Lần đầu tiên Úc Nam gặp thiếu niên choai choai kia là lúc hắn đang trên đường về nhà sau buổi diễn thuyết ở trường cũ, lúc đi ngang qua một cái hẻm nhỏ.
Thư ký Dương lúc này đang ở bên cạnh lải nhải với hắn về lịch trình tiếp theo, còn hắn thì đang ngẩng ngơ nhìn ra ngoài. Nhưng chỉ một thoáng qua, khung cảnh một con hẻm nhỏ với chằn chịt vết vẽ bậy, một thiếu niên phóng khoáng đạp một tên lưu manh ngã lăn quay.
Là một nam sinh mặc áo đồng phục chung với một chiếc quần hip hop thụng háng, dáng người cao ráo, tuy vẫn còn hơi gầy do chưa dậy thì xong, nhưng cơ bắp lộ ra tay áo lại vô cùng sinh đẹp, tựa như một nhánh cây đầu xuân, tràn đầy sức sống. Cậu có một làn da màu đồng khỏe mạnh, tóc đầu đinh nhuộm vàng tôn lên phần ót tròn tròn, lúc xoay nghiêng mặt còn để lộ sống mũi cao thẳng dán băng cá nhân.
Hoàn hảo theo đuổi phong cách boy phố trẻ trâu.
Mà người vừa bị cậu đá ngã lại là một thằng nhóc choai choai đầu đỏ khác đang dẫn theo một đám đàn em ăn hiếp một nữ sinh nhỏ nhắn.
Đường đang lúc kẹt xe, Úc Nam hào hứng chống cằm quan sát cảnh anh hùng cứu mỹ nhân không khác gì trong anime trước mặt.
Mãi cho tới khi, cậu nhóc tóc vàng xoay mặt lại, để lộ hoàn toàn khuôn mặt anh tuấn của cậu.
Ấm ánh nhưng vô cùng chói lóa, lại thêm bảy phần non nớt ba phần sức sống.
Một dòng điện kỳ quái chạy dọc cơ thể Úc Nam, vô số ký ức mơ hồ như lốc xoáy càn quét não hắn. Rõ ràng chỉ mới gặp mặt lần đầu nhưng lại khiến hắn vô cùng quen thuộc. Tiếng xưng hô thân thuộc như muốn buộc miệng phát ra, nhưng lại chẳng rõ đó là gì..
"Tổng giám đốc?" Thư ký Dương lo lắng gọi, "Ngài không khỏe ở đâu hả?"
Úc Nam không trả lời, khi xe tiếp tục lăn bánh, thì cậu nhóc tóc vàng đột nhiên bị phản đòn, ăn một cú đấm vô cùng mạnh.
Áo đồng phục xộc xệch, để lộ áo lót trắng bên trong, thiếu niên da ngăm ngã mạnh xuống đất. Đám lưu manh kia nhân cơ hội vội nhào lên, liên tục đấm đá loạn xạ.
Lòng Úc Nam chợt căng thẳng, hắn la lên: "Dừng xe!"
"Sếp Úc?" Tài xế và thư ký Dương khiếp sợ nhìn người đàn ông anh tuấn lao khỏi xe, nhất thời không kịp ngăn cản.
Kỷ Xuân Lâm cuộn tròn trên đất, cố dùng tay che lại những chỗ hiểm, những chỗ còn lại liên tục nếm đòn khiến cậu đau tới nghiến răng. Thằng tóc đỏ ngạo nghễ đứng bên cạnh mỉa mai: "Đầu rơm, thế nào? Không phải mày trâu bò nhất sao? Nữa đi, giỏi thì làm anh hùng tiếp đi!"
Tiếng cười của đám lưu manh vang lên, miệng liên tục chửi bới. Cô nhóc được kêu chạy trốn lúc nãy đã bị bắt trở về, sợ hãi run lập cập.
Mấy thằng chó đẻ.
Thiếu niên tóc vàng không khuất nhục, tìm cơ hội nắm lấy chân một thằng, xoay người quật ngã nó, ngồi trên hông đối phương, liên tục đấm vào mặt thằng đó.
Quần áo cậu xộc xệch, áo lót cuộn hết cả lên, để lộ chiếc eo mềm dẻo.
Tóc vàng phản đòn quá nhanh, khiến tóc đỏ sững sờ ngay tại chỗ.
Kỷ Xuân Lâm dồn hết lực mà đấm, cơ bắp non nớt gồng lên, nhìn vô cùng có lực.
Thằng khốn đang bị đấm đau đớn gào khóc, chẳng mấy chốc mặt đã bầm tím. Lúc này mấy tên còn lại mới hoàn hồn, kéo lên muốn đẩy Kỷ Xuân Lâm ngã.
Không đẩy nổi, lại có một thằng nào đó móc ra một cây gậy bóng chày, định nện vào ót Kỷ Xuân Lâm.
Nhưng còn chưa kịp ra tay, nó đã bị gã đàn ông mặt đồ âu ủi bay.
Người đàn ông lịch sự đó thở hổn hển, tóc tai hỗn loạn, khuôn mặt tiên khí của hắn như khiến chiếc hẻm nhỏ bừng sáng.
Tên kia bị đâm bay thẳng lên tường, đầu chấn động, đau đớn chửi đổng: "Mẹ kiếp, thằng chó nào?"
Tóc đỏ cũng giận dữ chất vấn: "Mày mẹ nó là ai?"
Kỷ Xuân Lâm cũng xoay đầu sang nhìn, nhưng không nói gì.
Tổng giám đốc Úc thầm cảm thán, mấy đứa cấp ba bây giờ không thèm sợ người lờn nữa à, tương lai đáng mong chờ đó.
Thiếu niên mặt mũi trầy trụa, lắc lư đứng lên, kéo cô nhóc chắn sau lưng.
Úc Nam nhìn thấy cảnh đó, mày tự giác nhíu lại.
Thư ký Dương và tài xế bây giờ mới chạy tới, một trái một phải hộ tống sau ông chủ, tạo thành một trục tam giác vi diệu.
"Báo cảnh sát đi." Úc Nam nói với thư ký.
".. Hôm nay tạm tha cho bọn mày, lần sau gặp phải ông đây thì coi chừng đó!" Tóc đỏ vội dẫn người rút lui.
Để lại năm người đứng trong hẻm nhìn nhau.
"Xuân Lâm.. em.. có đau lắm không?" Cô nhóc hai mắt sưng húp, run rẩy hỏi thăm, "Hức, chị xin lỗi, đều tại chị.."
"Tôi không sao." Tóc vàng tinh tế né tránh bàn tay muốn sờ mặt cậu của cô gái, "Sắp thi đại học rồi, chị đừng dây dưa với bọn nó nữa."
Cô gái xấu hổ gật đầu, tóc đỏ là bạn trai cũ của cô, còn tóc vàng là em trai hàng xóm.. Tóm lại đều là người có quen biết.
Cô nhóc rời đi, Kỷ Xuân Lâm nhổ ra một ngụm nước bọt đỏ máu, má trong bị răng va phải, mùi máu tươi khiến cậu khó chịu, người cũng đau, phiến chết đi được.
Cậu nhặt ba lô và áo đồng phục lên, định lướt qua người đàn ông trước mặt về nhà.
Đây có lẽ là mấy người thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, không liên quan gì tới cậu, cậu không muốn nói chuyện với bọn họ, cho dù cái người vừa giúp cậu trông cũng đẹp trai dữ đó.
Tóm lại là cậu không định cảm ơn người ta.
Làm gì có thằng nhóc lưu manh nào lại chủ động cảm ơn người xa lạ?
Kỷ Xuân Lâm ngạo nghễ ưỡn ngực, một bộ ông đây siêu hư.
Nhưng cái hẻm này nhỏ, ba người kia hoàn toàn chặn mất lối ra.
"..."
Hai người đứng vô cùng gần.
.. Mùi nước hoa nồng quá.
Kỷ Xuân Lâm ngẩng đầu, bị sự đẹp trai trước mặt lóe muốn mù mắt.
"Ông bác, định làm gì đó."
Người đàn ông mặc đồ âu nghe mà choáng váng, không thể tin nhìn thiếu niên, tủi thân lên án rằng câu nói của cậu quá đáng tới cỡ nào.
".. Ông, ông bác?"
Kỷ Xuân Lâm: "?"
"Chậc." Kỷ Xuân Lâm bực bội cào cào tóc, "Chú à, gọi chú chắc được rồi chứ gì? Nhường đường một chút, tôi muốn ra ngoài?"
Hiển nhiên gọi chú cũng không phải là cách xưng hô Úc Nam mong muốn.
"Anh đâu có già vậy đâu, em phải gọi là anh ơi." Úc Nam nói xong lòng liền ngọt liệm, anh ơi?.. Đúng, phải là anh ơi. Hắn gật gù, chính xác là cái này!
"Chú mẹ nó muốn kiếm chuyện à?" Thiếu niên choai choai nổi đầy da gà da vịt, mất kiên nhẫn thô lỗ đẩy người đàn ông cao hơn cậu nửa cái đầu xích ra, nghiêng người hùng hổ chen qua đi, còn không quên lẩm bẩm: "Anh cái đầu nhà chú, ông chú biến thái!"
Úc Nam: "..."
"Tổng giám đốc!" Thư ký và tài xế vội tiến tới đỡ người đàn ông lung lay sắp ngã.
Người đàn ông ôm lấy phần ngực vừa được thiếu niên cọ qua, mặt đỏ tai hồng, tim đập như trống.
Áo lót trắng cổ rộng, nên hắn dễ dàng thấy được núm vú như ẩn như hiện bên dưới, nho nhỏ, nhưng rất cứng, không ngờ da em ấy đen như vậy, mà núm vú lại màu hồng...
Dễ thương quá.. Thèm bú..
"Sếp Úc?" Thấy ông chủ thở càng lúc càng khó nhọc, thư ký Dương hèn hèn gọi.
"Điều tra cho tôi!" Người đàn ông siết chặt nắm tay, bày ra dáng vẻ tổng tài bá đạo, "Trong vòng một ngày, tôi muốn toàn bộ các thông tin liên quan tới em ấy!'
Thư ký Dương: ".."
Kỷ Xuân Lâm còn chưa đi xa, mấy lời này lọt thẳng vào tai cậu: ".."
Mẹ nó đã biến thái còn bị khờ!
Kẻ (tự phong) mạnh nhất giới cấp ba thành phố, Kỷ Xuân Lâm, gần đây gặp phải một việc vô cùng bực mình, cậu bị một ông chú giám đốc đẹp tới quái dị đeo bám.
Mọi chuyện bắt đầu từ cái ngày cậu giúp đỡ một nữ sinh bị bắt nạt trong hẻm nhỏ gần đó, ông chú quái dị đó đột nhiên lao tới, biến thành một con lợn rừng điên loạn húc thẳng vào tên côn đồ, tuy nhìn phèn phèn, nhưng được cái đẹp trai.
Trận chiến kết thúc, đám lưu manh rút lui, Kỷ Xuân Lâm muốn rời đi thì lại bị ông chú này chặn đường, cậu kêu hắn nhường chỗ, nhưng ông chú kỳ quái lại bảo cậu phải gọi hắn là anh. Cậu thấy ông chú này biến thái vãi, nhưng vì lịch sự, cậu vẫn uyển chuyển từ chối.. sau đó đã bị ông chú này đeo bám.
Đi học bị bám theo, tan học bị bám theo, cuối tuần cậu đi làm thêm cũng bị ông chú này giả vờ chạm mặt.. rất rất nhiều lần rồi.
Con mẹ nó phiền vãiiiii.
Kỷ Xuân Lâm không nhịn nổi nữa, dụ người ra cồng sau của trường, đè lên tường chất vấn "Ông chú, ông có bệnh kín gì à?"
Người đàn ông bị giam trên tường, tóc mái hỗn độn, mặt đỏ bừng, rõ ràng là một người trưởng thành có địa vị, nhưng lại hoảng loạn không khác gì mấy cô gái mới yêu lần đầu.
Thiếu niên ngăm đen với khuôn mặt ngây ngô điển trai, gò má dán một miếng băng cá nhân, chẳng biết lại để bị thương ở đâu. Trẻ tuổi, tính tình lại nóng nảy, dù trời vẫn còn hơi lạnh nhưng chỉ mặc mỗi chiếc áo ba lỗ, áo đồng phục thì được buộc ngang chiếc eo thon thả, đôi chân dài thẳng tắp bị chiếc quần jean rộng thùng thình che khuất.
Úc Nam không kiềm được nuốt một ngụm nước bọt, răng ngứa ngáy, hắn muốn cắn lên cổ đổi phương một cái, nhấm nháp chiếc cổ thon dài, chắc chắn sẽ nếm ra vị sữa sô cô la thơm ngon..
Kỷ Xuân Lâm bị ánh mắt biến thái của ông chú làm cho rùng mình, lúng tung thu hồi cánh tay đang giam người ta lại.
Áo ba lỗ của cậu vừa bó vừa mỏng, dễ dàng để lộ dáng người phập phồng cho người đàn ông trước mặt thấy. Núm vú chưa bị kích thích, mềm mại núng nính như mấy đám mây bồng bềnh, không khó để tưởng tượng, khi nó bị bàn tay hắn nhào bóp, sẽ run rẩy dựng lên thế nào, hạt đậu thịt tròn tròn dần cứng lại, đội lớp áo mỏng manh lên.
Cổ họng Úc Nam liên tục chuyển động, mắt hắn không cách nào dời khỏi hai đồi núi hùng vĩ kia.
Thiếu niên tóc vàng nhận ra sự kỳ quái, cúi xuống xem thử người trước mặt đang nhìn gì. Rõ ràng ngực cậu đâu dính gì, chả hiểu ông chú này ngắm cái gì mà say mê dữ.
"Chú nhìn cái gì?" Cậu nóng nảy hỏi.
Lỗ tai ông chú kỳ quái lập tức đỏ lên, hắn mất tự nhiên hắng giọng, "Không có gì."
"Đồ điên.." Kỷ Xuân Lâm trộm mắng, "Tôi hỏi chú, gần đây chú bám theo tôi có mục đích gì?"
Con ngươi màu xám giật giật, như gợn nước dưới lớp sương mù.
Kỷ Xuân Lâm bị vẻ đẹp trước mặt làm cho choáng váng.
Mẹ nó, biến thái gì mà cái mặt đẹp trai dữ vậy..
"Anh không có điên, anh chỉ là muốn gặp em." Ông chú đẹp trai đáp.
"Gặp tôi làm gì?" Thiếu niên choai choai nhíu mày, khoanh tay trước ngực, bày ra dáng vẻ, 'Tôi đang nghe đây, chú biện hộ tiếp đi'.
"Ừm.. ừm thì.."
Vị tổng giám đốc lạnh lùng run rẩy, đôi mắt lấp lánh nhìn thấy dáng vẻ hai bầu vú bị ép chen chúc dưới cái khoanh tay của thiếu niên, mắc cỡ tới bốc khói.
Hắn trộm xoay góc mặt đẹp nhất về phía thiếu niên, thỏ thẻ: "Anh muốn được thân thiết với em.."
?!
Kỷ Xuân Lâm hít một hơi khí lạnh, cảnh giác lui về sau 3 mét, "Vãi vãi.. Cái đồ tâm thần nhà chú!" Cậu nghiến răng ghét bỏ, liều mạng xoa xoa cánh tay nổi đầy da gà của mình, tức giận chửi: "Thân cái mẹ chú chứ thân!"
Hỏi tới đây là đủ hiểu rồi!
Kỷ Xuân Lâm không chịu nổi nữa, rõ ràng cậu là một thiếu niên cấp ba với tương lại rộng mở, sao lại dính vào việc bị ông chú ẻo lả này quấn lấy.
Trâu già mà muốn gặm cỏ non? Cửa cũng không có đâu!
Cậu chỉ thẳng vào người đàn ông, giận đùng đùng mắng: "Chú cút ngay, nếu không tôi vặn đầu chú đó!"
Nói xong vội vã chạy đi.
".." Tổng giám đốc Úc ôm ngực âm thầm rơi lệ.
Lộc cộc, tiếng bước chân quay về.
Úc Nam vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ ngẩng đầu, tóc vàng đứng trước mặt hắn, nhưng chưa kịp nói gì, hắn đã bị cậu đá một cái vào cẳng chân.
"A!"
Người đàn ông ăn mặc trang trọng cong lưng, ôm cẳng chân khóc không thành tiếng.
"Hứ." Kỷ Xuân Lâm thu chân, ngạo nghễ sau khi trừng phạt kẻ biến thái rồi rời đi.
Nhưng nếu dễ dàng bị đuổi thì ai lại gọi là biến thái.
Hành vi đeo bám cậu không những không ngừng, mà càng lúc càng nghiêm trọng, đồng thời, Kỷ Xuân Lâm cũng phát hiện một vài món đồ cá nhân của cậu lặng lẽ biến mất. Như là chai nước uống một nửa, sợi dây chuyền ngầu lòi, bài thi toán 30 điểm,.. Mẹ nó! Não bị úng à, trộm bài thi toán của ông đây làm con cặc gì?!
Dùng chân nghĩ cũng biết là ai làm.
Bạn thấy sao?