Chương 70: Thế giới song song 2: Tổng tài mê dzú và thiếu niên choai choai - Bám đuôi

Kỷ Xuân Lâm quả thật cạn lời với hành vi lén lút núp sau gốc cây nhìn trộm cậu của ai đó, bộ ông chú đó tưởng mình tàng hình hả, cái bộ đồ âu đắt tiền đó đã tố cáo toàn bộ hành vi biến thái của chú rồi đó.

Theo lý thuyết, bị người khác bám đuôi một cách điên cuồng như vậy hẳn là đáng sợ lắm, nhưng không rõ tại sao, Kỷ Xuân Lâm không hề thấy sợ tý nào, ngược lại còn cảm thấy người đó sẽ không làm tổn thương cậu, chẳng rõ suy nghĩ đó xuất phát từ đâu, chỉ là, đối phương mang tới cho cậu một cảm giác thân thuộc vô cùng tự nhiên. Cứ như bọn họ đã quen biết nhau lâu lắm rồi, nhưng rõ ràng cậu chẳng hề có tý ký ức nào về việc đó cả.                  

Kỷ Xuân Lâm lười suy nghĩ sâu xa, mặc nhiên quy hết tội lỗi cho người đàn ông này, chắc chắn là vì đối phương có một khuôn mặt quá đẹp trai, ai mà chẳng thiên vị cho cái đẹp cơ chứ.

Kỷ Xuân Lâm lướt trên ván trượt, lao xuống dốc trượt, vạt áo tung bay, để lộ chiếc eo mềm dẻo linh hoạt, ướt mồ hôi bóng loáng.

Người đàn ông núp sau gốc cây đưa máy ảnh lên bấm nút liên tục.

Từ đầu tới chân, đặc biệt là chiếc eo dẻo dai và cặp mông tròn núng nính.

Tách.. tách.. tách..

Thư ký đứng bên cạnh lo lắng nhắc nhở: ".. Sếp Úc, ngài làm như vậy trông cứ như biến thái vậy."

"Cậu thì biết cái gì chứ?" Úc Nam liếm liếm môi, hưng phấn nói: "Em ấy dùng ván trượt tôi tặng, hẳn là lòng em ấy cũng có tôi."        

Thư ký Dương: ".. Dạ."

"Xuân Lâm!"

Thiếu niên tóc vàng lướt ra khỏi sân trượt, ngồi xuống mép bồn hoa nghỉ ngơi, đột nhiên má bị vật gì đó lạnh lẽo chạm vào.

"Ôi má ơi!" Cậu giật thót người, ngẩng đầu liền thấy khuôn mặt tao nhã với nụ cười tựa ánh dương của bạn mình, "Ông làm tui sợ muốn chết."

Kỷ Xuân Lâm nhận lấy chai nước, ngửa đầu tu ừng ực.

Trì Hạc Thư cười cười ngồi xuống cạnh cậu, dùng đôi tay trắng nõn chống má nhìn cậu uống nước.

"Uống chậm thôi, nước lạnh lắm đó."

Kỷ Xuân Lâm thở ra một hơi, tùy tiện dùng tay vuốt vuốt mồ hôi trên đầu.

Người bên cạnh lập tức móc khăn tay ra.

Kỷ Xuân Lâm định tự mình lau, nhưng chưa kịp nhận khăn tay, mùi hương thanh nhã từ người bạn thân thiết lập tức ập về phía cậu.

"Để tui giúp ông, tay ông toàn là bụi, lau chỉ càng thêm bẩn thôi." Trì Hạc Thư dịu dàng nói.

"À, cảm ơn." Kỷ Xuân Lâm chủ động cúi đầu, mắt lơ đãng ngắm cái ván trượt dưới chân, trên mặt ván có hình một chú méo trắng vẽ theo phong cách đường phố ngộ nghĩnh, trông có hơi đáng yêu.

Bàn tay đang cầm ống nhòm của người đàn ông nho nhã núp sau gốc cây run lên nhè nhẹ, mày nhăn nhúm.

Lại là thằng hồ ly tinh họ Trì này!

Tổng giám đốc nghiến muốn nát răng.

Mắc gì phải ngồi gần như vậy? Tiện tì mà dám lau mồ hôi cho em ấy? Còn nữa.. da trắng cỡ đó là tính làm gì, định quyến rũ ai? Tức chết rồi!

"Thư ký Dương." Úc Nam âm trầm mở miệng, "Tôi trắng hơn hay thằng hồ ly tinh trắng hơn?"

Thư ký Dương:??

Mặt trời dần ngả về tây, sau một ngày vận động tràn đây năng lượng, các thanh thiêu niên phơi nắng đỏ rực lục tục về nhà ăn cơm.

"Tui đi vệ sinh cái, ông về trước đi." Kỷ Xuân Lâm lướt ván trượt về hướng nhà vệ sinh công cộng, còn quay đầu vẫy vẫy tay với Trì Hạc Thư, "Mai gặp."

"Mai tui làm bánh quy, ông có ăn không?" Trì Hạc Thư hỏi vọng theo.

"Ông mang tới đi rồi tui ăn." Kỷ Xuân Lâm phất phất tay.

"Ừm!" Trì Hạc Thư nhìn chằm chằm theo bóng dáng đẹp trai của bạn mình, mỉm cười vui vẻ.

Kỷ Xuân Lâm 'xả nước' xong, đang đứng ở bồn rửa rửa khuỷa tay, lúc nãy trượt chân ngã xuống cát, khiến tay bị bẩn.

Cậu cúi đầu tỉ mỉ lau rửa sạch cát ở cùi chỏ, trong balo có áo thun sạch, Kỷ Xuân Lâm dứt khoát cởi luôn cái áo ba lỗ ướt nhẹp mồ hôi trên người ra, ở trần táp nước lên người. Bởi vì quá tập trung, cậu không hề biết có người đang trộm tiếp cận cậu.

Tới khi bị người ta nắm tay kéo vào buồng riêng, đè trên cửa cưỡng hôn, thiếu niên vẫn còn hoang mang một hồi.

".. Ưm."

Miệng cậu bị một chiếc lưỡi trơn trượt chen vào, giận dữ càn quét khắp khoang miệng.

Mùi nước hoa quen thuộc xuất hiện.

Kỷ Xuân Lâm sửng sốt, ông chú biến thái?

Hắn đang làm gì..

Kỷ Xuân Lâm trợn tròn mắt, bị hôn tới không kịp thở, tới khi nước miếng chưa kịp nuốt trào ra nhiễu xuống cổ cậu mới hoàn hồn nhận ra chuyện gì đang xảy ra!

Đệch!

Nụ hôn đầu của ông đây!

Thẹn quá hóa giận, thiếu niên lưu manh cắn mạnh lên cặp môi ngay miệng.

"Ưm.."

Bị cắn đau, Úc Nam tức giận dừng lại.

Cặp mi dài run rẩy, khóe mắt ửng đỏ, rõ ràng là kẻ đi cưỡng hôn người khác nhưng trông còn giống như người bị bắt nạt hơn cả Kỷ Xuân Lâm.

"Bé.." Cặp môi sưng đỏ hé ra, hơi chu lên khiến người ta thương mến.

Nhưng hiện tại Kỷ Xuân Lâm chỉ muốn đấm người này. Từ khi nào mà người này lại gọi cậu bằng cái cách mắc ói dữ vậy. Bé.. bé cái đầu nhà chú!

"Bé không ngoan gì cả, uống nước của thằng đó, còn để nó giúp bé lau mồ hôi..." Người đàn ông cao lớn xinh đẹp áp sát vào Kỷ Xuân Lâm, ánh mắt u oán kể tội, "Anh giận đó."

"..Cái gì?" Đầu óc Kỷ Xuân Lâm không hiểu nổi, không biết người trước mặt lại đang lên cơn điên gì. Hai tay cậu bị kéo giơ cao đè lên tường, trong buồng vệ sinh riêng chật hẹp, cảm giác bị đè áp như tăng lên vài phần.

Kỷ Xuân Lâm vẫn còn ở trần, một bàn tay lành lạnh vuốt ve từ sống lưng cậu dần xuống dưới, cứ như một còn rắn linh hoạt. Cậu uốn éo muốn trốn, nhưng không cách nào trốn thoát. Bây giờ cậu mới nhận ra sự chênh lệch thực lực giữa cả hai, rõ ràng trong đám bạn cùng trang lứa, thể lực cậu cũng đã thuộc hàng top.

"..."

Cậu thừa nhận gần đây có bị mấy món quà của tên biến thái làm cho lơ là, nhưng nhận quà không có nghĩa là cậu đồng ý với lời cầu yêu của đối phương.

"Chú thả tôi ra!" Cậu mắng to, nhưng lập tức môi đã bị người ta chặn lại.

Tiếng môi lưỡi quấn quýt nhanh chóng vang lên.

Miệng Kỷ Xuân Lâm vẫn còn đọng lại vị ngọt của nước bổ sung năng lượng Trì Hạc Thư cho.

Tuy ngọt, nhưng lại khiến ái đó cay xé lưỡi.

Úc Nam ra sức hôn, không hề để cơ hội cho đối phương tránh thoát. Hắn vừa hôn vừa vuốt ve hai bầu vú căng mẩy của Kỷ Xuân Lâm, còn nắm lấy núm vú se mạnh. Hai mắt Kỷ Xuân Lâm trợn tròn, cậu bắt đầu thấy sợ, dù sao cậu cũng chỉ là một tên nhóc vừa dậy thì, đã bao giờ trải qua mấy chuyện thân mật này.

"Bé ngoan, đừng sợ." Úc Nam tạm dừng cho Kỷ Xuân Lâm hô hấp, sau đó ngậm lấy tai cậu liếm láp, nỉ non an ủi, "Cho anh vuốt ve em xíu được không? Chỉ sờ thôi, anh không làm gì đâu."

Môi Úc Nam dần trượt xuống, Kỷ Xuân Lâm hoảng sợ nhìn khuôn mặt mỹ lệ kia chôn vào vú cậu, sau đó ngậm núm vú non nớt của cậu để bú.

"Ưm.. cút ngay!" Cậu la lên một tiếng, tay hất tay đối phương ra, tức giận phảng kháng, "Hức.. chú mẹ nó biến ngay cho tôi!"

Cảm giác bị bú vú quả thật rất kỳ quái, khiến lời mắng đầy tức giận của cậu lại mang theo vài phần nức nở.

Người đàn ông có vẻ tức giận khi liên tục bị đuổi, một tay hắn ôm lấy eo thiếu niên, một tay khác lột quần cậu ra, bắt lấy con chim đã hơi phồng lên của cậu, vỗ về trêu chọc, khiến cơ thể cứng rắn của cậu nhóc lập tức mềm ra.

Chim non bị bàn tay xinh đẹp trêu ghẹo chưa bao lâu đã hoàn toàn cương lên, "Đừng.. dừng lại.. hức.." Kỷ Xuân Lâm cắn răng cố kiềm tiếng rên xấu hổ của bản thân.

Úc Nam ngẩng đầu, chạm môi lên môi Kỷ Xuân Lâm, sau đó là mắt, mũi, nụ hôn chứa sự dịu dàng vô tận, nhưng lời thốt ra thì lại biến thái tới cực điểm, không ngừng nỉ non gọi Kỷ Xuân Lâm là bé, bé cưng.

Thiếu niên miệng cọp gan thỏ lần này bị dọa khóc thật rồi.

Bị tra tấn kiểu này còn khủng bố hơn cả khi bị một đám lưu manh bao vây.

Cậu sắp bị đồ biến thái cưỡng hiếp rồi..

"Đồ khốn! Hức.."

"Bé ngoan đừng khóc, em khóc làm anh nứng quá!" Người đàn ông lộ ra một nụ cười hưng phấn đầy khủng bố, cứ như việc bắt nạt thiếu niên trước mặt là chuyện thú vị tới cỡ nào.

Mông thịt núng nính bị nhào thành đủ hình dáng, phần đáy quần Kỷ Xuân Lâm dần đẫm nước, lượng nước nhiều cỡ này không phải do dương vật tiết ra, nếu có thì chắc là do con chim này tè dầm.

Úc Nam biết rõ nguyên nhân, tư liệu thư ký Dương cung cấp có ghi rõ bé cưng của hắn còn một cái bướm cực kỳ đáng yêu.

Hắn đã nôn gặp mặt bé bướm lâu lắm rồi.

Cặc Kỷ Xuân Lâm nứng tới phát đau, hai mắt đẫm lệ mơ màng nhìn khuôn mặt đẹp tới xiêu hồn đoạt phách của đối phương, càng nhìn lòng càng run rẩy.

".. Hức.. đồ khốn, tôi ghét chú.. a a.."

Dù liên tục chửi, cuối cùng cậu vẫn bị đồ biến thái sục bắn, tinh dịch ướt đẫm quần lót, còn làm ướt cả ngón tay của kẻ biến thái. Úc Nam sung sướng liếm láp ngón tay dính tinh dịch tanh tưởi, sau đó đỡ thiếu niên xụi lơ ngồi lên nắp bồn cậu.

Hắn lột nốt chiếc quần lót ướt nhẹp của của cậu ra, thiếu niên ngây thơ vẫn còn đang lâng lâng vì sướng vội vã khép chân, hoảng loạn che háng lại, "Đừng nhìn, chú không được nhìn!"

Nhưng kẻ biến thái lại kéo chân cậu dạng ra, dùng giọng nói dịu dàng dụ dỗ, " Bé cưng, anh chỉ nhìn một chút, không làm gì đâu, ngoan."

Kỷ Xuân Lâm hoàn toàn không tin, định đưa chân đá văng đối phương, nhưng lại để đối phương dễ dàng khống chế, bàn tay đang che háng cũng bị kéo ra.

"A.." Cậu mắc cỡ muốn khóc, hận không thể lập tức đập đầu vô bồn cầu tự sát.

Cậu bị biến thái thấy bướm mất rồi..

Bên dưới con chim non nớt, là một bé bào ngư tươi ướt, hai môi thịt mum múp, tựa như cánh hoa tulip đỏ hồng, bảo vệ hai cánh bướm mềm mại bên trong, ẩn sâu trong nữa là một khe thịt bé xíu xiu. Rõ ràng đây là một cái lồn chưa từng bị chạm qua, hồng phớt ngây ngô, nhưng lại dâm dục quyến rũ muốn chết.

Úc Nam không hề sợ dơ đồ, quỳ trên sàn, hơi thở dồn dập, nhìn bé cưng của hắn dạng rộng chân, phơi bày cái lồn dâm non nớt về phía hắn, rõ ràng mới tý tuổi đầu đã biết bày ra dáng vẻ lẳng lơ quyến rũ hắn.

"Đẹp quá, phải đụ nát thôi." Hắn cảm thán.

Kỷ Xuân Lâm chật vật cực kỳ, cậu hoảng loạn không biết phải làm sao, có phải nên bỏ chạy ngay bây giờ, nhưng cậu đánh lại đối phương à? Cậu không muốn bị đồ biến thái cưỡng hiếp đâu..

Người đàn ông cúi đầu si mê hôn hít bé lồn mê người, chóp mũi cạ qua cạ lại le lồn, khiến thiếu niên run lẩy bẩy.

"Mùi dâm chết đi được." Hắn chép chép miệng, cười khẽ.

Thiếu niên bị mấy lời này làm cho mắc cỡ muốn bốc khói. Cậu cọ quậy muốn trốn, không muốn chơi với đồ biến thái thấy ghét này nữa!

"Chú thả tôi ra.."

"Bé ngoan đừng nhúc nhích, để anh bú lồn cho bé." Úc Nam giữ chặt cậu, sau đó vục mặt vào bé lồn ướt áp bú liếm chùn chút.

Cả cơ thể Kỷ Xuân Lâm lập tức chấn động, cậu ú ở rên trong cơn sợ, khuôn mặt nhỏ nhăn nhúm.

Chiếc lưỡi linh hoạt rà một vòng khắp môi lồn căng múp, sau đó di mạnh vào hột le tròn trịa, chỗ đó nhạy cảm như vậy, vô tình cạ vào quần lót thôi cũng đủ khiến Kỷ Xuân Lâm run rẩy chứ nói gì bây giờ bị đối xử thô bạo như vậy.

Úc Nam ngậm lấy hạt đậu thịt, mút nhẹ, hông Kỷ Xuân Lâm lập tức co giật, mông căng cứng, lỗ lồn co bóp ọc ra một đống nước dâm tanh ngọt.

"Hức!.. Đừng mà.."

Thiếu niên nức nở khóc, nhưng lại không được ai thương tình.

Vận động đổ mồ hôi cả ngày, bé lồn bị giam suốt một ngày tỏa ra mùi hương ngai ngái, khiến Úc Nam si mê, muốn ngừng mà không được. Hắn cuồng si dùng lưỡi tát le múp, kích thích lồn dâm không ngừng tuông nước, sau đó mới chịu đâm lưỡi vào cái lỗ nhỏ, liếm láp thịt dâm bên trong.

Kỷ Xuân Lâm rên tới khàn cả giọng, lưỡi của đồ biến thái không khác gì rắn độc luồn lách trong cơ thể cậu, cậu bất lực lắc đầu, hai chân vùng vẫy muốn thoát khỏi cảm giác tê dại sung sướng này.

Nhưng càng về sau, thiếu niên càng mất sức, chút giãy giụa này trước mặt người đàn ông chỉ là hành vi tình thú. Úc Nam kéo khóa quần tay, thả con cặc sắp nổ vì nứng ra. Mặt hắn đẹp, cặc cũng hồng hồng trắng trắng xinh xinh.

Hắn vừa bú lồn thiếu niên vừa kéo một chân cậu chà lên cặc hắn, nước dâm không ngừng chảy vào miệng chính là thuốc kích dục liều mạnh đối với hắn.

"Ưm.. không chịu nổi.. a a.."

Vài phút sau, Kỷ Xuân Lâm nức nở lên đỉnh, đây là lần đầu cậu đạt cực khoát chỉ bằng bướm. Nước lồn bắn tung tóe như đái, hai mông co giật từng hồi, hai cái núm vú cương lên nhỏng cao bị người đàn ông dùng cặc vỗ bạch bạch, thịt vú sóng sánh, bị dính đầy dịch cặc của người đàn ông. Úc Nam không ham chiến, vừa đụ vú vừa sục cặc, chẳng mấy chốc đã xả tinh tung tóe lên hai bầu vú căng mẩy.

Sô cô la, dâu tây, bơ. Một bức tranh ngọt ngào.

"Bé ngoan của anh giỏi quá." Hắn cúi xuống trao cho thiếu niên một nụ hôn đầy yêu thương.

Thiếu niên hai mắt thất thần, xụi lơ mặc cho người đàn ông bế cậu lau chùi cơ thể mặc lại quần áo.

Hai chân cậu còn tê rần, cậu lạnh mặt lấy áo thun sạch trong balo ra mặt vào, đồ biến thái còn đang liên tục lải nhải bên tai rằng hắn yêu cậu, muốn đối tốt với cậu, mãi mãi ở bên cạnh cậu.

Kỷ Xuân Lâm mắt điếc tai ngơ, cúi đầu nhặt cái ván trượt dưới đất lên, dưới ánh mắt vừa hạnh phúc vừa khiếp sợ của người đàn ông, giơ cao ván, dồn sức đập mạnh vào đầu của đồ biến thái, khiến hắn choáng váng ngất xỉu ngay tại chỗ.

—-------------------

Thế giới song song niên thượng này sẽ có 3 chương. Sau đó là một ngoại truyện cảnh anh Kỷ dạy dỗ con cún hư nhà anh, và 2 ngoài truyện mang thai nữa là xong nha.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...