Chương 75: Ngoại truyện 3: Người \'mẹ\' ba con kiên cường

Kỷ Xuân Lâm thân thể cường tráng, thời gian mang thai cũng chú ý luyện tập, gần ngày dự sinh vẫn khỏe mạnh sung sức đủ nâng mấy chục cân tạ.

Sáng hôm đó, anh ngồi trên thảm yoga giãn người, Úc Nam thì ở bên cạnh cẩn thận kiểm tra đi kiểm tra lại các đồ dùng cần cho mẹ và bé, vừa kiểm tra vừa lo lắng lẩm bẩm: "Sổ khám bệnh, khăn bông, tã giấy, bàn chải đánh răng.. Sao không thấy nhỉ? A.. đây rồi.."

Kỷ Xuân Lâm thở phào một hơi, càng tới gần ngày dự sinh, hai đứa trẻ trong bụng càng thêm hiếu động, cứ như vô cùng nôn nóng muốn ra ngoài hít thở không khí, thỉnh thoảng lại trở người, khua tay chân loạn xạ.

Tiếng chuông cửa vang lên, Úc Nam lộc cộc chạy ra mở cửa.

"Mẹ, ba!"

"Nhóc Nam!"

Là ba Kỷ và mẹ Kỷ, ba người đứng ở lối vào nhiệt tình ôm ấp chào hỏi, trong mắt ai cũng tràn ngập sự hồi hộp và hưng phấn.

"Đã chuẩn bị đầy đủ rồi chứ?" Ba Kỷ hỏi, "Chúng ta chuẩn bị xong sớm thì tới nhập viện sớm luôn."

"Đã ở đây hết rồi ạ." Úc Nam chỉ vào hai cái làn đầy ắp đồ trẻ con trên sàn.

Sự xuất hiện của sinh mệnh mới lúc nào cũng khiến người ta háo hức, nhân khẩu sắp tăng thêm hai thành viên, mặc dù bây giờ chỉ mới nhìn thấy hai giỏ đồ, ai nấy đều tự động liên tưởng tới cuộc sống hạnh phúc sau này.

Kỷ Xuân Lâm thay đồ, tự tin sảng khoái tiến tới, ngoại trừ cái bụng tròn vo của anh, nhưng chỗ khác vẫn vô cùng săn chắc.

Anh đeo ba lô, như thường nói: "Đi thôi, nhóc, cầm theo chìa khóa xe."

Hai chiếc xe một trước một sau tiến tới bệnh viện.

Buổi trưa nhập viện, chạng vạng đã sinh xong.

Hai đứa trẻ ngoan ngoãn, không làm khó mẹ, từng đứa một vui vẻ chui ra, quá trình sinh sản vô cùng thuận lợi.

"Hai cô công chúa, xin chúc mừng." Bác sĩ gửi lời thông báo tới người cha trẻ còn đang khóc bù lu bù loa.

Người cha trẻ ở bên cạnh xem toàn bộ quá trình sinh của bạn đời, từ đầu tới cuối chưa từng ngừng rơi lệ. Người đàn ông nằm trên giường chịu đựng từng cơn đau tra tấn để sinh con còn phải nắm lấy tay chồng mình an ủi. Khuôn mặt xinh đẹp của Úc Nam ướt nhẹp nước mắt nước mũi, mắt đỏ mũi hồng, nhìn vô cùng tức cười, mấy hộ sĩ kế bên còn cười trộm. Kỷ Xuân Lâm cũng không ngoại lệ, vừa đau vừa mắc cười, càng nhịn cười lại càng đau, thật lòng chỉ muốn đuổi cái tên mít ướt này ra ngoài, nhưng lại không đành lòng để cậu bỏ lỡ khoảnh khắc chào đời của hai đứa con, hy vọng một trong những người đầu tiên bọn trẻ nhìn thấy là ba bọn chúng, người đang dùng tình yêu tràn ngập chào đón bọn nhóc đến tới thế giới này.

Tiếng trẻ con khóc oe oe vô cùng vang dội, hộ sĩ bế hai bé khỉ đỏ lau chùi sạch sẽ, sau đó bỏ lên cân.

"Chị hai 2 kí 6, bé út 2 ký 3."

Người ba trẻ lo lắng hỏi lại, "Bé út hình như hơi nhẹ cân? Như vậy có sao không bác sĩ?"

Bác sĩ cười nói, "Trẻ sinh đôi thường sẽ nặng từ 2 tới 2 ký rưỡi, bé út sẽ cần phải ở trong lồng ấp vài tiếng, nhưng không sao đâu."

Hai em bé được bế tới chỗ Kỷ Xuân Lâm, lúc này tóc anh vẫn còn mướt mồ hôi, sắc mặt nhợt nhạt, nhưng nhìn hai đứa nhóc do anh vừa sinh ra, vẫn không kiềm được xúc động.

"Hình như một đứa đen còn một đứa trắng thì phải?" Mũi anh ê âm, cẩn thận bế con trong lòng.

"Đứa đen hơn là chị hai, còn đứa trắng hơn là em út." Úc Nam lại gần, cẩn thận chọt chọt vào tay con, bàn tay bé xíu xíu như cục bánh gạo mềm mại.

"Vậy cũng tốt." Kỷ Xuân Lâm cười, "Một đứa giống anh, một đứa giống em."

Úc Nam ôm con vào lòng, thấp giọng nói, "Cả hai đều giống anh, đều là báu vật của em."

Ba Kỷ lặng lặng lẽ chụp lại khoảnh khắc gia đình bốn người quý giá.

Trong ba ngày nằm viện, Kỷ Xuân Lâm chào đón rất nhiều người tới thăm.

Ông chủ và chồng là sếp Chử cũng tới, ông chủ thích con gái, vui vẻ tặng lì xì nặng trĩu cho hai nhóc con.

Chử Trăn xoa xoa cằm, do dự cả buổi mới dè dặt hỏi, "Sao hai đứa trẻ không giống nhau lắm nhỉ?"

Kỷ Xuân Lâm giải thích: "Là song sinh khác trứng."

Chử Trăn như bừng tỉnh đại ngộ, tấm tắc cảm thán, "Ghê gớm."

Hai ông chủ đi rồi, bọn họ lại chào đón một vị khách vô cùng bất ngờ.

Ba ruột của Úc Nam tới.

Đây là lần đầu tiên Kỷ Xuân Lâm gặp cha chồng.

Ông là một người đàn ông tuổi trung nhiên có vẻ ngoài hiền lành nho nhã, đường nét khuôn mặt có vài phần tương tự Úc Nam. Ông xách theo một đống đồ bổ, cách nói năng lịch sự, dáng người cũng được giữ gìn không tồi, hoàn toàn giống dáng vẻ của mấy ông chủ của gia tộc giàu có.

Úc Ninh cũng tới, sau khi chào hỏi Kỷ Xuân Lâm, cô liền làm lơ người anh khác mẹ của mình, trực tiếp chạy tới chọc hai đứa cháu.

"Chào hai cục cưng, dì là dì út nè, hai đứa dễ thương quá đi mất."

"Chậc.." Úc Nam khoanh tay giận dỗi ngồi bên cạnh, mắt trừng to như muốn đuổi hai người này đi ngay lập tức.

Kỷ Xuân Lâm đối diện với cha chồng, có hơi xấu hổ, nói xong mấy câu xã giao đơn giản rồi thì không biết nói gì tiếp theo. Cũng may ba Kỷ với mẹ Kỷ đã quay lại, dùng ma pháp đánh bại ma pháp.

Kết thúc mấy ngày nhốn nháo ở bệnh viện, bộn người trở về nhà, bắt đầu hành trình chăm con gà bay chó sủa.

Kỷ Xuân Lâm đặt cho hai bé con của mình tên ở nhà vô cùng đơn giản trực tiếp: Bé Hai, Bé Út.

Úc Nam cảm thấy vô cùng thỏa mãn, vì vị trí 'cưng' độc quyền của cậu không hề lung lay.

Hai 'bé' kế thừa khả năng ăn uống của cha nhỏ, hai cái bụng nhỏ không khác gì hai cái hố sữa không đáy. Hai bầu vú của Kỷ Xuân Lâm bị cả hai chiếm cứ, khiến Úc Nam chỉ có thể nôn nóng xum xoe kế bên.

Mặt cậu nhăn tít, định thương lượng với hai đứa trẻ chưa biết nói, "Hai đứa uống ít ít xíu được không? Chừa cho ba với.. ba còn chưa được uống nữa."

Bé Út phớt lờ ông bô, chỉ ra sức bú chùn chụt, đôi mắt nhỏ xíu mở he hé, ném cho ba nhỏ một càng nhìn khinh thường.

"Hu hu.."

Tiểu tiên nam đau lòng ôm chân ngồi co ro một đống.

"Em mau đi nấu cơm đi." Kỷ Xuân Lâm đá đá mông Úc Nam, "Anh đói rồi."

".. Dạ." Tiểu tiện nam quật cường đứng dậy, tung ta tung tăng đi nấu cơm.

Nhưng có lẽ bọn họ đã khinh thường hai bầu vú sữa của Kỷ Xuân Lâm.

Hai bầu vú trĩu nặng cứ như được lắp vòi nước, sau khi hai đứa trẻ bú no, nó vẫn căng phồng, chưa hề cạn khô.

Kỷ Xuân Lâm tự giễu bản thân không khác gì bò sữa.

Người vui nhất chắc là Úc Nam, cậu vui vẻ giải quyết 'cơm thừa' của hai đứa nhóc, mặt mày hớn hở vô cùng.

Kỷ Xuân Lâm xoa xoa đầu Úc Nam, nhìn đối phương hăng say bú sữa, hoang mang cảm thấy như bản thân đã sinh ra ba đứa con, hai cô con gái chưa tròn tuổi, và một người anh trai lớn hơn hai bé hai mươi mấy tuổi.

Hai cô nhóc tính cách hơi khác nhau, nhưng đều kế thừa vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của cha mình, mới mấy tháng tuổi, trẻ nhà người khác còn chưa hết nhăn, đường nét trên mặt hai bé đã dần rõ ràng.

Bé Hai lông mày dày, da hơi ngăm, tính cách hướng ngoại, nghĩ gì làm đó, phóng khoáng rạng rỡ. Còn Bé Út thì ngược lại, trông có vẻ e thẹn, nhưng thật ra lại sao y tính cách của ba nhỏ, im im vậy chứ toàn đang trộm nghịch.

Vào ngày thôi nôi, hai bé được ba mặt cho váy xinh, ngồi trước mâm đồ vật bốc đồ đoán tương lại.

Bé Hai hào hứng bò tới, chọn một chiếc thuyền đồ chơi.

Ba Kỷ nói, bé là một cô nhóc dũng cảm thích mạo hiểm, tương lai sẽ vượt sóng vượt gió chinh phục biển rộng.

Bé Út thì lười không chịu bò, lười biếng nằm bẹp xuống không thèm để ý tới ai, không khác gì dáng vẻ khi tập mệt của cha nhóc.

Mọi người thấy thì cười rộ lên.

Úc Nam: "..."

Úc Nam: "Bé Út nể mặt ba đi mà."

Bé Út không hề dao động.

Cuối cùng vẫn là Bé Hai thương em, cầm một món đồ để lên người em gái mình.

Mọi người vừa thấy, lại tiếp tục cười, thì ra cô nhóc đưa em mình chiếc thẻ ngân hàng ông nội giàu có cho.

Mẹ Kỷ vui vẻ cười suốt cả buổi, cảm thán chị em đồng lòng.

Buổi tiệc ầm ĩ kết thúc, tới tối, hai người ba nằm trong chăn nhỏ giọng trò chuyện.

"Thật ra em vẫn luôn ghét mẹ mình, hận bà ngược đãi em, cũng hận bà bỏ mặc em tại ngôi nhà kia, không nói không rằng cao chạy xa bay." Úc Nam khụt khịt, nằm trong lòng Kỷ Xuân Lâm, "Nhưng khi thấy cảnh anh đau đớn sinh Bé Hai và Bé Út, em hình như đột nhiên không còn hận bà nữa."

Kỷ Xuân Lâm hôn hôn lên trán Úc Nam, yên lặng nghe cậu nói.

Úc Nam rối rắm một chút, rồi nói tiếp, "Còn hận, nhưng không nhiều như trước. Hoặc có thể nói, em không còn để ý nữa, bà không cần em, em cũng không còn khổ sở như trước.. Bởi vì nghĩ lại, thật ra bà cũng không dễ dàng gì."

"Nuôi con rồi mới biết lòng cha mẹ." Kỷ Xuân Lâm nói, "Tuy bà ấy đối xử với em không tốt, nhưng rốt cuộc cũng đã sinh ra em. So với hận, không bằng em hãy buông bỏ, chặt đứt duyên mẹ con tất nhiên sẽ khiến em khổ sở, nhưng bây giờ nhóc cưng cũng đã có gia đình của riêng mình, chúng ta cùng chăm sóc hai bé con, xây dựng một gia đình hạnh phúc."

Úc Nam ngẩng lên hôn hôn lên môi Kỷ Xuân Lâm: "Em sẽ chăm sóc hai đứa bé thật tốt, nhưng người quan trọng nhất trong lòng em vẫn là anh."

"Tât nhiên rồi." Kỷ Xuân Lâm chớp chớp mắt, "Chúng ta đều như vậy."

Úc Nam vui vẻ hì hì cười, xoay người đè Kỷ Xuân Lâm dưới thân, tranh thủ lúc hai nhóc con chưa giật mình tỉnh lại quấn quýt với anh trai...

—----------------------------------

Yayyyyyy.. truyện tới đây là chính thức kết thúc rồi. Chúc mừng cuộc sống viên mãn của anh Kỷ và nhóc Nam, chúc hai người sẽ đồng hành với nhau suốt quãng còn lại đời sau này, cùng nhau trải qua ngọt bùi cay đắng của cuộc sống.

Đối với editor thì đây là một bộ truyện siêu dài luôn, cũng mừng vì tui đã không bỏ cuộc và hoàn thành xong. Quá trình edit còn nhiều thiếu sót và thời gian update lâu lắc nhưng cũng cảm ơn quý dị đã không chê và kiên nhẫn theo dõi.

Tạm biệtttt

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Công, Ta Muốn Giết Xuyên Thế Giới!

Đây là cái võ đạo thông thần thế giới. Lục Thiếu Du, vốn là một núi thôn thiếu niên, một ngày mã tặc giết thôn, hắn thế mà tại truy sát bên dưới, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đồng thời thu hoạch được giết chóc hệ thống. Giết địch liền có thể mạnh lên, […]
0.0 328 Chương

Cẩu Tại Phàm Gian Ức Vạn Năm, Nữ Đế Là Ta Tiểu Thanh Mai

Ngô Trường Sinh xuyên việt tu tiên thế giới, thức tỉnh Trường Sinh hệ thống, chỉ cần đi ngủ liền có thể tăng trưởng tuổi thọ cùng điểm thuộc tính. Từ đó, hắn đánh nhau đánh giết giết lại không hứng thú, chỉ muốn yên lặng đi ngủ, thuận tiện. . . Cho cố nhân […]
0.0 296 Chương

Khắc Mệnh Võ Tiên: Yêu Ma, Ta Muốn Ngươi Giúp Ta Trường Sinh

Yêu ma loạn thế. Đại Ngu vương triều tiếng kêu than dậy khắp trời đất, mỗi cái thành trì thảm trạng cùng “Sư Đà lĩnh” tương xứng. “Khô lâu như lĩnh, hài cốt như rừng. ” Phương Lai xuyên việt mà đến giấu trong lòng “Hệ thống”, theo tiểu bộ khoái làm đến Trấn Ma […]
0.0 325 Chương

Ta Tại Thế Giới Naruto Mở Ra Khóa Gien

Lần nữa xuyên qua, đi tới nguy cơ tứ phía, tràn đầy biến thái cùng hack Hokage thế giới! Cũng may, còn mang đến trước thế giới hack —— khóa gien! Nhất giai giải phóng bản năng chiến đấu, nhị giai đột phá nhục thể cực hạn, tam giai hạ bút thành văn các loại […]
0.0 573 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Chính vào Hồng Quân Tử Tiêu cung giảng đạo, 3000 đại năng liều mạng đi đường. Hệ thống thanh âm nhắc nhở nổ vang! « có một không hai cơ duyên mở ra, mời túc chủ làm ra thần cấp lựa chọn! » « lựa chọn một: Tiến về Tử Tiêu cung, tranh đoạt thánh […]
0.0 361 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...