như thế này mới tiện xin tiền tiêu vặt."
Kỷ Xuân Lâm mỉm cười, cảm thấy cô nhóc này thật sự thẳng thắng, có sao nói vậy.
"Được rồi, không phải anh muốn cho tôi trải nghiệm dịch vụ sao? Bây giờ anh có rảnh không?" Úc Ninh đứng lên duỗi người.
"Đương nhiên." Kỷ Xuân Lâm mở cửa, "Vậy ngài đi thay quần áo trước đi, sau đó chúng ta lập tức bắt đầu!"
"Được!"
Kỷ Xuân Lâm đến khu vực tập luyện riêng điều chỉnh thiết bị, Úc Ninh thay đồ xong đẩy cửa vào sau, dáng vẻ của cô khiến Kỷ Xuân Lâm không khỏi giật mình. Một thân đồ trắng, lớp trang điểm đã được tẩy đi để lộ đường nét khuôn mặt nguyên thuỷ, khuôn mặt sạch sẽ, nhìn sơ qua cứ tưởng đây là phiên bản nữ của Úc Nam vậy.
Hai người còn trùng họ, đừng nói là bà con nha! Có điều đây là chuyện cá nhân của khách hàng, anh không tiện tọc mạch, chỉ đành nuốt nghi ngờ vào trong.
Úc Ninh thoạt nhìn rất thành thạo, ngựa quen đường cũ sử dụng qua một loạt thiết bị tập luyện, tư thế chính xác, vừa nhìn đã biết là người thường xuyên tập gym.
Kỷ Xuân Lâm líu lưỡi: "Vừa nhìn đã biết ngài cũng thường xuyên đi tập, sao còn thuê PT làm gì?"
"Anh thật sự cho rằng mục đích của tôi là thuê người hướng dẫn tập luyện à?" Úc Ninh cố tình ám chỉ, con ngươi tinh nghịch đảo loạn trên cơ thể cường tráng của người đàn ông, "Thứ tôi muốn là gì chẳng lẽ anh không nhìn ra?"
Kỷ Xuân Lâm giả ngu: "Thật sự là đoán không ra nha."
"Haizz, đàn ông..." Mỹ nhân trợn tròn mắt, không muốn giải thích thêm.
Sau khi kết thúc thời gian tập luyện, hai người đi ra ngoài, Úc Ninh ở quầy lễ tân điền phiếu đánh giá, Kỷ Xuân Lâm quét mắt một cái, phát hiện ra cô còn nhỏ tuổi hơn Úc Nam, chỉ mới hai mươi.
Một cô nhóc nhỏ tuổi như vậy, nét trẻ con trên mặt còn chưa biến mất đâu. Anh thầm cười trộm trong lòng.
"Tôi đánh cho anh hài lòng hết đó, thế nào?" Úc Ninh giương mắt nhìn Kỷ Xuân Lâm.
"Vậy thì thật sự cảm ơn ngài." Kỷ Xuân Lâm lễ phép đáp lời.
"Xí." Úc Ninh bĩu môi, lộ ra tính trẻ con hiếm thấy, cô duỗi tay chọt chọt cơ ngực cường tráng của Kỷ Xuân Lâm, tức giận nói: "Tôi muốn đăng ký!"
"Vậy tôi sắp xếp cho ngài trước mười buổi." Kỷ Xuân Lâm mỉm cười lui về sau, "Nếu hài lòng thì ngài lại tiếp tục mua thêm."
Mỹ nhân cạn lời: "Hứ, đồ keo kiệt."
Lễ tân chuẩn bị cà phê và bánh quy cho hai người, bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện phiếm một lát.
Úc Ninh phóng khoáng, tuy tuổi nhỏ nhưng kiến thức rộng rãi. Từ nhỏ cô thường xuyên theo cha mẹ tới nhiều quốc gia khác nhau sinh sống, chuyện thú vị để kể không thiếu, Kỷ Xuân Lâm rất hào hứng nghe. Cô nhóc này khiến anh nhớ tới cô em họ vừa vào đại học của mình, lúc bé cũng thường xuyên theo đuôi anh lảm nhảm này nọ.
Hai người càng nói càng hăng, đến mức quên cả thời gian.
Rầm!
Đột nhiên, từ xa truyền tới tiếng đồ vật rơi xuống đất.
Kỷ Xuân Lâm xoay người thì thấy Úc Nam tái nhợt mặt đứng ngay cửa nhìn chằm chằm bọn họ.
Điện thoại rơi ngay chân hắn, màn hình vỡ vụn.
"Anh..."
Kỷ Xuân Lâm chưa bao giờ gặp qua vẻ mặt như bây giờ của Úc Nam, không hề giống sự cáu kỉnh hay buồn bực lúc sáng, ánh mắt cậu đảo qua anh và Úc Ninh, trong đó chứa đầy sự đau đớn, bị phản bội, còn có một cảm xúc khó có thể nhận ra.. Sợ hãi?
"Úc Nam? Sao em lại..." Kỷ Xuân Lâm không hiểu chuyện gì đang xảy ra, câu nghi vấn chưa kịp thốt ra đã bị lời trào phúng của người kế bên ngắt lời.
"Ai da, đây không phải là người anh hoang của tôi hay sao?" Úc Ninh khoanh tay, hất cằm, tựa như một chú chim công cao ngạo: "Sao? Ăn nhiều quá nên phải đi tập thể dục?"
Kỷ Xuân Lâm nhăn mày, rõ ràng những lời vừa rồi của Úc Ninh chứa đầy sự công kích, khiến anh vô cùng không thoải mái.
————
Drama sắp nổ ra gòi =)))
Bạn thấy sao?