Chương 73: Ngoại truyện 2: Mang thai 1

Chuyện bản thân có thể mang thai, Kỷ Xuân Lâm chưa một lần nghĩ tới.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, mẹ Kỷ có dẫn anh tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói hormone nam của anh quá nhiều, tử cung và buồng trứng không phát dục hoàn toàn, khả năng mang thai gần như bằng không. Kết quả kiểm tra sức khỏe mỗi năm vẫn vậy, nên anh cũng chẳng để ý, người song tính không thể mang thai vốn dĩ tỷ lệ cũng rất cao. Sau khi xảy ra quan hệ với Úc Nam, cả hai chưa từng dùng biện pháp gì.

Nên khi đến bệnh viện khám bệnh, kết quả mang thai 39 ngày đập vào mắt khiến anh sốc ngay tại chỗ.

Kỷ Xuân Lâm chưa từng nghĩ tới việc một ngày nào đó anh sẽ có đứa con mang huyết thống của mình. Nhưng vận mệnh chính là như vậy, không cách nào đoán trước.

Bác sĩ nhìn chiếc nhẫn vàng trên ngón áp út của anh, vui vẻ nói: "Chúc mừng, chúc mừng."

Anh tới khám một mình, trong trường hợp này nếu không nói gì thì người khác cũng không dám nói bậy.

"Có vấn đề gì sao?" Bác sĩ hỏi.

Kỷ Xuân Lâm lấy lại tinh thần, không kiềm được kinh ngạc hỏi: "Không có ạ.. Chỉ là những lần trước kiểm tra đều ra kết quả cháu không thể có thai."

"Khả năng mang thai của người song tính thường sẽ thay đổi, cháu đã có gia đình rồi đúng không? Chuyện này liên quan tới nồng độ hormone trong cơ thể, có thể hiểu là, việc thường xuyên sinh hoạt vợ chồng sẽ kích thích bộ phận sinh sản của cháu phát triển.."

Đầu Kỷ Xuân Lâm ong ong!

LÀM. TÌNH. QUÁ. NHIỀU!

Bốn chứ này đánh cho anh không kịp trở tay.

Sau khi ngại ngùng cảm ơn bác sĩ, anh u sầu về nhà.

Vừa vào cửa, cún bự mới quay video xong lập tức phe phẩy đuôi vây quanh anh, hết sờ chỗ này lại hôn chỗ kia.

"Anh ơi! Nhóc nhớ anh."

"Anh ơi, tối nay chúng ta ăn món cay được không? Ở dưới lầu vừa có một tiệm mới khai trương."

"Anh ơi, anh mặc bộ này nhìn đẹp trai quá à, em yêu anh lắm."

Cậu chỉ lo xun xoe, không ít lần còn làm vướng chân Kỷ Xuân Lâm.

"..."

Người đàn ông đang bị chuyện có thai đè cho không thở nổi lại tăng thêm ba phần u sầu.

Trong nhà vỗn dĩ đã nuôi một đứa nhóc to xác, bây giờ thêm một đứa anh chẳng phải sẽ chết mất sao?

Nhìn ông chồng hồng hài nhi của mình, Kỷ Xuân Lâm có cảm giác như bản thân sắp biến thành nhân vật với nội tâm đầy mâu thuẫn trong phim.

Không nói tới anh, còn nhóc Nam.. Em ấy đã chuẩn bị cho việc làm cha rồi sao?

"Anh ơi, anh sao vậy?" Tiểu tiên nam không vui nhìn Kỷ XUân Lâm, "Sao anh không để ý tới nhóc?"

".. Úc Nam, anh có chuyện muốn nói với em." Kỷ Xuân Lâm kéo người ngồi xuống, rối rắm không biết nên mở lời thế nào.

Bị gọi rõ họ và tên, Úc Nam lập tức ngoan ngoãn, không dám càn quấy nữa.

"Sao vậy ạ?" Cậu cẩn thận hỏi.

"Anh hỏi em, em có thích con nít không?"

Úc Nam không cần suy nghĩ đáp: "Không thích."

Vô cùng thẳng thắng, vô cùng ghét bỏ.

Kỷ Xuân Lâm: ".."

Chậc, tiêu đời rồi.

Úc Nam chớp chớp mắt, "Sao anh lại hỏi như vậy? Anh muốn nhận con nuôi hả?"

Không phải nhận nuôi.. Nó đang ở trong bụng anh nè..

Kỷ Xuân Lâm sốt ruột xoa xoa mặt, trực tiếp ngả bài: "Anh có thai."

Đồng tử đen co lại, con ngươi xám đậm chấn động kích liệt, Úc Nam há hốc không nói thành lời.

Phòng khách to như vậy nhưng không hề có một âm thanh gì, hai người ngồi im đó không ai nhúc nhích.

Kỷ Xuân Lâm là người đàn ông trưởng thành, sự im lặng của bạn đời sẽ không khiến anh bị đã kích, bởi vì sự xuất hiện của đứa trẻ cũng khiến anh rất bất ngờ. Úc Nam mới hơn hai mươi, vẫn là một đứa con nít, lập tức báo cho cậu rằng cậu sắp làm cha, chuyện này ai cũng sẽ sốc.

Sinh con không phải chỉ là chuyện nói bằng lời, đứa trẻ xuất hiện đột ngột sẽ hoàn toàn thay đổi cuộc sống riêng tư của hai người.

Kỷ Xuân Lâm cũng rất rối bời.

Nhưng mà, nếu nhìn ở góc độ khác, đứa nhỏ có thể xem như là một món quà bất ngờ dành cho anh, vốn dĩ anh không hy vọng gì, nhưng rốt cuộc đứa bé lại xuất hiện. Kỷ Xuân Lâm cảm thấy anh không nên phụ sự lựa chọn của đứa bé.

Anh đưa tay định sờ bụng, nhưng một tay khác đã xuất hiện trước tay anh.

Ngón tay Úc Nam nhẹ nhàng vuốt ve cơ bụng rắn chắc của người đàn ông.

Phôi thai hơn một tháng vẫn chưa thành hình, nhưng nghĩ tới đây là sự kết tinh tình yêu của hai người, Úc Nam hồi hộp tới không nghĩ nổi.

"Đây.. đây là con của em.. với anh?" Úc Nam gập ghềnh hỏi.

Kỷ Xuân Lâm cạn lời: "Chứ còn của ai nữa?"

"Không phải! Không phải.. ý em là.." Úc Nam khựng lại, vội vàng muốn giải thích nhưng đã bị người đàn ông cường tráng ôm lấy bả vai.

"Anh hiểu, anh cũng không biết nên làm gì tiếp theo." Kỷ Xuân Lâm gác cằm lên vai đối phương cười khổ.

Ngay lập tức, cái não mơ màng của Úc Nam cứ như bị sấm sét đánh tan sương mù, cậu chợt tỉnh ngộ: Thì ra người chuyện gì cũng biết, chuyện gì cũng không sợ như anh cũng có lúc không biết phải làm sao..

.. Anh trai đang dựa dẫm vào cậu.

Cả người Úc Nam chấn động, một dòng máu nóng chạy dọc cơ thể cậu, cậu ôm mặt người đàn ông, nghiêm túc nói: "Anh đừng sợ, anh sinh ra, em sẽ nuôi."

Kỷ Xuân Lâm nhướng mày, "Em chắc chưa?"

Anh đã tưởng tượng ra được cảnh nhóc con 23 tuổi đang dành bú với nhóc con vừa sinh rồi đó.

Kỷ Xuân Lâm nắm tay đối phương, từ tốn nói, "Em cứ suy nghĩ cho kỹ, ngày mai anh sẽ tới bệnh viện siêu âm, chúng ta.. vẫn còn thời gian đưa ra quyết định."

Quyết định gì không cần nói rõ cũng biết.

Nửa đêm, trong cơn mơ màng, Kỷ Xuân Lâm bị nhột mà tỉnh dậy, có người đang sờ bụng anh. Anh không nhúc nhích mà nằm im, sau đó thì nghe được tiếng thút thít khe khẽ, như có ai đó không kiếm được mà khóc.

Úc Nam cúi sát mặt vào bụng anh, nước mắt làm ướt cả da anh.

"Em khóc cái gì?" Kỷ Xuân Lâm không kiềm được nữa, mở miệng hỏi.

Cún bự lập tức vỡ trận, khóc càng lúc càng lớn, sau đó được người đàn ông ôm vào lòng vỗ về.

"Anh ơi.. hức.. em muốn con.." Úc Nam nắm lấy bàn tay đang giúp cậu lau nước mắt, "Em sẽ đối xử tốt với con.. hức.. cùng anh chăm sóc con.."

"Ừm." Kỷ Xuân Lâm hôn hôn Úc Nam, xung quanh tối đen, anh không biết bản thân đã hôn vào đâu, có lẽ là trán, cũng có thể là khóe mắt.

"Lúc nhỏ em thường nghĩ.. ba mẹ không thương em, đợi sau này em có con, em nhất định sẽ không để con mình khổ sở, em sẽ cho con mọi thứ, để con trở thành đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian.." Người trong lòng khóc tới nấc, cứ như chứa đựng biết bao tủi thân. Cậu đúng thật rất tủi thân, nhưng phần lớn là quá khiếp sợ trước hạnh phúc đột ngột, cậu xứng có được điều đó sao? Cậu xứng sao?

Cậu không hề có gì cả, chỉ biết sợ hãi đứng trước tủ kẹo, sợ bản thân chỉ là cô bé bán diêm, có được quá nhiều, nhưng rồi khi diêm tắt, tất cả đều chỉ là ảo ảnh.

Kỷ Xuân Lâm lẳng lặng nghe Úc Nam nói.

Cún ngốc bất an thương lượng: "Anh Kỷ cũng thích con có được không? Giống như anh thích em vậy, được không anh?"

Kỷ Xuân Lâm kinh ngạc: "Em sợ anh không thích con? Chứ không phải sợ anh thích con rồi lơ là em?"

Úc Nam nghĩ nghĩ, rồi thành thật trả lời: "Em sợ hết.. Em muốn anh đối xử tốt với con, nhưng cũng phải đối xử tốt với em, không được cho em ra rìa.. anh ơi.. hức.."

Rốt cuộc vẫn sợ.

Úc Nam không muốn tranh giành với con mình, nhưng có thêm thành viên, gia đình hai người lập tức biến thành ba người, mối quan hệ giữa các bên cũng sẽ thay đổi.

Cậu tham lam, vừa muốn con mình hạnh phúc, nhưng cũng không muốn địa vị trong lòng anh bị thay đổi.

"Nhóc ngốc." Lòng Kỷ Xuân Lâm ê ẩm, "Đứa trẻ là con của chúng ta, chúng ta sẽ cùng nhau yêu thương con, đợi đến khi con trưởng thành, biến thành chú chim tự do chinh phục bầu trời, tự mình khám phá cuộc đời rực rỡ. Nhưng em là nhóc cưng của anh, cùng đi với anh cả cuộc đời, sao anh có thể không thương em?"

"Hi hi.." Nghe tới đó, trái tim hoảng loạn của Úc Nam dần yên trở lại. Cậu một mặt cảm thấy bản thân ích kỷ tham lam, không xứng trở thành cha của con anh, không xứng có được anh Kỷ, nhưng một mặt cậu lại cảm thấy đắc ý, chỉ hận không thể ưỡn ngực công bố tới toàn thế giới, đặc biệt là đứa trẻ khốn khổ lúc nhỏ: Tôi, Úc Nam, sắp làm ba!

Kỷ Xuân Lâm nghe cún bự nhà mình hết khóc rồi cười, lòng cũng kiến định rất nhiều.

Có đôi khi lo lắng thiệt hơn là việc hoàn toàn dư thừa, bởi vì dù ra sao, chuyện cũng sẽ không tệ tới vậy, từ từ rồi cũng sẽ có cách xử lý. Giống như ba anh từng nói, như vậy mới là cuộc đời.

Hôm sau hai người cùng nhau tới bệnh viện.

Bác sĩ nhìn màn hình,"Ai da, là sinh đôi nè."

Úc Nam nhìn bác sĩ, sau đó lại nhìn người đàn ông trên giường, mắt trợn tròn vì ngạc nhiên.

Kỷ Xuân Lâm bị dáng vẻ ngốc nghếch này chọc cười, nắm tay Úc Nam nói: "Chúc mừng em, ba của hai đứa trẻ."

—------

Đoán xem là trai hay gái nào, kaka

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...