Chương 53: Chương 52: Bánh kem phô mai trà bá tước 1

Ăn xong cháo thì trời đã tối đen, Úc Nam cất chén xong liền tung ta tung tăng bưng nước ấm tới giúp Kỷ Xuân Lâm lau mình.

Kỷ Xuân Lâm nằm đờ mặc cho Úc Nam lau tới lau lui, cạn lời nói: "Em dư sức quá hay gì? Anh muốn đi tắm."

"Anh ơi em xin lỗi." Úc Nam cúi đầu, miệng thì liên tục nhận lỗi nhưng tay vẫn không ngừng giây nào, "Em không thể thả anh ra được."

"Anh không đi, chỉ tắm một cái."

Anh còn chưa đập em một trận thì đi đâu mà đi. Kỷ Xuân Lâm trộm nghĩ.

Úc Nam lắc đầu cự tuyệt, không dám đối mắt với Kỷ Xuân Lâm.

"Em định nhốt anh bao lâu? Ngày mai anh còn phải đi làm."

"Em giúp anh xin nghỉ."

"Nghỉ cái con mẹ nhà em." Kỷ Xuân Lâm không thể nhịn nổi nữa, chửi ầm lên: "Em là con nít ba tuổi chơi đóng vai gia đình hả? Nói nghỉ là nghỉ? Chỉ vì cái chuyện giẻ rách này?"

Úc Nam không nói lời nào.

"Em có biết vì công việc này ông đây đã cố gắng biết bao nhiêu không? Được, ngày mai xin nghỉ, vậy ngày mốt thả anh ra đúng không?"

".. Em muốn nhốt anh lại cả đời."

"Mẹ kiếp! Anh phải đánh chết em!"

Tiếng dây xích kim loại ma sát chói tai vang lên, giường gỗ kịch liệt rung lắc, cơ bắp Kỷ Xuân Lâm căng chặt, cứ như sẽ lập tức thoát khỏi xiềng xích.

"Em mẹ nó lặp lại một nữa coi!" Người đàn ông thật sự cuồng nộ, dây da buộc vào cổ tay bị kéo đến biến dạng.

Úc Nam hoảng loạn đè lại đôi tay mạnh mẽ của người đàn ông, "Anh, anh ơi!"

"Úc Nam." Kỷ Xuân Lâm hung tợn trừng hắn, như muốn ăn tươi nuốt sống, "Muốn chơi thì được thôi, nhưng em nói rõ cho anh, em muốn chơi bao lâu?"

Biểu cảm Úc Nam bây giờ còn khó coi hơn cả khóc, hắn không biết rốt cuộc bản thân đang làm cái gì, hắn quá sợ hãi anh sẽ rời đi, dù chỉ một phần vạn khả năng cũng đủ khiến hắn đau đến chết.

Hắn hối hận bản thân hành động xốc nổi không suy xét chu toàn, kết quả tội càng thêm tội, hoàn toàn lao về hướng không thể cứu vãn.

Thả người? Chưa kể tới việc hắn sẽ bị đánh chết, anh trai nhất định sẽ dứt khoát rời xa hắn. Nhưng không thả chẳng lẽ có thể nhốt anh cả đời sao? Chẳng mấy chốc sẽ có người báo án, cảnh sát sẽ tới tìm hắn, bắt hắn bỏ tù, còn anh trai sẽ vui vẻ tìm kiếm tình yêu mới.

Nói không chừng anh còn dẫn người yêu mới tới thăm tù hắn, ở trước mặt hắn hôn hít bày tỏ tình cảm, còn hắn chỉ có thể đứng sau song sắt khóc tới ngất xỉu..

Phải làm sao bây giờ..

Úc Nam càng nghĩ càng bất lực, cảm thấy bản thân ngu xuẩn muốn chết.

Thấy Úc Nam như vậy, Kỷ Xuân Lâm hết cách thở dài, lửa giận trong lòng tắt phân nửa, chỉ còn lại sự bất đắc dĩ.

"Em tới đây."

Úc Nam ngẩng đầu nhìn Kỷ Xuân Lâm, thấy anh đã bớt hung dữ mới dám bĩu môi tỏ vẻ tủi thân, tiến tới nằm lên cánh tay anh.

"Anh ơi.." Úc Nam tỳ vào cổ Kỷ Xuân Lâm, khổ sở khụt khịt.

Kỷ Xuân Lâm cúi đầu hôn lên trán Úc Nam, "Nhóc, em gây ra chuyện này lòng anh cũng không thoải mái. Rõ ràng chuyện chẳng có gì."

"Em không muốn anh trai thấy em không tốt." Úc Nam rũ mắt nhỏ giọng nói, "Em không sai, là do Trì Hạc Thư gây chuyện trước, em làm những việc đó là vì muốn đề phòng kết quả xấu."

"Vậy thì em phải nói với anh chứ." Kỷ Xuân Lâm giảng giải cho Úc Nam hiểu, vấn đề nằm ở chỗ hắn không phân rõ đúng sai, cần phải chỉ rõ, nếu không hắn sẽ không cho rằng bản thân sai, "Em lừa anh chính là lừa anh, bạn bè kị nhất là chuyện này, em khiến anh cảm thấy bản thân vô cùng ngu xuẩn. Đối với Trì Hạc Thư cũng không công bằng, tuy rằng có lẽ hắn sai trước, nhưng bôi nhọ người khác mãi mãi là hành vi sai."

".."

Úc Nam bịt tai không muốn nghe.

Nhưng đột nhiên hắn nhận ra hành vi này sẽ khiến người đàn ông tức giận, vì vậy lặng lẽ buông tay xuống.

Hắn ngẩng đầu muốn hôn môi đối phương, lấp kín nó. Kỷ Xuân Lâm không nhúc nhích, mặc cho Úc Nam hôn. Úc Nam tựa như một con mèo nhỏ liếm liếm môi Kỷ Xuân Lâm, mang theo vẻ yếu ớt cùng lấy lòng.

Một lúc sau, Kỷ Xuân Lâm mở miệng, "Đưa điện thoại cho anh."

Cơ thể đè trên người anh đột nhiên cứng lại.

"Anh muốn xin nghỉ." Kỷ Xuân Lâm quả thực cạn lời: "Ông cố à, anh không phải người làm việc tự do, nhà cũng không có kho báu, vô cớ bỏ bê công việc hậu quả rất nghiêm trọng."

"..."

Úc Nam nghĩ ngợi cả buổi, sau đó không tình nguyện xuống giường.

Kỷ Xuân Lâm thấy hắn cầm điện thoại của anh trở về, quen cửa quen nẻo ấn mật khẩu, nội tâm một lần nữa chết lặng.

"Anh nói cho em biết mật khẩu hồi nào vậy?" Anh lạnh lùng hỏi.

Úc Nam khựng lại một chút, hoảng loạn ngẩng đầu, lắp bắp tìm cớ: "Em, em.."

"Được rồi." Kỷ Xuân Lâm phiền lòng ngắt lời, "Anh đúng là nhìn lầm, lúc trước cảm thấy em là một đứa nhóc ngây thơ, hoàn toàn không tin lời Trì Hạc Thư và Úc Ninh, bây giờ ngẫm lại, quả thật cảm thấy bản thân có mắt như mù, bọn họ nói em cái gì nhỉ? Trà xanh nham hiểm?"

"..." Úc Nam cắn chặt môi, cứ như bị tạt một gáo nước lạnh, vô cùng chật vật.

Kỷ Xuân Lâm lười tính sổ với hắn, trực tiếp kêu Úc Nam tìm số điện thoại quản lý.

Trong lúc chờ người bắt máy, anh nghiêm úc nói với Úc Nam: "Anh chỉ xin nghỉ một ngày, anh cho em thời gian ngẫm lại, ngày mai phải cởi trói cho anh, nếu không chuyện của chúng ta đừng bàn nữa."

Ánh mắt anh kiên định sắc bén, không hề né tránh bất cứ gì, dù anh đang bị trói, nhưng vẫn hoàn toàn chiếm ưu thế, trái ngược với kẻ đang lung lay sắp ngã Úc Nam.

Cứ như người bị trói là hắn.

".."

Điện thoại gọi xong.

Tim Úc Nam vẫn còn treo lơ lửng như cũ.

Trạng thái của người đàn ông vô cùng bình tĩnh, còn Úc Nam thì cảm thấy cực kỳ áp lực, cứ như đang bước trên một sợi dây mảnh, gió thổi cỏ lay đều khiến hắn sợ hãi.

Úc Nam đem nước đi đổ, tắt đèn, nằm lại vào vòng tay người đàn ông.

"Thứ bên dưới vẫn chưa rút ra kìa." Kỷ Xuân Lâm nói.

"Có thể không rút ra được không anh?" Úc Nam chột dạ thỉnh cầu, giọng nói run rẩy, "Em muốn trong cơ thể anh có thứ đó của em."

".."

Người đàn ông hừ một tiếng, ngầm đồng ý.

Anh nhắm mắt lại, tay chân bị kéo dạng như một con ếch sắp lên bàn mổ. Trọng lượng đè trên ngực anh vô cùng nhẹ, Úc Nam đang cẩn thận quan sát anh. Một lát sau, núm vú anh bị người ta nhẹ nhàng ngậm lấy, mút khe khẽ.

Kỷ Xuân Lâm giật giật tay, đối phương lập tức nhắm nghiền mắt bất động, tựa như động vật nhỏ đang ăn trộm thức ăn, đợi hồi lâu không thấy Kỷ Xuân Lâm phản ứng, mới tiếp tục nơm nớp lo sợ bú vú.

Hôm sau, Kỷ Xuân Lâm hiếm khi được ngủ đẫy giấc, lúc tỉnh lại đã gần trưa.

Không thể không nói, đối với một nô lệ tư bản, vô cớ nghỉ phép quả thật sướng vô cùng.

Vừa mở mắt, tiểu tiên nam đang tắm mình dưới ánh mặt trời, cả người tản ra ánh sáng thánh khiết, không biểu cảm nhìn chằm chằm anh.

Lòng Kỷ Xuân Lâm rớt lộp bộp: ".. Em nhìn gì?"

Úc Nam chậm rãi đáp: "Em vẫn chưa muốn thả anh trai ra."

".." Kỷ Xuân Lâm nghe mà muốn sặc.

Úc Nam bò trên người anh, nở một nụ cười ngu si nói: "Anh trai như vậy rất tốt, thật ngoan, sẽ không từ chối em, em sẽ chăm sóc anh thật tốt. Em phải làm nhóc cưng của anh mãi mãi."

Giỏi, giỏi lắm, sau một đêm suy nghĩ, thằng nhóc thối này hoàn toàn sa ngã vào con đường không thể quay đầu. Kỷ Xuân Lâm nở một nụ cười, lòng không ngừng chửi bậy.

".. Nhóc cưng, em cũng giỏi thật đó."

Úc Nam tưởng anh đang khen hắn, ngượng ngùng đỏ mặt.

Hắn bò lên người Kỷ Xuân Lâm, bợ mặt anh, trao anh một nụ hôn triền miên. Sau đó bò xuống, rút hai món đồ chơi người lớn đang cắm trong cơ thể anh ra.

Hai cái lỗ thịt ngậm tinh suốt một đêm càng trở nên bóng bẩy quyến rũ, tỏa ra mùi hương gợi tình, bị ngón tay moi móc lập tức mấp máy.

Nhịp thở của người con trai xinh đẹp trở nên dồn dập, hắn hưng phấn vuốt ve hai cái lỗ thịt đang không ngừng ọc ra tinh dịch dơ bẩn, tưởng tượng đến việc tinh trùng của hắn được tắm mình trong tử cung lẫn ruột của người đàn ông cả đêm, hắn liền thỏa mãn đến cực độ.

"Anh.. anh ơi.." Hắn thành kính hôn lên bụng dưới người đàn ông, đây là vị trí của tử cung anh, cho dùng hắn không được nó sinh ra, nhưng đã nhờ nó mà tái sinh.

Úc Nam tựa một tín đồ cuồng nhiệt, bắt đầu nói năng loạn xạ thể hiện sự sùng bái của bản thân.

Dương vật cứng rắn như một lưỡi dao sắc bén, một lần nữa đâm xuyên vào âm đạo nóng mềm, bên trong vẫn còn tinh dịch chưa trào ra, điều này khiến hắn càng thêm sung sướng. Quả nhiên, nhốt anh trai lại là điều đúng đắn, hắn có thể bắn tinh liên tục, để nơi này của anh trai mãi mãi được lấp đầy bởi tinh dịch của hắn..

Lòng Úc Nam khẽ nói đau, anh trai sẽ hận hắn sao? Nhưng hắn chẳng còn cách nào.. Thật sự hắn không còn cách nào..

Nước mắt dâng lên trong hốc mắt Úc Nam, gương mặt hắn vặn vẹo, tựa một con chó điên ghì chặt lấy eo người đàn ông điên cuồng làm tình.

".."

Đầu Kỷ Xuân Lâm đập lạch cạch vào đầu giường, tê rần.

Thằng nhóc này hết cứu.

Đề nghị phải chôn sống.

Kỷ Xuân Lâm thậm chí bắt đầu tự hỏi khi anh thoát được rồi thì nên đánh gãy một chân hay là hai chân.

Tóm lại không thể dễ dàng tha cho hắn.

Kỷ Xuân Lâm nghiến chặt răng.

Úc Nam chưa chịch được bao lâu, đột nhiên có tiếng gọi từ lầu dưới vọng lên: "Anh Nam! Em chuẩn bị đồ xong rồi, anh mau xuống đây làm việc đi!"

Úc Nam hoảng hốt, dương vật cũng giật thót bắn vào âm đạo Kỷ Xuân Lâm.

Kỷ Xuân Lâm cũng sợ, không ngờ thằng nhóc này còn dám để trợ lý tới nhà.

".. Em mẹ nó không cho anh đi làm, việc của bản thân thì không nghỉ ngày nào ha."

".."

Úc Nam xám xịt rút con cu xụi lơ ra, sau đó cắm gậy mát xa trở vào, bật công tắt.

Kỷ Xuân Lâm rên lên một tiếng, chân căng lên.

"Tắt.."

Úc Nam giả điếc, hôn hôn hàng mày nhăn tít của Kỷ Xuân Lâm, dịu dàng nói: "Anh trai chờ nhóc cưng xíu nha, em làm xong sẽ trở lại ở bên cạnh anh."

Kỷ Xuân Lâm: ".."

Úc Nam chạy đi, khóa chặt cửa, để lại một mình Kỷ Xuân Lâm sướng tới tê rần.

Gậy mát xa quả là một phát minh vĩ đại của nhân loại, người đàn ông cắn chặt răng, dương vật dưới háng đã nhỏng cao, bướm mất không chế phun nước tung tóe.

"A.. a..."

Hai cái gậy mát xa cách một lớp thịt mỏng cộng hưởng, âm đạo vừa bị Úc Nam chịch nửa vời vô cùng ngứa ngáy, miệng tử cung bị rung tê rần, không chống cự được bao lâu đã bắt đầu đạt đỉnh. Cây gậy trong lỗ đít cũng rất lợi hại, bề mặt chi chít hạt, tuyến tiền liệt không ngừng bị di mạnh khiến cái miệng nhỏ liên tục mấp máy, lỗ hậu siết chặt, dịch ruột tuôn rào rào, ướt đẫm ga trải giường.

Hai cái vú bự nhỏng cao, núm vú bị bú sưng to như hai quả anh đào, người đàn ông lực lưỡng run rẩy rướn eo, dương vật giật giật phọt tinh, chất lỏng trắng đục bắn lên không trung rồi rơi xuống cơ bụng.

"Ha a.." Anh thở hổn hển vì sướng, đợt cao trào này chưa kịp kết thúc, hai cái lỗ lại bắt đầu đạt cực khoái. Tay chân anh bị kéo ra trói trên giường, hai chân dạng rộng mặc cho hai cây gậy mát xa cưỡng hiếp. Bạn trai anh đang ở dưới lầu ngoác mồm ăn cơm, bạn trai chó má như vậy, không bằng anh tìm gậy mát xa làm bạn trai cho rồi.

"Mẹ.. kiếp.."

Kỷ Xuân Lâm nhăn mặt, một lần nữa bị đưa lên đỉnh, cơ thể cường tráng dần ửng đỏ gợi tình. Hai cái lỗ bị đụ rục, điên cuồng bú mút cặc giả, mất khống chế phun nước tung tóe.

Từng đợt từng đợt sướng liên tục khiến anh vừa mệt mỏi vừa bực bội, sướng quá thì sẽ không sướng nữa. Bướm trở nên tê rần, lỗ đít cũng mỏi nhừ, dương vật thì bắn không nổi nữa. Anh muốn hai con cặc giả kia cút đi, nhưng anh không cử động được.

"Đậu má nó!" Anh nghiến răng nghiến lợi, đôi tay đang bị trói gồng lên.

Tiếng kim loại ma sát càng lúc càng chói tai.

Kỷ Xuân Lâm vô cùng phẫn nộ!

Gân tay anh nổi cuồn cuộn, mặt đỏ lên, biểu cảm vặn vẹo dữ tợn.

'Bang' một tiếng, dây xích bên phải đứt ra, ngay sau đó bên trái cũng gãy làm đôi. Anh vậy mà tay không giật đứt hai sợi dây xích kim loại.

Người đàn ông cường tráng nằm trên giường thở hổn hển, cơ thể đầm đìa mồ hôi, cứ như vừa mới tắm mưa, anh rút hai món đồ chơi trong cơ thể ra vứt xuống đất, sau đó ngồi dậy cởi trói cho hai chân.

Anh tựa như một chiến thần trần truồng đứng đó, nắm tay siết chặt, vẻ mặt khủng bố.

Úc Nam ngồi trước màn hình ăn một cái bánh kem phô mai trà bá tước, rất thơm, rất ngon, nhưng hắn ăn không khác gì nhai sáp.

Anh trai thế nào rồi?

Hắn có hơi lo lắng.

Tiêu rồi! Hắn đột nhiên nhớ ra bản thân quên giúp anh trai đi tè, nhịn suốt một đêm chắc rất khó chịu.. Lam sao bây giờ? Hắn bắt đầu đứng ngồi không yên. Nhưng video vẫn phải thu xong, vì vậy hắn đẩy nhanh tốc độ, há to miệng điên cuồng ăn.

Trợ lý ở gần đó đang ngồi chơi điện thoại cười ha hả, hoàn toàn không nhận ra sự kỳ lạ của sếp mình.

Hai người không hề chú ý tới một bóng người đang đi xuống từ cầu thang.

Kỷ Xuân Lâm khoát một cái áo tắm dài, tay cầm móc treo quần áo nhựa, điềm tĩnh đi về phía người đang ngồi ăn trước màn ảnh. Anh lặng lẽ không một tiếng động, như những động vật săn mồi lành nghề.

Trợ lý thấy anh đi tới, lập tức ra hiệu báo anh sắp đi vào khung hình.

Người đàn ông cao lớn không dao động, bước chân kiên định tiến về phía trước.

Úc Nam thấy trợ lý quơ tay quơ chân, mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì, nhưng hắn nhanh chóng nhận ra có một người khác đang xuất hiện trên màn ảnh.

"!!!"

Hắn hoảng sợ quay đầu lại, người đàn ông mỉm cười, sau đó anh giơ chiếc móc áo trong tay lên, không nói tiếng nào bắt đầu quất túi bụi!

"Aaaa!" Úc Nam hét lên thảm thiết, lưng nóng rát đau nhức.

Hắn ngã khỏi ghế, hoảng loạn tìm đường chạy trốn, người đàn ông bám theo không rời, tay điều khiển 'vũ khí' đánh Úc Nam gào khóc tơi bời.

"Anh.. đau! Đừng, đừng đánh em!" Lưng và tay Úc Nam liên tục ăn roi, hắn đau đến toát mồ hôi. Móc áo nhìn thì vô hại, nhưng không thể khinh thường lực sát thương của nó, hơn nữa người đàn ông lại ra tay tàn nhẫn, xuất toàn lực, rõ ràng anh vô cùng tức giận.

Sao anh trai có thể thoát ra..

Cho đến khi thấy được sợi dây xích bị kéo đứt trên tay người đàn ông, tiên nam mới trợn tròn mắt không tin. Người đàn ông vạm vỡ tựa như nô lê Sparta thoát khỏi xiềng xích, hào khí tận trời hành hung chủ nô.

"Anh con mẹ nó chiều em quá rồi đúng không! Hôm nay ông đây không đánh gãy chân em, sau này anh họ Úc!"

Trợ lý trợn mắt há hốc nhìn trận bạo hành gia đình thình lình xuất hiện.

"A? A?"

Kỷ Xuân Lâm quay đầu lại liếc trợ lý một cái, ánh mắt sát khí đáng sợ, trợ lý lập tức biến thành con gà sắp bị cắt tiết, vội xách balo tức tốc thoát khỏi hiện trường.

"Em, em không quấy rầy hai người! Tạm biệt anh Nam! Anh, anh Kỷ, xin anh đánh chừa mặt ra!"

"Cậu ở lại cho tôi!" Úc Nam khàn giọng rống, nhưng lập tức bị Kỷ Xuân Lâm dùng móc áo đánh cho gào khóc.

"Hu hu anh ơi! Đừng đánh, đừng đánh, hu hu!" Tiểu tiên nam chưa từng chật vật như vậy, khi còn nhỏ, hắn cũng hay bị Úc Ninh và mấy người anh họ của Úc Ninh 'dạy dỗ', nhưng mặt hắn đẹp, người khác cũng thương, lúc đánh toàn lén thu lực, chủ yếu là làm bộ làm dáng.

Nhưng Kỷ Xuân Lâm thì không, anh đánh Úc Nam, là thật sự muốn đánh cậu, chính là cái kiểu đánh đau cho chừa.

"Anh ơi.. hu hu.. đau.. đau quá.."

Úc Nam bị một cái móc áo đánh đền bò loạn khóc lóc, run run rẩy rẩy, nước mắt vương vãi khắp nơi, hoàn toàn không nhận ra đây là người đã làm ra hành động cầm tù người khác đầy vĩ đại.

Rõ ràng vừa nãy còn là tên cho điên ôm người ta điên cuồng chịch, bây giờ đã lập tức biến thành bông hoa mỏng manh phiêu diêu trong bão táp.

"Em đã biết sai chưa?" Kỷ Xuân Lâm vừa bám theo đánh vừa hỏi.

"Hu hu.. " Úc Nam kiên cường lắc đầu, cơ thể hắn vô cùng đau đớn, cả người như vỡ thành từng mảnh.

"Nói!" Người đàn ông rống giận.

"Huhu, anh ơi!" Tiên nam bị dọa đến nấc cục, hắn cứng đờ người quỳ rạp trên đất, sau đó lại nấc lên một tiếng, hai tiếng... sau đó là liên tục một tràng.

"Hức.. Hức.. hức..."

Úc Nam bị dọa tới sốc hông.

".."

Kỷ Xuân Lâm vứt cái móc áo gãy đôi sang một bên, ngồi bệt xuống đất, mệt mỏi ôm mặt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...