Chương 43: Nhất định không được chết Cuộc phẫu thuật được tiến hành trong năm tiếng, cuối cùng thì Hàn Đông Liệt cũng thoát khỏi nguy hiểm, được đưa vào phòng điều trị. Âu Thiển Thiển ngồi ở bên giường bệnh trông chừng anh, một bước cũng không rời, đôi mắt cô nhìn chăm chú khuôn mặt của anh, chờ anh tỉnh lại. Thế nhưng một giờ sau, hai giờ sau. . . . . . Đến tận nửa đêm anh vẫn không tỉnh lại. Tại sao anh vẫn không tỉnh lại? Chẳng phải bác sĩ đã nói hết thuốc gây mê, anh sẽ tỉnh sao? Nhưng mà thuốc gây mê cũng hết đã lâu rồi, tại sao anh vẫn không tỉnh lại? Chẳng lẽ anh ngủ luôn như vậy? Không được, không thể được! Nghĩ đến kết quả xấu như vậy, cô lo lắng đến hốc mắt đỏ lên, nước mắt cũng từng giọt từng giọt rơi xuống. "Không được. . . . . ." Cô chợt dựa vào bên giường khóc lớn, còn không ngừng nói: "Hàn Đông Liệt, anh mau tỉnh lại, tôi van xin anh, đừng ngủ nữa, đừng dọa tôi sợ, tôi rất sợ, tôi rất sợ, thật sự tôi rất sợ. . . . . . Tất cả mọi người đều bỏ tôi đi, tất cả mọi người đều đã mất. . . . . . Vì sao. . . . . . Vì sao. . . . . ." Cô không thích bệnh viện, trên đời này cô ghét nhất chính là giường bệnh trong bệnh viện. Lúc ba chết nằm ở trên giường bệnh, lúc mẹ chết cũng là nằm ở trên giường bệnh, chị cũng mỗi ngày nằm ở trên giường bệnh, mà bây giờ ngay cả anh cũng nằm trên giường bệnh trắng như tuyết này. Tại sao những người ở bên cạnh cô đều nằm trên cái giường bệnh đáng ghét đó? Chẳng lẽ cô là sao chổi sao? Là ôn thần sao? Cô là một người mang điềm xấu sao? "Hàn Đông Liệt, tôi van xin anh, mau mở mắt nhìn tôi đi. . . . . . Van xin anh. . . . . ." Bỗng nhiên, một bàn tay ấm áp bao trùm ở đỉnh đầu của cô, nhẹ nhàng vuốt vuốt. "Cô gái chết tiệt, em ồn ào chết được...!" Hàn Đông Liệt từ từ mở mắt, quay đầu nhìn cô. Âu Thiển Thiển ngẩng đầu, đôi mắt ngân ngấn nước, sững sờ nhìn anh. . . . . . "Tôi sẽ không bỏ em mà đi, tôi sẽ giữ em thật chặt, cho dù tôi chết, tôi cũng sẽ mang em theo cùng chết, nhất định sẽ không bỏ lại một mình em!" Tay của anh dùng sức nắm thật chặt, lúc nhìn thấy cô lần đầu tiên lúc nhỏ, anh cũng đã quyết định, muốn suốt đời giữ lấy cô gái này, chết cũng không buông tay! Âu Thiển Thiển không thể tin được nhìn anh, đôi môi run rẩy nói: "Anh. . . . . . đã tỉnh rồi sao?" Đây là ảo giác sao? Hàn Đông Liệt dùng sức véo vào khuôn mặt đỏ lên vì khóc của cô nói: "Tiếng khóc của em lớn như vậy, cho dù có chết cũng sẽ bị em khóc cho sống lại, đồ ngốc!" Gương mặt vừa bị anh véo đau, cô biết tất cả đều là thật, anh đã tỉnh, anh không sao! Cô cười cười, sau đó hít mũi một cái, bày ra một vẻ mặt tức giận, hất tay của anh ra nói: "Anh mới là đứa ngốc, tự nhiên cố tình làm cho xe đụng, nếu thật sự bị đụng chết thì làm thế nào? "Sẽ không, tôi tính toán rất kĩ mới để cho chiếc xe kia đụng vào tôi, hơn nữa tất cả đều giống như tôi dự đoán, tôi không chết, mà em cũng trở về bên cạnh tôi, một công đôi việc, tôi là người được lợi!" Anh cười trêu chọc cô, bộ dáng không sao cả. Mà khi đó, anh không có lựa chọn nào khác, mười lăm năm sau khả năng cô lại nhanh nhẹn như vậy, cơ bản là anh không bắt được, chỉ có biện pháp này, cũng chỉ có biện pháp này mới có thể giữ cô lại bên cạnh. "Hàn Đông Liệt, anh là người điên!" Âu Thiển Thiển đột nhiên nổi giận, tức giận nói: "Dám lấy tính mạng của mình ra đùa giỡn, nếu chết thật thì sao? Nếu như anh thật đã chết rồi, thì. . . . . ." Chị làm thế nào? Cô lại làm thế nào? Nhớ lại lúc anh ngã xuống đất, thân thể của cô một lần nữa sợ phát run, nước mắt cũng một lần nữa chảy xuống theo gương mặt của cô, không ngừng chảy. . . . . . Hàn Đông Liệt vươn tay lau nước mắt trên mặt của cô, cười nói: "Em đang lo lắng cho tôi sao?" "Không có, tôi không có lo lắng cho người điên như anh" Cô nói lớn nhưng lại nói ngược với lòng. "Em yên tâm. . . . . ." ngón tay Hàn Đông Liệt vuốt ve gương mặt của cô, đụng phải bảo thạch màu đen ở khóe trên mắt trái của cô, kiên định nói: "Nếu như tôi thật sự đã chết rồi, tôi nhất định kiên quyết đánh một trận với Diêm Vương, sau đó làm cho hắn ta thả tôi trở lại tìm em!" "Tôi cũng không có để cho anh thích tôi, làm sao tôi cam tâm để anh chết như vậy? Đồ ngốc!"
Chương 44: Giường đơn Nhìn mặt anh dịu dàng, nghe anh nói những lời buồn nôn, Âu Thiển Thiển đột nhiên cảm thấy trên người nổi da gà. Hoàn toàn không thích ứng sự dịu dàng của anh, cô thà anh bá đạo nói với cô: "Người phụ nữ chết tiệt, lần sau còn dám trốn, tôi liền giết chết cô!" Chỉ là anh như vậy cũng có một chút đáng yêu! Cô dùng tay lau nước mắt trên mặt mình, sau đó cứng rắn nói: "Nếu không còn chuyện gì nữa, nghỉ ngơi thật tốt đi, tôi đi về trước đây!" Hàn Đông Liệt hốt hoảng bắt được tay của cô, nóng nảy nói: “Em muốn đi đâu? Còn muốn chạy trốn sao?" Âu Thiển Thiển nhìn bộ dáng như con nít của anh, mơ hồ cười trộm nói: "Trời đã tối rồi, tôi đương nhiên là đi ngủ, mệt mỏi hết sức, ngày mai tôi trở lại thăm anh!" "Không được đi!" Tay của anh dùng sức nắm chặt tay của cô, bá đạo nói: "Muốn ngủ thì ngủ ở đây!" " Hả? " Âu Thiển Thiển khẽ giật mình nhìn anh: "Đây là phòng bệnh đơn, hơn nữa có y tá chuyên nghiệp chăm sóc anh, nên chưa cần tới tôi, anh yên tâm đi, tôi nói rõ ngày mai nhất định sẽ quay lại thăm anh!" "Xin lỗi, tôi không tin em!" Hàn Đông Liệt đột nhiên nói, khiến cô cảm thấy xấu hổ vô cùng. Không sai, sở trường của cô chính là gạt người và nói láo, nhưng cô còn có phẩm chất giữ chữ tín của con người, anh cũng không cần phải trực tiếp như vậy, đừng chưa suy nghĩ đã nói không tin chứ! Làm cho mặt mũi của cô để đâu? Cô khẽ mỉm cười, ôn hòa nói: "Hàn Đông Liệt, anh xem cái phòng bệnh này nhỏ như vậy, hơn nữa chỉ có một giường bệnh, chẳng lẽ anh để tôi ngủ trên đất?" Hàn Đông Liệt cười hài lòng, anh hơi dịch chuyển thân thể của mình, sau đó dùng một cái tay khác vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, nói: " Nằm đây ngủ nè!" Âu Thiển Thiển dở khóc dở cười, cũng chỉ anh nghĩ ra được, dám để cho cô ngủ ở bên cạnh anh, thêm một người trên giường bệnh? "Hàn Đông Liệt, anh mau buông tôi ra, tôi rất bận, không có thời gian ngủ với anh!" Hôm nay cô đã ra ngoài một ngày liền, cũng không gọi điện thoại cho Three, hiện tại nhất định anh ấy rất lo lắng? Hàn Đông Liệt khẽ cau mày: "Bận? Bận chạy trốn sao? Hay bận trở về tình chàng ý thiếp với người đàn ông kia?" Thật dễ bị anh làm cho tức chết, sao người đàn ông này lại thích ghen ghét thế? "Three là anh trai của tôi, anh không được nói bậy!" "Em đang che chở hắn ta?" "Không có!" "Em quan tâm hắn ta?" "Không có!" "Em ưa thích hắn?" "Không có!" ". . . . . ." Hàn Đông Liệt đột nhiên không nói lời nào, vui vẻ nhìn cô, cười cười. Âu Thiển Thiển có chút hoảng hốt. "Cười cái gì? Có cái gì buồn cười hay sao?" Cô nghi ngờ hỏi. Hàn Đông Liệt lắc đầu một cái, nói: "Không có gì!" Có lẽ cô căn bản cũng không có chú ý tới, anh cũng đã từng hỏi vấn đề giống như vậy, khi đó cô trả lời là: "Dĩ nhiên!", mà bây giờ cô trả lời là: "Không có!". Nguyên nhân vui vẻ cũng chỉ là đơn giản như vậy, bởi vì cô nói không có thích người đàn ông kia. "Ngủ đi, tôi mệt rồi!" Anh làm bộ ngáp, lại vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh nói: "Nếu như hôm nay em không ngủ tại đây, ngày mai chuẩn bị nhặt xác cho tôi đi!" "Anh đang uy hiếp tôi?" "Em đáp đúng, tôi đúng là đang uy hiếp em, ngủ hoặc không ngủ, muốn tôi chết hay là muốn tôi sống, tự em lựa chọn đi!" Anh nói xong, liền nhắm mắt lại, làm bộ ngủ. Âu Thiển Thiển hung hăng nhìn chằm chằm tên đàn ông vô lại này, anh dám dùng cái chết để uy hiếp cô, cô căn bản không có lựa chọn nào khác. Cô bực bội cởi giày cao gót xuống, sau đó nằm ở bên cạnh anh, hai người dán thật chặt vào nhau, cô không dám động, bởi vì sợ đụng phải vết thương của anh. Mà Hàn Đông Liệt lại cười trộm, ôm cô vào trong ngực, sau đó nhỏ giọng nói ở bên tai cô: "Giường đơn thật không tệ, chỉ cần đưa tay là có thể ôm lấy em, xem ra tôi phải suy xét, có nên mua cái giường đơn về nhà không?"
Chương 45: Một mình sinh con Sáng sớm Âu Thiển Thiển mơ hồ mở mắt, liền nhìn thấy gương mặt Hàn Đông Liệt đang từ từ đến gần mình. "Aaa ——" Cô thét lên một tiếng chói tai, đẩy mặt của anh ra. "Háo sắc, anh muốn làm gì?" Hàn Đông Liệt khẽ nhíu mày, mất hứng nói: "Chẳng qua tôi muốn cho em một nụ hôn buổi sáng, không cần phản ứng như thế chứ? Đừng quên, em chính là vợ của tôi, chúng ta đã ký hợp đồng, có giấy trắng mực đen." Âu Thiển Thiển tức giận từ trên giường nhảy xuống, chỉ vào anh rống: "Anh biến thái, là gay, tôi cũng không phải là đàn ông, sau này anh hạn chế đụng vào tôi." Cứ tưởng anh vừa mới phẫu thuật xong, không cử động được, nhất định sẽ rất an phận, nhưng mà không ngờ anh lại có thể nhân lúc cô không cảnh giác thì động tay đông chân với cô, thật là đê tiện. "Người phụ nữ chết tiệt, em cũng cho rằng tôi là gay hả?" Hàn Đông Liệt tràn đầy tức giận nói. Bọn họ cũng đã làm chuyện đó rồi, với lại anh cũng rất uyển chuyển bày tỏ, cô gái này sẽ không ngu ngốc đến thế chứ? "Anh có phải gay hay không, thích đàn ông hay thích phụ nữ cũng không liên quan đến tôi, hơn nữa trên cái thế giới này còn có một loại người, gọi là lưỡng tính!" Tin đồn không thể không có lý do nổi lên, chắc chắn là anh đã làm cái gì đó không đứng đắn cộng với bị mọi người phát hiện, đó là nguyên nhân lưu truyền chuyện như vậy, hơn nữa anh có phải là gay hay không cũng không sao cả, cô đã hoàn thành một nửa nhiệm vụ rồi, tiếp theo chỉ còn chờ đợi thôi. Hàn Đông Liệt tức giận nhìn cô, gắt gỏng nói: "Người phụ nữ chết tiệt, em đã là người phụ nữ của tôi rồi, lại còn nói những lời như vậy, em không cảm thấy buồn cười sao?" Người phụ nữ của tôi? Mặt Âu Thiển Thiển thoáng trở nên đỏ bừng: "Tôi, tôi, không phải người phụ nữ của anh, đúng là tôi đi theo anh. . . . . . Chẳng qua là là ngủ một đêm thế thôi. . . . . . Này. . . . . . Rất bình thường. . . . . .nhé " Trời ạ, suy cho cùng là cô đang nói cái gì? Thật muốn tìm một cái lỗ nào để chui vào. "Rất bình thường?" Hàn Đông Liệt tức giận, thở mạnh ra một hơi, cố gắng bình tĩnh nói: "Tôi đã định xem những chuyện trước đây chưa từng xảy ra, nhưng không ngờ em không biết phải trái. Tốt! Nhân tiện tôi hỏi em một chút, đêm hôm đó vì sao lại muốn chủ động quyến rũ tôi, nhưng kế tiếp lại lập tức chạy trốn? Rốt cuộc em có ý đồ gì? " Mặc dù anh đã biết rõ thân phận và mục đích của cô, nhưng anh muốn để chính cô giải thích, hoặc có lẽ là chính anh muốn giả vờ không biết, để cô tiếp tục lừa gạt anh, sau đó dùng hình thức này giữ lấy cô ở bên người! Âu Thiển Thiển nghe anh chất vấn, đột nhiên nắm chặt hai tay, sau đó hai mắt nhìn về phía anh, dứt khoát nói: "Tôi chỉ muốn sinh con cho anh mà thôi." Ầm --- --------- Đột nhiên trong lòng Hàn Đông Liệt rơi xuống một tảng đá lớn! Anh không ngờ cô có thể trả lời dứt khoát như vậy, không có giấu diếm, nhưng cũng không nói tất cả, đây là một cách trả lời khéo léo. Người phụ nữ chết tiệt, mười lăm năm mất tích, thật không ngờ lần này lại sắc sảo như vậy. "Sinh con? Tại sao? Không phải em rất chán ghét tôi hay sao?" Anh hỏi tới. "Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì tôi là vợ chưa cưới của anh, cho nên từ nhỏ ba mẹ liền nói với tôi, nhất định phải sinh một đứa bé cho nhà họ Hàn, nhất định phải nối dõi tông đường vì nhà họ Hàn, mặc dù bọn họ đều chết rồi, nhưng tôi cũng muốn hoàn thành tâm nguyện này cho bọn họ. . . . . . Chính là như vậy!" Nét mặt cô không thay đổi, nói xạo hoàn toàn đơn giản giống như ăn cơm. "Âu Tiểu Thiển, em còn gạt tôi đến lúc nào?" Đột nhiên Hàn Đông Liệt cau mày, vẻ tức giận thoáng hiện ra từ trong mắt. "Hàn Đông Liệt!" Âu Thiển Thiến gọi tên của anh, nghiêm túc nói: "Tôi nói lần cuối cùng cho anh biết, tôi tên là Âu Thiển Thiển, nếu như lần sau anh vẫn còn nhận sai người, vậy chúng ta lập tức ly hôn, anh có thể đi khắp nơi để tìm lại người tên Âu Tiểu Thiển, nhưng mà người đó tuyệt đối không phải là tôi, tôi tên là Âu Thiển Thiển, con gái duy nhất của nhà họ Âu!"
Bạn thấy sao?