Đây là một bàn tay mảnh khảnh thon dài, đường nét cân xứng.
Ngón tay rất dài, khớp xương rõ ràng lại không quá thô kệch, làn da trắng nõn, mịn màng, dưới ánh sáng tự nhiên giống như bạch ngọc ngàn năm.
Mà đây cũng không phải là một bàn tay chỉ dành để chưng trong lồng kính, ngược lại trông nó vô cùng có lực, còn đang làm một việc có thể phá hỏng dáng vẻ hoàn mỹ của nó.
Kỷ Xuân Lâm nhìn nó mở ra lò nướng nóng hổi, lấy một khối thịt nướng xá xíu mọng nước, đặt lên thớt gỗ, lại dùng một còn dao sắc bén thái thành từng miếng đều tăm tắp.
Nước sốt xá xíu từ trong thớ thịt tứa ra, đỏ nâu, tản ra mùi hương mê người. Phần mỡ mềm mại, phần nạc dẻo dai, đan xen ở bên nhau, ướp qua gia vị xá xíu mật sắc, lại nướng trong lò thời gian dài, khiến nước sốt như hòa tan vào từng sợi thịt.
Mỹ thực gần trong gang tấc, Kỷ Xuân Lâm nuốt nuốt nước miếng, theo bản năng sinh ra dục vọng muốn ăn.
Nước sốt sền sền sẫm màu dính vào đầu ngón tay, ngón tay bị hơi nóng huân đến hồng hồng, khiến nó trở thành tồn tại chân thật.
Miếng xá xíu được cầm lên, ánh mắt Kỷ Xuân Lâm đuổi theo miếng thịt, mãi đến khi nó biến mất trong miệng một người.
Xương hàm chuyển động nhấm nuốt miếng thịt. Thậm chí anh còn nghe được tiếng nước bọt và tiếng cổ họng nuốt thịt.
Chủ nhân của bàn tay cũng đang nhìn anh. Một nam nhân đẹp đến không giống người phàm.
"Anh cũng muốn ăn sao?" Giọng nói vô cùng ôn nhu.
Kỷ Xuân Lâm không chút do dự gật đầu.
Sau đó bàn tay thiên thần đó cầm một miếng thịt đút vào miệng anh.
Ngọt. Đầu lưỡi khẽ run rộng, nhũ lưỡi truyền đến não phản hồi đầu tiên.
Ngón tay sau khi đút thịt cho anh cũng không có rời đi, ngược lại mở ra răng hàm chen vào trong miệng anh. Đầu lưỡi bị hai ngón tay kẹp lấy, xá xíu được đặt trên lưỡi, nước miếng tiết ra không cách nào nuốt xuống, tràn ra khóe miệng.
Kỷ Xuân Lâm há miệng, si ngốc nhìn gương mặt đối diện, lỗ tai nóng bừng.
Khoang miệng bị ngón tay đùa giỡn mang lại cảm giác quái dị, nhưng trong đầu anh bây giờ vô cùng mông lung, mọi thứ nghe được thấy được cảm giác được cũng chỉ có đối phương.
Răng hàm bị ngón tay cẩn thận vuốt ve, nước bọt càng lúc càng nhiều, lát thịt chưa kịp ăn đã ướt lộc cộc rớt ra ngoài, ngón tay tiến vào càng sâu, vuốt ve đến tận vòm họng mẫn cảm.
Mặt Kỷ Xuân Lâm đỏ như máu, cả người nóng bừng bừng. Anh cảm thấy bản thân mình bây giờ không khác gì miếng thịt xá xíu trong lò nướng, bị hung nóng 360 độ không góc chết. Nước sốt trào ra theo ngón tay nam nhân nhiễu xuống. Lòng bàn tay, xương cổ tay, cánh tay, từng dòng sốt ngọt uốn lượn chảy xuôi xuống cọ vào người nam nhân.
Kỷ Xuân Lâm có chút kích động, anh không ngờ hai người bọn họ lại có thể thân mật tới vậy. Đến khi anh muốn ngậm lấy hai ngón tay trong miệng nhấm nháp, hình ảnh trước mắt đột nhiên biến mất.
Kỷ Xuân Lâm mở to mắt, trái tim đập bùm bùm. Điện thoại bên cạnh tích tích kêu vang, anh nhìn trần nhà, sau nửa ngày mới nhận ra đây là phòng ngủ của mình.
Ánh nắng mặt trời xuyên qua khe rèm chiếu vào, bây giờ đã là sáng sớm.
Kỷ Xuân Lâm bực bội tắt báo thức, nghiêng người chôn mặt vào gối.
Thì ra chỉ là mơ....
Tối hôm qua trước khi ngủ anh xem video đến mê mẩn, thay một cái quần lót khác còn chưa đủ, vậy mà tối qua còn nằm mơ như vậy.
Anh có chút tiếc nuối, lại không nhịn được hồi tưởng lại dư vị của giấc mơ.
Sao 'yn ăn ăn ăn' có thể có vẻ mặt ôn nhu như thế chứ.
Kỷ Xuân Lâm cong khóe miệng, đồng thời cảm thấy có chút không ổn, có phải bản thân mình quá sa vào ảo tưởng này rồi không? Anh không muốn thừa nhận bản thân anh đang đơn phương tương tư người ta, rốt cuộc đối phương chỉ là một tồn tại ảo trên mạng, không có cách nào giao thoa với đới sống hiện thực của anh. Ôm tâm tư với một người như vậy khiến anh có chút hổ thẹn vì sự ngốc nghếch của bản thân.
Kỷ Xuân Lâm xốc chăn lên, phát hiện quần lót đã phồng thành một đùm bự, bên trên còn có vệt nước sẫm màu.
"......"
...... Chắc chết mất.
Vượt qua một buổi sáng chẳng đâu ra đâu, Kỷ Xuân Lâm quyết định đi tới khu thương mại gần nhà dạo một vòng, kiếm chỗ nào bán xá xíu mua ăn cho đỡ thèm.
Đem toàn bộ hình ảnh không lành mạnh trong đầu xóa hết, Kỷ Xuân Lâm chỉ tập trung vào món xá xíu mê người.
Nhiều đường, siêu béo, ăn vô khỏi nói cũng biết ngon tới cỡ nào.
Kỷ Xuân Lâm mặc một chiếc áo thun trắng bên trong, bên ngoài khoác một chiếc áo sơ mi nhạt màu. Phóng khoáng cưỡi xe đạp xuyên qua phố phường ầm ĩ. Đến khi đợi đèn đỏ, anh một chân khuỵu trên bàn đạp một chân chống đất phô ra dáng chân vừa thon vừa dài. Một cô em nóng bỏng lái xe mô tô bên cạnh huýt sáo trêu chọc, muốn xin anh phương thức liên hệ. Kỷ Xuân Lâm bình tĩnh móc danh thiếp phòng tập đưa qua, nhe răng cười: "Hiện giờ mua khóa huấn luyện cá nhân đang có giảm giá đó."
Cô em nóng bỏng như được rót cho một ly nước chanh có ga. Vui vẻ nháy mắt với Kỷ Xuân Lâm, đem danh thiếp nhét vào khe ngực, rồ ga lao vút đi.
Kỷ Xuân Lâm đến khu thương mai sầm uất nhất, trước tiên dạo qua hàng thịt mua một phần cơm xá xíu và trà chanh đá.
Nước sốt mặn ngọt thấm vào hạt gạo dẻo thơm, ăn kèm một miếng thịt ba chỉ nạt mỡ đan xen, một muỗng to đút vào miệng. Kỷ Xuân Lâm được ăn ngon vui sướng đến híp mắt, cả người như được đốt sáng bừng.
Nhai xong hắn lại hút một ngụm trà chanh, nước trà ngọt ngọt chua chua lại có chút chát, mát lạnh thanh lọc bớt cảm giác dầu mỡ, anh một ngụm ăn một ngụm uống, ăn đến không thể dừng.
Kỷ Xuân Lâm đột nhiên nghĩ xem tại sao bản thân lại có giấc mơ như vậy, chắc là do cái video 'yn ăn ăn ăn' nấu thịt nướng xá xíu hồi lâu trước.
Quả nhiên ban ngày nghĩ cái gì ban đêm mơ cái đó mà.
Anh đang ăn, bỗng nhiên nghe được tiếng nói chuyện phiếm của hai nữ sinh kế bên.
"Hôm qua cậu có xem video yn đăng không? Món mỳ ý kia tớ cũng biết làm."
Kỷ Xuân Lâm dựng lỗ tai lên hóng chuyện.
"Cậu còn rảnh chú ý tới đồ ăn? Mỗi lần anh ấy vừa xuất hiện, mắt tớ không cách nào rời khỏi khuôn mặt thần tiên đó. Chu cha, nếu có thể một lần được gặp mỹ nam ngoài đời thật, tín nữ nguyện mười năm không ăn rau thơm."
"Tớ đổi luôn 20 năm."
Hai người nói xong liền cười phá lên.
Kỷ Xuân Lâm cũng ngây ngô cười theo.
"Nhưng mà gần đây có quá nhiều dạ dày vương bị lật xe, tưởng là sức ăn như hổ nhưng thực chất chỉ ăn ít như thỏ, yn ăn nhiều như vậy, nếu không nôn ra tớ sợ anh ấy nổ bụng luôn á."
"Không phải chứ, anh ấy đâu cần phải làm vậy, rõ ràng có thể dựa mặt kiếm cơm, cần gì phải lăn lộn bản thân mình?"
"Ai biết được, hy vọng anh ấy không sao cả."
Nghe vậy, trong lòng Kỷ Xuân Lâm có chút không thoải mái. Anh biết có không ít dạ dày vương chỉ diễn, vì kiếm tiền không tiếc sức khỏe mà ăn quá nhiều, tắt cam đi liền lập tức nôn ra. Nhưng anh không tin yn là người như vậy, bởi vì ánh mắt đối phương mỗi khi nhìn đồ ăn quả thật là tràn ngập khát vọng.
Nhưng dù sao thế giới Internet cũng là thật giả lẫn lộn, không ai nói trước được gì. Ngay cả khuôn mặt khiến anh ngày đêm tơ tưởng kia có khi là do filter hô biến không chừng.
Kỷ Xuân Lâm phiền muộn thở dài, đứng dậy rời đi..
Khu thương mại rực rỡ muôn màu, tiếng người mua bán ồn ào. Kỷ Xuân Lâm xuyên qua dãy sạp hàng chất đầy rau quả, trong tay nhiều thêm vài cái túi, sau đó tiếp tục đi tới khu vực bán thịt sống.
Vốn dĩ anh tính hôm nay sẽ học theo món bò wellington kia nấu thử, nhưng trong lòng vẫn không nắm chắc. Anh ít khi nào ở nhà nấu cơm, nếu không phải ăn cơm ở phòng tập thì sẽ hẹn bạn bè ra ngoài, nếu không thì cũng chỉ nấu mấy món đơn giản như sandwich, salad ức gà linh tinh gì đó.
Hơn nữa món ăn kia không chỉ cần có bò, còn phải chuẩn bị cả thịt xông khói lẫn sốt nấm, mấy thứ đó phải tới siêu thị nhập khẩu mới mua được...
Thật sự quá phiền toái.
Khao khát muốn ăn chung món với thiên tiên hoàn toàn bị cơn lười lấn át.
Kỷ Xuân Lâm đứng trước quầy thịt bò, mê mang nhìn cả đống loại thịt khác nhau trước mặt.
"Cậu muốn mua gì?" Chủ tiệm mở lời.
"A..."
Cuối cùng Kỷ Xuân Lâm chỉ vào một khối thịt thăn rồi lặng yên thanh toán tiền.
Nếu không thể làm được bò Wellington, làm bò bít tết với salad chắc cũng giống nhau đi.
Mua xong đồ cần mua, Kỷ Xuân Lâm xách theo túi to túi nhỏ chen qua đám người đi ra ngoài, đúng lúc này ngực anh bị một người đâm vào thật mạnh.
"?!"
Đợi đến khi anh ý thức được đó là cái gì quay đầu lại tìm kiếm thì đối phương đã biến mất không thấy đâu.
"......"
Kỷ Xuân Lâm che lại phần ngực vừa bị đâm trúng, tim đập như nổi trống. Nếu vừa rồi anh không nhìn lầm, người tông vào anh chính là... là yn?!
Không thể nào......
Kỷ Xuân Lâm đần mặt bước về phía trước, nhưng trong đầu anh đang sôi trào không khác gì nồi lẩu nóng, hong đến ruột gan cồn cào. Nhưng một lát sau anh đã bình tĩnh trở lại, sao có thể trùng hợp như vậy? Không chỉ sống cùng một thành phố với mình, còn đến chung một khu thương mại mua đồ ăn.
Hơn nữa với cấp bậc hiện tại của thiên tiên, mấy công việc này hẳn là phải do trợ lý làm chứ?
Chắc chắn là mình nhìn nhầm rồi.
Kỷ Xuân Lâm a, Kỷ Xuân Lâm a, anh kịch liệt lắc đầu bác bỏ ý nghĩ điên rồ của bản thân, mày thật là si ngốc!
Nhưng mà có lẽ bây giờ anh vẫn chưa biết, sắp tới sẽ có một sự kiện khiến anh bất ngờ đến rớt cả cằm, một việc có chết anh cũng không ngờ được nó sẽ xảy ra với mình.
Sáng thứ hai Kỷ Xuân Lâm lái xe đi làm, thật ra hôm nay anh không có lịch hẹn trước, nhưng dù gì anh cũng coi như là đối tác làm ăn của phòng tập, cho nên lúc rảnh rỗi sẽ đến giám sát một chút.
Có thể hợp tác với phòng tập cao cấp cỡ này cũng là do anh vận khí tốt. Lúc trước anh làm việc ở một phòng tập khác vô tình quen biết với bạn lữ của ông chủ, Chử tiên sinh - một người mở công ty game. Đối phương là người kiệm lời, nhưng cũng rất khéo giao tiếp, sau khi biết anh chuẩn bị nghỉ việc đi kiếm chỗ khác liền giới thiệu anh tới phòng tập lúc đó vẫn còn chưa xây xong này, cuối cùng trời xui đất khiến sao khiến cả hai trở thành đối tác làm ăn. Anh vô cùng cảm kích cơ hội này, nên lúc làm việc vô cùng dụng tâm.
Điện thoại đột nhiên vang lên, là lễ tân đằng trước gọi: "Huấn luyện viên Tiểu Kỷ, có một vị tiên sinh tới muốn đăng ký khóa học cá nhân của anh."
"Đăng ký khóa của tôi?" Kỷ Xuân Lâm cảm thấy có chút lạ, gương mặt anh cũng không nằm trong danh sách các huấn luyện viên có thể đăng ký khóa cá nhân, chỉ có khách do ông chủ giới thiệu mới có thể tìm tới anh. Đột nhiên bị gọi tên khiến anh không dám chậm trễ, "Vị tiên sinh đó đang ở phía trước sao? Cô mời anh ấy ngồi uống trà đợi chút, tôi ra liền."
Kỷ Xuân Lâm vội chạy ra khu sảnh, lễ tân chỉ vào phòng khách bên cạnh, có chút hưng phấn giới thiệu, "Đang ngồi ở bên trong chờ anh đó."
"Anh ấy trước đây từng tới đây sao?" Kỷ Xuân Lâm hỏi.
"Không có." Lễ tân đáp, "Hôm nay là lần đầu tiên."
"Được rồi, để tôi vào gặp, anh ta họ gì?"
"Là họ Úc. U buồn úc."
Kỷ Xuân Lâm gật đầu, đi về hướng phòng khách. Anh gõ gõ cửa, nhẹ nhàng đẩy ra, "Chào ngài, Úc tiên sinh đây là......"
Đối phương xoay người.
Kỷ Xuân Lâm như đứng hình ngay cửa.
--------------------------------------------------------
yn: Hôm nay đã cọ được ngược của bà xã, ha ha.
Editor: Tui nghi ngờ yn bám theo và cố tình tung vào bà xã chứ ko có sự trùng hợp nào ở đây cả 🧐
Thịt nướng xá xíu
Trà chanh
Bạn thấy sao?