Chương 60: Chương 59: Lẩu nấm dại

Hai người lúng túng xấu hổ trước sự nhịn cười của mấy cô chú bản địa nơi đây, cũng may ông chủ đã giúp gói lại bàn đồ nướng còn nguyên xi của bọn họ, sau đó còn tốt bụng nhờ người đưa bọn họ tới một phòng khám cách đó 200m.

Lần đầu tiên trong đời Kỷ Xuân Lâm được đi rửa mắt, tuy quá trình có hơi cay xót, nhưng khi rửa xong mọi thứ xung quanh anh trở nên rực rỡ hơn hẳn, khiến ánh mắt anh nhìn chó bự nhà mình cũng trở nên hiền từ hơn.

Thấy đôi mắt khóc sưng húp của chó bự, Kỷ Xuân Lâm cũng kéo cậu vào trải nghiệm cảm giác rửa mắt một phen.

Tiểu tiên nam ngồi dậy, ngốc ngốc chớp mắt, "A, trời trong ghê."

Kỷ Xuân Lâm: "Đúng vậy, thật trong trẻo."

Bác sĩ nhìn bầu trời tối thui bên ngoài.. lễ phép mời bọn họ rời đi.

Hai người lững thững dạo bộ trên một con đường đá nhỏ, ánh đèn mờ ảo, tiếng côn trùng kêu vang, xa xa còn thấy cả bóng núi phủ tuyết như ẩn như hiện.

Kỷ Xuân Lâm im lặng lắng nghe tiếng gió rì rào! Ôi, lãng mạn biết bao nhiêu, cứ như nùi non đang thì thầm gọi tên anh.. Anh nôn nóng muốn chia sẻ với người yêu, ai ngờ vừa quay qua thì thấy nhóc Nam nhà mình đang ôm một túi xiên nướng gặm gặm, môi bóng lưỡng dầu.

".."

Tức cười thiệt chớ, lãng xẹt chứ lãng mạn chỗ nào.

Úc Nam: "Hửm?"

Kỷ Xuân Lâm: ".. Nhớ nhai kỹ nuốt chậm."

Úc Nam: "Dạ!"

Trợ lại khách sạn cũng đã muộn, hai người tắm xong liền chen chúc trên một cái giường ngủ luôn.

Loại nệm ở đây không tồi, Kỷ Xuân Lâm thoải mái ngủ say suốt một đêm.

Sáng sớm hôm sau, trong cơn mơ màng, anh bị từng đợt khoái cảm truyền đến từ giữa háng đánh thức.

"Ưm.."

Anh nằm nghiêng, trong lòng ôm một cái gối mềm mại, một chân gập lên, một chân hơi duỗi về trước. Cảm giác sướng tê dại rõ ràng xuất phát từ phía sau, giữa kẽ mông anh, từ một nơi khó mà mở miệng.

Có chó đang liếm mình hả, anh choáng váng nghĩ.

"... Chó Úc!" Anh nhắm mắt rống to.

"Mèo con đây ạ." Chó bự ngoan ngoãn ngẩng đầu, đỡ hung khí gây án chọc vào lỗ đít người đàn ông.

"A a.. a.." Cảm giác khó chịu khi bị nong lỗ nhỏ dần biến mất, cơ thể nửa tỉnh nữa mê của người đàn ông nhanh chóng bị gợi lên dục vọng, từng đợt sóng tình sung sướng liên tục càn quét khắp cơ thể anh, Kỷ Xuân Lâm siết lấy gối, thoải mái tận hưởng khoái cảm; "Ha a.. sướng quá.. nhanh chút đi! A a.. ha a.. em chưa ăn cơm hả.. ha a.. đúng là chưa ăn thật rồi.. ưm.. đúng.. cứ như vậy.."

Quen bạn trai kém tuổi cũng có không ít chỗ tốt, đặc biệt là lúc làm tình, sức lực không tồi. Người đàn ông vô cùng hài lòng.

Tiểu tiên nam chảy mồ hôi ròng ròng, ra sức cày cấy giải quyết dục vọng của cả hai. Đợi cả hai bắn xong rồi mời rút cặc ra chui vào lòng người đàn ông, vuốt ve bầu vú yêu thích của cậu, ngọt ngào chào buổi sáng.

"Chào buổi sáng." Người đàn ông híp mắt, hôn lên trán cậu vài cái, "Nhóc cưng của anh hôm nay cũng đẹp ghê."

"Hì hì." Tiểu tiên nam thẹn thùng đỏ mặt, vui vẻ cọ má lên ngực người đàn ông.

..

Các streamer được mời lần lượt xuất hiện.

Tài khoảng có trên 1 triệu lượt theo dõi của ứng dụng này có khoảng bốn năm trăm người, ngoại trừ tài khoản chính phủ và những tài khoản cá nhân không tiện lộ mặt, đợt liên hoan này có khoảng 100 người đăng ký tham gia, mỗi người còn dắt theo nhân viên hoặc gia đình mình, tổng cộng số người có mặt bây giờ cũng gần 500, khá là hoành tráng.

Ban tổ chức thuê vài chiếc xe buýt đưa nhóm 'cây rụng tiền' này tới khu vực tổ chức hoạt động.

Ngoài cửa sổ trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ, Kỷ Xuân Lâm lười biếng đưa tay ra cho bạn trai bôi kem chống nắng hộ, tâm trạng vô cùng tốt.

Không bao lâu xe đã tới một khu bãi cỏ xanh biếc, cách đó không xa là khu vực tổ chức tiệc, một ngôi nhà với kiến trúc địa phương được tận dụng cải tạo lại, phần cổng lớn mở rộng, hàng chục chiếc bàn tròn được sắp xếp ngay ngắn, hoa tươi, bong bóng, logo ứng dụng được bày biện khắp nơi, cũng coi như là một buổi tiệc ngoài trời long trọng.

Mọi người lần lượt xuống xe, có một vài người nhanh chóng tiến vào trạng thái làm việc, giơ điện thoại máy quay bắt đầu thuyết minh, còn một số khác thì bình tĩnh hơn, thong dong nói chuyện phiếm với người quen.

Kỷ Xuân Lâm hưng phấn nhìn đông nhìn tây, anh phát hiện ra người làm công việc này đa số đều còn rất trẻ, ai nấy đều xinh đẹp tài giỏi, rất trâu bò.

Trong đó có một thanh niên vô cùng cao đang được mọi người vây quanh đã thu hút sự chú ý của anh, y mặc một bộ đồ tơ lụa đen thêu cá chép vàng, tóc mái hơi dài, tai đeo một chuỗi đinh tán, còn đeo một cái kính râm kiểu thầy bói đầy huyền bí.

Thầy bói hả? Làm nội dung tâm linh? Đúng là toát ra cảm giác của người cõi trên thiệt.

Úc Nam cũng không quen biết người này, Tiểu Dương liền nhanh chóng giải thích, "Đó là anh Chân, tài khoản có hơn 6 triệu lượt theo dõi rồi."

"Cậu ta làm nội dung gì vậy?" Kỷ Xuân Lâm tò mò.

"Đủ thứ hết á, chơi game, thám hiểm, review, thử thách nhịn cười, bói Tarot, xem phong thủy.. còn có các loại vlog kỳ quái nữa." Tiểu Dương vừa kể vừa giơ tay đếm, "Anh ấy mở tài khoản cũng lâu rồi, hồi xưa thậm chí còn từng livestream liên tục 48 giờ thi đại học nữa cơ, lúc đó anh ta nộp bài sớm, ra hành lang livestream còn xém bị bắt vì nghi ngờ gian lận.. Gan dữ luôn, cũng coi như là một truyền thuyết trong ngành đó. Tuy là người làm nghề lâu năm, nhưng địa vị cũng cỡ anh Nam thôi à."

"Quaooo.. Nghe ngầu dữ.." Kỷ Xuân Lâm cảm thán, đúng là làm cái nghề liên quan tới truyền thông này phải biết cách hấp dẫn người khác, không phải ai cũng có thể ăn nổi chén cơm này.

"Hứ." Tiểu tiên nam không vui hừ lạnh, chắn trước người đàn ông không cho anh nhìn nữa.

Hoạt động tập thể cũng không có gì đặc biệt, mọi người xem biểu diễn, rồi chơi trò chơi, làm quen lẫn nhau, trao đổi tài nguyên, không khác các hội nghị của những công ty bình thường là mấy.

Điều khiến Kỷ Xuân Lâm hơi bất ngờ là, tuy là lần đầu tiên tham gia, nhưng Úc Nam không hề bị ghẻ lạnh, có rất nhiều người nhiệt tình tới chào hỏi cậu, có vài người là do cùng thuộc sự quản lý của chị Vương, một số khác thì từng hợp tác, cũng có không ít người lần đầu gặp, còn nói đã hâm mộ nhan sắc của cậu từ lâu. Tuy tính cách Úc Nam lạnh lùng, nhưng 'kỹ năng pha trà' không tồi, rất biết giao thiệp, thái độ thỏa đáng.

Tiểu Dương lắc lắc đầu, "Em phục nhất anh Nam điểm này, chắc kiếp trước ảnh làm diễn viên quá."

Kỷ Xuân Lâm thấy vậy, tính háo thắng đáng ghét trỗi dậy, không chịu thua kém móc danh thiếp ra tích cực đi xã giao.

Người trẻ thường xuyên ngồi trước máy tính làm việc thiếu nhất cái gì? Đó chính là vận động! Sao có thể không muốn tìm hiểu về phòng tập hàng đầu của thành phố chứ?

Tiểu Dương nhìn một đám người khua tay múa chân giao tiếp, hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

Mọi người nào nhiệt cười đùa tới chạng vạng, tiệc tối chính thức bắt đầu. Từng người từng người ngồi vào bàn, các món ăn đặc sắc lần lượt được dọn lên.

Cơm ngũ cốc, cá nướng đá, gà hầm nồi đất, bánh hoa tươi, khoai tây nghiền, bạch tuộc chiên giòn.. Đặc biệt là lẩu nấm dại Kỷ Xuân Lâm trông mong.

Một bàn lớn tràn ngập đồ ăn tỏa hương thơm lừng. Đám người vui chơi cả một ngày dài làm sao có thể chịu nổi.

Nơi này khí hậu ôn hòa, sản vật phong phú, nguyên liệu nấu ăn đều thuộc dạng tuyệt hảo, món nào cũng ngon, nhưng Kỷ Xuân Lâm vẫn thích lẩu nấm nhất. Mùa hè hay có mưa rào, là thời gian tốt nhất để nấm sinh sôi nảy nở, đủ loại nấm với hình dáng kỳ quái vừa được hái vào buổi sáng, buổi chiều lập tức được bày biện thành món ăn cho thực khách. Mỗi loại nấm đều mang trong mình hương vị riêng, nhưng điểm chung là bọn họ đều vô cùng tươi ngọt. Kỷ Xuân Lâm khò khè ăn lẩu, vô cùng vui sướng. Ngồi kế bên anh là một người làm về nội dung khoa học, rất am hiểu về nấm, vừa ăn vừa giải thích cho mọi người về mấy thứ nấm này, ai nấy đều nghe mê mẩn, liên tục cảm thán.

Người này là một ông chú hiền hậu có râu quai nón, là người vùng này luôn, dẫn theo vợ và con gái tới, ông nói: "Sáng mai ban tổ chức tổ chức hoạt động lên núi hái nấm, nếu mọi người không chê thì có thể đi chung với tôi.!"

Có người am hiểu dẫn đường, mọi người đều đồng ý gật đầu.

Kỷ Xuân Lâm hỏi Úc Nam, tiểu tiên nam cọ cọ lên vai anh, gật đầu.

Sáng hôm sau chưa tới bốn giờ, mọi người ăn mặc đồ vận động, mang theo mũ và bao tay, đeo gùi tre, hào hứng chuẩn bị leo núi. Nhóm người quá đông nên được chia thành nhiều nhóm nhỏ, Kỷ Xuân Lâm lôi Úc Nam bám theo ông chú râu quai nón.

Trờ vừa tờ mờ sáng, sương đêm còn chưa kịp tan, hơn nữa trong núi cây cối um tùm, nhiệt độ thấp, vừa lạnh vừa ướt. Có người chuẩn bị không đầy đủ, chủ quan mặc áo ngắn tay lẫn quần đùi, bị sương tẩm ướt, run lập cập. Kỷ Xuân Lâm ngược lại cả người đều ấm áp, toàn bộ quần áo trên người anh đều do Úc Nam chuẩn bị, võ trang đầy đủ vô cùng.

"Sao nhóc cưng của anh giỏi quá vậy?" Anh ôm vai Úc Nam nói nhỏ vào tai cậu, "Kiểu này anh không sống thiếu nhóc nổi rồi."

Vành tai trắng nõn trở nên đỏ bừng, người con trai xinh đẹp rũ mắt, trai tim đập thùm thụp.

Cậu ngượng ngùng nói, "Vậy hãy để em chăm sóc anh cả đời, chăm sóc anh lúc về già nữa."

Người anh 'già' chỉ lớn hơn bạn trai 3 tuổi rưỡi: "..."

Tuy nói vậy hơi sớm, nhưng không phải không được.

Đi khoảng 20 phút thì đoàn người tiến tới một khu vực chuyên có nấm sinh trưởng, trưởng đoàn dặn dò: "Có một vài loại nấm nhìn trông bình thường, nhưng độc tính có khi còn mạnh hơn cả những loài nấm có vẻ ngoài lòe loẹt."

Đoàn người tiếp tục đi vào sâu hơn, một thảm thực vật xanh tươi hiện ra, không khí trong lành vờn quanh chóp mũi, chân dẫm lên bùn đất mềm mại, tiếng suối réo rắc, tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu, tiếng gió thổi lá cây rì rào.. Kỷ Xuân Lâm hít sâu một hơi, người con trai trắng tới phát sáng bên cạnh anh giờ phút này cứ như một chú tinh linh thần bí, con ngươi màu xám chăm chú nhìn anh, rồi lại cười rộ lên vô cùng đáng yêu.

Từ tận đáy lòng Kỷ Xuân Lâm xuất hiện một quyết định đầy cảm tính, không cách nào dập tắt, anh chà xát ngón tay, âm thầm ra quyết định.

Thời gian trôi đi, trời đã sáng hẳn, tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua tán lá rơi xuống mắt đất, khiến không khí trở nên ấm áp hơn. Đoàn người đi dạo quanh núi, tìm thấy đủ loại nấm khác nhau, những người trẻ tuổi ít vận động không ngừng rên la vì mệt, cho dù có thấy nấm quý cũng mệt đến mức không khom lưng nhặt nổi. Lúc này, không hổ là PT chuyên nghiệp, Kỷ Xuân Lâm vẫn nhẹ nhàng di chuyển, thong dong vừa đi vừa hái nấm, chẳng mấy chốc gùi của anh đã đầy ấp.

Thời gian huấn luyện vừa qua của Úc Nam cũng phát huy tác dụng, người yếu nhớt như cậu lần này vậy mà không hề đình công nằm bò, Kỷ Xuân Lâm cảm thấy rất đắc ý.

Mọi người dừng lại ở trạm nghỉ ngơi tập trung ăn sáng.

"Hái không tồi nha!" Ông chú râu quai nón thấy hai cái gùi đầy nấm của Kỷ Xuân Lâm và Úc Nam, vui tươi hớn hở nói: "Để tôi nhìn qua thử, nấm nào độc tôi bỏ ra giúp cho!"

"Làm phiền chú rồi!" Kỷ Xuân Lâm nuốt vội bánh mì trong miệng, ngồi xổm xuống cùng đối phương lựa nấm.

Hai gùi nầm mới mẻ được đổ ra sàn, ông chú râu quai nón vừa lựa vừa lẩm bẩm: "Nấm mồng gà, nấm bụng dê, nấm hoàng đế,.. Hai cái này là nấm độc, vứt đi. A.. còn có cả nấm tùng nhung nữa nè! Nấm gan bò cũng có không ít, ha ha, nhiêu đây là đủ một bữa trưa no nê rồi!"

Mọi người quanh đó nhìn cả hai với ánh mắt hâm mộ.

Tay hái nắm thiện nghệ Tiểu Kỷ tự hào vô cùng, anh vỗ vỗ ngực nói với Úc Nam: "Thấy thế nào? Sau này có nghèo thì để anh hái nấm nuôi nhóc!"

'Cô vợ nhỏ' nghe vậy thì đỏ mặt gật đầu, e thẹn nép vào anh vào ngực người đàn ông.

-----------

Lẩ nấm

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...