Bên kia điện thoại, Chu Dĩ Trạch vẫn im
lặng.
Hắn có hai sự lựa chọn, một là cúp máy, tiếp tục giáả ngu để giữ lại thể diện của hắn.
Hai là chịu đựng cảm giác khó chịu trong lòng, tiếp tục lắng nghe tìm kiếm dấu vết thông quả điện thoại.
Đi leo núi?
Hắn không phải ngu ngốc, cũng không phải điếc, sao có thể không nghe thấy tiếng đàn ông bên cạnh cô.
Đơn giản là Chu Dĩ Trạch Muốn cho Hàn
Sắt Sắt có cái bậc thang đi xuống, cô gái này ngu ngốc đến đần độn, ngay cả nói dối cũng có trăm ngàn sơ hở.
Như vậy, hắn sẽ giúp cô hoàn thành lời nói đối này, chi tà hắn thật sự muốn nhìn cái lên đàg png đã đào góc tường nhà hắn, rốt cuộc là mặt hàng gì?
Thẳng thắn mà nói, Chu Dĩ Trạch thừa nhận tâm tư của hắn có chút bi ổi. Nếu không có ai tranh đoạt, hắn vẫn sẽ cùng Hàn Sắt Sắt duy trì mối quan hệ trên tình bạn dưới tình yêu này.
Nhưng cư nhiên lại có người dám xuống tay trước, sao có thể được?
Hắn nhất định sẽ đem cô cướp trở về. Đây chính là mục đích hàng đầu của hắn sau khi trở về nhà.
Khi Chu Dĩ Trạch mang theo vali về đến nhà thì trời đã tối rồi.
Cả biệt thự đều được dọn dẹp sạch sẽ, giống như chưa từng có ai tới.
Chu Cảnh Thâm hàng năm đều đi công tác bên ngoài, hắn cũng không quan tâm.
Nhưng không có một dầu vết nào của Hàn Sắt Sắt, điều này khiến Chu Dĩ Trạch cảm thấy ngôi nhà to lớn này tràn đầy tĩnh mịch.
Phải biết rằng điểm đáng yêu của Hàn Sắt Sắt chính là cô sẽ vô tình đặt một bình hoa trên bàn trà, hoặc để bánh ngọt trên bàn ăn cơm, hoặc cũng có thể là một bức tranh nhỏ trên kệ cửa sổ.
Lúc này Chu Dĩ Trạch rốt cuộc cũng cảm nhận được sự hiu quạnh trong căn phòng trống rồng. Hần Sắt Sắt là cô gái tiếp cận hắn gần nhất, rõ ràng chỉ cần cô đi thêm vài bước nữa, bọn họ có lẽ thật sự sẽ thành đôi!
Nhưng là, cô như thế nào có thể không cố gắng tiếp, muốn xoay người bước đi như vậy?
Chu Dĩ Trạch nhìn bài trí quen thuộc trơng phòng khách, trơng lòng lo lắng vô cùng, Hàn Sắt Sắt thật sự không có đến đây.
Thú cưng nhỏ của hắn cứ như vậy mà chạy mất?
Là ai, có thể trơng một thời gian ngắn như vậy, đem cô câu đi mất?
Ban đầu Chu Dĩ Trạch còn cho rằng đó là người quen của hắn và cô, dù sao thỉnh thoảng hắn vẫn mang theo mấy người bạn tốt và cô đi chơi.
Nhưng có lẽ hắn đã tự tin quá mức, hơn nữa lại đối với Hàn Sắt Sắt như đã nắm chắc, vây hồn không phát hiện ra có người có ý đô với cô, thừa dịp có kẽ hở mà chen vào.
Chu Dĩ Trạch nghĩ đến đây, dùng sức mở cổ áo sơ mi, hắn cảm giác mình sắp không thở nối.
Đây là sự mê đắm cuồng dại của Hàn Sắt Sắt, hai năm tình cảm với hắn, lại không bằng người khác với cô vài ngày?
Hừ, chờ hắn đem cô kéo về, nhất định phải dạy dỗ cô lại thật tốt!
Chu Dĩ Trạch dùng đủ mọi cách liên lạc với mấy người bạn thân, sau đó dần dần loại trừ từng người.
Bọn họ hiện tại đều không ở cùng Hàn Sắt Sắt, vậy người này là người hắn không quen biết?
Chu Dĩ Trạch khó hiếu, Hàn Sắt Sắt gần như mỗi ngày đều nhắn tin cùng mình, lúc nào cũng đến nhà hắn, giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi cũng giống như nhà sư. Người có chứng sợ hãi với xã hội như thế nào đột nhiên có thể tìm được bạn mới?
Chu Dĩ Trạch càng nghĩ càng đau đầy, ngay sau đó tiếng chuông điện thoại vang lên, hắn theo bản năng cho rằng người cọi là Hàn Sắt Sắt. Vì thế không kịp nhìn tên hiển thị đã trực tiếp ấn nghe.
Nhưng đáng tiếc, điện thoại là do bên bệnh viện thú y gọi đến.
Bạn thấy sao?